Đóng vai một nhân vật truyện kiều kể lai đoạn Mã Giám Sinh mua Kiều - Pdf 31

Cuộc sống này đầy những bất ngờ mà con người ta không thể nào biết được. Liệu có thể một gia đình
đang hạnh phúc, mà chỉ sau một lời vu oan đã nhà tan cửa nát. Liệu từ một cô gái tài sắc vẹn toàn, nay vì
tình cảnh gia đình mà đã phải đớn đau, bán thân mình chuộc cha. Tôi đây vốn là một người mai mối rất
có tiếng trong vùng, đã chứng kiến được việc đó.
Khoảng vài ngày trước, Vương Thúy Kiều, con gái đầu của Vương Viên Ngoại – một vị quan có tiếng
trong vùng, vốn là một gia đình trung lưu, gia giáo, rất nề nếp, đã đến gặp tôi để xin mai mối. Bao lần tôi
nghe những người trong vùng kể và nói về tài sắc và vẻ đẹp của nàng, nhưng đến hôm ấy tôi mới lần đầu
nhìn thấy nàng. Thoạt tiên, tôi sững sờ trong giây lát, nhưng cũng vào lúc đấy, tôi biết rằng đây sẽ là món
hời lớn nhất từ trước đến đây của mình. Thế là tôi liền đem đi rao tin gần xa. Khắp nơi mọi người bàn tán
xôn xao, ai ai cũng bất ngờ, ngạc nhiên. Đây quả là tin mừng cho tôi, mối của tôi chắc chắn sẽ vô cùng
béo bở. Và quả đúng vậy, chỉ mới trong hai, ba ngày, tôi đã có một người khách từ phương xa đến, hỏi
xem Thúy Kiều.
Sáng hôm đó, tôi đến nhà Kiều để sửa soạn cho nàng. Buồng trong, tôi cho gọi vài tì nữ đề giúp nàng
trang điểm. Sau đó tôi chạy ra , giúp Vương phu nhân và các tì nữ trong nhà dọn dẹp lại đồ đạc cho đàng
hoàng. Lúc nhà cửa tươm tất, cũng là lúc ngoài cửa có tiếng lao xao, ồn ào. Người khách ấy đã đến. Khi
hắn vào trong nhà, tôi hỏi tên hắn, hắn chỉ nói:
- Mã giám sinh!
Quả thật không còn câu trả lời nào cộc lốc hơn nữa. Tôi bắt đầu suy nghĩ, giám sinh là chỉ sinh viên của
trường Quốc Tử Giám, một ngôi trường vốn rất nổi tiếng, chuyên đào tạo nhân tài. Thế thì tại sao tên
giám sinh họ Mã này lại có cách ăn nói thiếu học thức như thế. Hỏi quê, hắn cũng chỉ nói:
- Huyện Lâm Thanh cũng gần.
Cách ăn nói của hắn ta còn không bằng được những người mai mối tầm thường khác trong vùng. Ngay từ
đầu, tôi đã nghi ngờ về thân phận và tên tuổi của hắn. Nhưng thôi tôi cũng không quan tâm lắm. Rồi tôi
bắt đầu quan sát hắn. Trông độ hắn đã trạc ngoài 40 tuổi, thế mà quần áo thì gấm hoa sặc sỡ, lòe loẹt,
bảnh bao, khuôn mặt thì nhẵn thín, không có một sợi râu. Một con người ở tuổi này mà còn ăn mặc những
bộ quần áo chỉ dành cho giới trai trẻ thế này thì qua con mắt dày dạn, đầy kinh nghiệm của tôi, tên này có
vẻ thuộc phong lưu, ăn chơi đàng điếm, nhưng trông là một người giàu có, một món hàng rất béo bở cho
tôi. Bằng chứng là hắn ta có rất nhiều tùy tùng đi theo sau mình. Tuy nhiên bọn họ rất mất trật tự, không
hề đi theo hàng lối gì cả. Đã thế, mới vào nhà thôi, hắn ta đã chọn ngay ghế trên của gia chủ mà ngồi tót
lên một cách sỗ sàng. Những người nhà trong gia đình Vương Viên Ngoại trông việc ấy có vẻ khó chịu vô
cùng.

- Thưa quan nhân, như ngài đã thấy đây, nàng Kiều tài sắc vẹn toàn, xinh đẹp tài hoa chắc chắn phải đáng
giá hơn nghìn vàng. Tuy nhiên, do nhà nàng đây đang gặp tai biến, xin quan nhân thương tình mà định
giá giùm cho, chớ tôi không dám nài.
Nghe đến đó, Mã Giám Sinh bỗng biến sắc, khuôn mặt hắn thay đổi hẳn với lời lẽ ngọc vàng khi nãy:
- Cái gì? Sao đắt thế? Thôi 100 lượng vàng được rồi.
Tôi sững sờ. Thôi rồi, tôi đã gặp phải một con buôn chính hiệu rồi. Tên này giàu, nhưng hóa ra lại là
người keo kiệt. Thế là tôi liền nói:
- Dạ thưa quan nhân, 100 lượng thì ít quá ạ, không thể nào xong. Dạ ngài nghĩ thế nào về cái giá 800
lượng.
Hắn lại không chịu. Thế là chúng tôi lại tiếp tục cò kè với nhau từng chút một. Hắn mãi cứ đòi một thì
thêm hai. Đến phải một hồi lâu sau, chúng tôi mới thỏa thuận được giá 400 lượng vàng. Nếu nói thật
lòng, thì cái giá này vẫn còn rất thấp so với giá trị của Kiều. Nhưng tôi nhận thấy đến đây, tiền hoa hồng
của tôi cũng đã nhiều, và Kiều cũng đã đủ tiền để chuộc lại cha.
Thế là tôi và tên Mã Giám Sinh bắt đầu kí giấy cam kết. Trông sang nàng Kiều mà tôi thấy nàng thẫn thờ,
lòng tan nát. Chỉ vài ngày thôi, nàng đã phải rời xa vòng tay của cha mẹ sao bao năm tháng bao bọc, êm
đềm trướng rủ màn che. Tôi tự hỏi lòng mình, liệu sống với tên Mã Giám Sinh như thế này, liệu nàng sẽ
có bao giờ được yên vui, hạnh phúc không. Rồi sau này thân nàng sẽ trôi dạt về nơi phương xa vô định
nào, sóng gió, bão táp nào đang chờ nàng. Nhưng thôi, đó là chuyện của nàng. Công việc và hoa hồng của
tôi đã ở đây. Số phận nàng Kiều đành để lại cho ông trời xô đẩy vậy.




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status