Đề bài: Hãy tưởng tượng em được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính: của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó. - Pdf 34

Đề bài: Hãy tưởng tượng em được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe
trong tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính: của Phạm Tiến Duật. Viết
bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó.
Bài làm
Buổi sớm đầu đông, tôi tung tăng tới trường, trong tiếng chim ca ríu rít, dưới
bầu trời xanh thăm thẳm…Hôm nay, tôi sẽ được học bài thơ “Bài thơ về tiểu đội
xe không kính” của Phạm Tiến Duật, một bài thơ tôi rất thích từ hồi Tiểu
học.Vừa lẩm nhẩm đọc lại bài thơ, tôi vừa mơ màng tưởng tượng như đang đi
trên một con đường rừng gập ghềnh, hiểm trở. Tất cả bỗng chợt mờ nhòa trước
mắt tôi bởi một làn khói bụi mờ ảo, rồi lại như dần hiện ra rõ nét từng cảnh vật…
Một đoàn xe tải băng qua. Tôi ngơ ngác nhìn theo:
- Sao lại có xe ở con đường rừng này nhỉ?
Đang mông lung suy nghĩ thì lại một đoàn xe tải nữa rầm rầm tiến tới,đất dưới
chân tôi rung chuyển. Tôi lùi vào bên đường cho xe qua. Một,hai,ba…Bỗng chiếc
xe thứ sáu,cũng là chiếc xe cuối cùng dừng lại. Một chú bộ đội mặc quần áo xanh,
tươi cười xuống xe:
- Cháu bé, sao lại ở đây một mình thế, lạc mẹ hả?Để chú đi tìm giúp nha?
- Không, cháu đâu có lạc mẹ, cháu đến thăm các chú lính lái xe Trường Sơn đấy
chứ, chú có biết họ không?
Chú không trả lời chỉ bảo tôi lên xe đi theo chú. Ngồi trên xe thích thật. Tôi nhìn
chăm chăm vào chú lính ấy, có điều gì ở chú làm cho tôi cảm thấy thân quen quá.
Chú quay ra nhìn tôi, nụ cười ấm áp. Tôi giật mình lảng đi, rồi bạo dạn hỏi:


- Chú là lính lái xe Trường Sơn phải không ạ?
Chú vẫn chẳng nói gì cả, chỉ cười và chăm chú nhìn con đường phía trước. Gió
ở hai bên tạt vào mát lạnh.
- Xe gì mà không có kính thế này? Tôi ngạc nhiên.
Một chú chim ở đâu liệng qua, tôi vội với tay về phía nó nhưng không kịp. Hay
thật! Tôi bắt đầu thò hai tay ra ngoài, thò luôn cả đầu, một cảm giác sung sướng
như bay. Nào ngờ lại bị chú mắng:

Rồi tôi cùng chú chỉ huy trưởng đến một gốc cây cao su to, có bàn ghế đầy đủ.
Chiếc ghế gỗ kẽo kẹt nghe thật vui tai.
- Chú ơi, ở đây toàn những chú hiền nhỉ, chắc cuộc sống vui lắm phải không chú?
- Cháu không biết chứ cuộc sống ở đây vất vả lắm. Hàng ngày các chú phải vận
chuyển lương thực, cả thuốc thang và vũ khí ra tiền tuyến. Nhưng lúc nào gặp
nhau cũng có tiếng cười, lúc nào cũng chuyện trò tếu táo. Các chú phải làm cả
công việc của các bà nội trợ, rửa bát, nấu cơm…Tối đến lại quây quần bên đống
lửa diễn kịch, kể chuyện cười…Nhiều hôm bọn chú phải đi cả đêm để kịp vận
chuyển vũ khí, lương thực cho quân ta.


- Thế thì mệt lắm chủ nhỉ?
Chú bỗng trầm ngâm, đôi mắt xa xăm. Một làn gió nhẹ xào xạc làm một chiếc
lá rơi trên tóc chú.
- Đúng là rất gian nan. Những ngày nắng ráo thì bụi tung mù mịt, những ngày
mưa thì đường rừng trơn bùn lầy, mưa cứ xối thẳng vào mặt. Bọn chú có lúc
cũng thấy sợ bom đạn. Nhưng đó chỉ là cái cảm giác của thời gian đầu thôi. Sau
thì chỉ có thẳng tiến. Vui nhất là lúc gặp mấy cô thanh niên mở đường, người
con gái nào cũng dịu dàng và anh dũng. Con gái mà còn thế huống chi các chú
– những chàng trai can trường càng phải cứ thẳng mà tiến chứ.
- Hay thật đấy! Ước gì cháu được lớn bằng các chú nhỉ! À, chú này, kỉ niệm nào
làm chú nhớ nhất, tiết lộ cho cháu với.
Chú mỉm cười, lắc đầu:
- Nhóc này, nhiều chuyện quá. Nhưng dù sao chú cũng chưa tâm sự với ai, nghe
xong cấm phát biểu cảm nghĩ đó nha.
- Đồng ý! Tôi giơ cả hai tay lên rồi cười hì hì…
Tiếng lá rừng xôn xao, những giọt nắng nhỏ nghịch ngợm, luồn qua kẽ lá, chui
xuống chỗ chú cháu tôi ngồi mà nhảy nhót. Tất cả đã sẵn sàng lắng nghe giọng
kể ấm áp của người chiến sĩ.
- Đó là bữa cơm của ngày đầu tiên chú đến tiểu đội. Chú bị gọi là “cô dâu mới


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status