Mở Đầu
Một tác phẩm báo chí độc đáo, mới mẻ, hoàn chỉnh và được xã hội thừa
nhận bao giờ cũng chứa đựng một lượng thông tin có giá trị nhất, đó là
lượng thông tin chính xác nhất, trung thực nhất, tin cậy nhất, hấp dẫn
nhất, kịp thời nhất, có hiệu quả, hiệu ứng xã hội cao nhất. Đây chính là
các tiêu chí của cái hay trong một tác phẩm báo chí.
Mỗi người làm báo khi thể hiện tác phẩm phải đảm bảo tính trung thực đến
mức không ai có thể tìm ra bất cứ một sự giả dối nào. Tác phẩm báo chí
hàm chứa lượng thông tin về các sự kiện, các vấn đề nảy sinh trong cuộc
sống một cách trọn vẹn, kịp thời, đảm bảo sự khách quan, trung thực, đúng
bản chất, mang lại lợi ích thiết thực cho công chúng. Cái hay của báo chí
không phải chỉ là hương, hoa, ý tưởng trầm sâu như cái hay của văn
chương, nghệ thuật, mà đó chính là sự tác động trực tiếp về nội dung tư
tưởng tạo ra sự lan toả thông tin mang lại hiệu qủa cao trong xã hội. Một
tác phẩm báo chí hay bao giờ cũng là một tác phẩm báo chí có nội dung tư
tưởng tốt và hình thức thể hiện tốt. Công chúng tiếp nhận tác phẩm báo chí
có nhu cầu thoả mãn sự hưởng thụ cái hay về nội dung tư tưởng và hình
thức thể
I. Các phương pháp nghiên cứu tư liệu, quan sát, phỏng vấn trong việc
thực hiện chủ đề tác phẩm báo chí.
1.1 Phương pháp nghiên cứu tài liệu
1.1.1 Khái niệm:
Nghiên cứu tư liệu còn là việc thu thập, phân tích, xem xét các thông tin
trong văn bản để rút ra những thông tin, tư liệu cần thiết cho hoạt động
sáng tạo tác phẩm. Phương pháp nghiên cứu văn bản không chỉ đơn thuần
là việc sao chép, trích dẫn mà là một thao tác trí tuệ.Và còn có thể nghiên
cứu qua internet để tìm kiếm những thông tin minh đang cần.
1.1.2 Đặc điểm
1
*Quan sát tìm ra ý nghĩa
Quan sát không chỉ là mô tả lại những gì nhìn thấy mà phải đi liền
với sự phân tích, bình giá để tìm ra ý nghĩa, giá trị của chi tiết, sự kiện.
Trước một sự kiện, con người, quan sát của phóng viên bao giờ cũng
là quan sát có chủ đích. Phóng viên không chỉ sao chép sự kiện một cách
máy móc mà bằng thông tin tác động vào ý thức người đọc, góp phần vào
việc định hướng dư luận xã hội.
*Quan sát phải có suy luận, phán đoán
Năng lực quan sát của phóng viên thể hiện ở chỗ họ nhìn thấy những
cái mà người khác nhìn không thấy.
*Quan sát trong sự so sánh
Người phóng viên quan sát và cảm nhận trực tiếp ở thời điểm hiện
tại được so sánh, đối chiếu với những cái mà anh ta đã biết. Phóng viên có
thể so sánh những gì quan sát được ở sự vật, hiện tượng này với sự vật hiện
tượng khác hoặc so sánh với bản thân chúng trong các thời điểm, hoàn
cảnh, giai đoạn khác nhau.
*Huy động các giác quan trong quan sát và thận trong khi kết luận
Quan sát phải có sự tập trung chú ý cao độ. Khi quan sát cần phải sự
dụng các giác quan để nhận biết các đặc điểm, tính chất rất đa dạng của các
sự vật hiện tượng.
1.3 Phương pháp phỏng vấn
1.3.1 Khái niệm
Phỏng vấn là cuộc giao tiếp, đối thoại có tính chất động, vì vậy khi
thực hiện cần linh hoạt, mềm dẻo. Tùy theo hoàn cảnh, điều kiện mà phóng
viên có thể thỏa thuận với người trả lời về hình thức giao tiếp, hoàn cảnh,
địa điểm giao tiếp…
1.3.2 Đặc điểm của phương pháp phỏng vấn
Phương pháp phỏng vấn có thể thực hiện được nhanh, tiết kiệm thời
gian và công sức.
mắt chúng tôi là một ngôi mộ khá lớn, gây cảm giác lạnh sau gáy.
4
Ngôi mộ giữa phòng khách
Ngôi mộ “đặc biệt” này nằm trong căn biệt thự cách bến phà Rạch
Miễu cũ chưa đầy 1 km. Từ ngoài cổng nhìn vào, ngôi mộthật sự “gây sốc’
cho những ai yếu tim. Ngôi mộ với hình thức đơn giản, xung quanh được
dán đá hoa cương màu vàng. Bên trên ngôi mộ là di ảnh phóng to của
người quá cố.Bốn bề ngôi mộ được ốp đá hoa cương màu vàng, phía trên
có ghi tên, tuổi người đã khuất.
Ngôi mộ khá đẹp được chôn cất trong một căn biệt thự rất đẹp, lại
nằm ở nơi phong cảnh hữu tình nên rất nhiều người hiếu kỳ đã ghé thăm.
Những người đang sinh sống trong nhà tiếp khách rất lịch sự.Chủnhà là anh
Trần Văn Tuấn đã mời chúng tôi vào nhà để tham quan.Anh Tuấn là em
ruột của người vắn số đang nằm trong mộ.
Theo anh Tuấn, chị của anh là Trần Thị Kim Liên, sinh năm
1960.Khoảng năm 1987, chị Liên lập gia đình.Cả hai vợ chồng chị sinh
sống bằng nghề chở cá thuê bằng ghe, cuộc sống khá vất vả nhưng hạnh
phúc.
5
Ở cái xóm nghèo mà hai vợ chồng chị Liên sinh sống, chị nổi tiếng là
người phụnữ chịu thương chịu khó, rất hay giúp đỡ mọi người. Cuộc sống
dù khá chật vật nhưng chị luôn lo lắng cho người thân, luôn chăm sóc cha
mẹ và anh em xong mới tới phần mình. Nhiều người ở gần nhà kể lại, chị
Liên là một tấm gương hiếu thảo mà trong xóm ai cũng quý mến.
Biệt thự có ngôi mộ, nhìn từ bên ngoài
trực thuộc Trung ương (sau đây
gọi tắt là Ủy ban nhân dân cấp sinh sống cùng gia đình 3 tháng thì trở về
tỉnh).Việc táng phải phù hợp với Mỹ.Khi phát hiện mình bị ung thư phổi
tín ngưỡng, phong tục, tập quán giai đoạn cuối, chị Liên có di nguyện là
tốt, truyền thống văn hóa và nếp được chôn cất ở Việt Nam, trong chính
sống văn minh hiện đại. Diện căn nhà mà chị bỏ tiền ra xây cất để được
tích sử dụng đất cho mỗi mộ gần người thân. Đến năm 2007 thì chị
hung táng và chôn cất một lần mất.
tối đa không quá 5m2.
Trong ngôi biệt thự có một phòng nhỏ
cạnh phòng khách phía trước mà theo anh Tuấn nói là chị Liên định làm
chỗ để xe hơi, biết mình sắp chết chị Liên muốnđược chôn ở đó. Tuy nhiên,
sau đó chị Liên đổi ý và yêu cầu gia đình chôn mình ngay chính giữa nhà,
tức là tại phòng khách. Sau khi chị Liên mất, gia đình đã có gửi đơn lên
chính quyền địa phương xin được chôn chị trong nhà và được địa phương
đồng ý.
Thi thể chị Liên được chuyển từ Mỹ về và được quàn trong một chiếc
quan tài rấtđẹp. Đám tang được gia đình tổ chức chu đáo, hoành tráng. Việc
7
chị Liên được chôn ngay tại phòng khách ngôi biệt thự đã thu hút rất đông
người đến viếng cũng như đến “xem” đám tang.
Có mộ, nhà thêm… ấm cúng
Người nhà chị Liên kể lại, do thủ tục sân bay kéo dài, hơn 10 ngày sau
thì xác chị được đưa về sân bay Tân Sơn Nhất trong một quan tài nhôm.
hoa cương mát lạnh ốp xung quanh ngôi mộ mà không hề có cảm giác sợ hãi.
Anh Trần Văn Hải, một người dân sống gần ngôi biệt thự nói: “Ban đầu tôi
cũng hơi dị ứng với cách làm này. Nhưng suy đi nghĩ lại, tôi thấy ai có
người thân bịmất sẽ hiểu được tâm lý của những người còn sống.Hồi cha
tôi mất năm 2010, anh em tôi đã thống nhất sau đó chôn cất ngay trước cửa
nhà tôi. An táng kiểu này mình có cảm giác người thân vẫn đang dõi theo
cuộc sống của mình. Nếu mai này mẹtôi có trăm tuổi già, có khi tôi sẽ áp
dụng kiểu chôn ngay trong nhà cũng nên. Mà nói gì thì nói, nếu xin phép
mà chính quyền địa phương không đồng ý thì cũngđành chịu”.
Chúng tôi hỏi, căn nhà có ngôi mộ chính giữa sau này sẽ giải quyết thế nào
nếu có tranh chấp. Các thành viên trong gia đình cho biết, hiện căn nhà do
anh Tuấnđứng tên. Căn nhà là di sản mà chị Liên để lại, mục đích là để ở
chứ không phải bán chác nên chuyện tranh chấp sẽ rất khó xảy ra. Các
thành viên sống trong ngôi nhà sẽ có trách nhiệm thờ cúng người đã khuất.
Ở xã Long An (huyện Cần Giuộc, tỉnh Long
An), một Việt kiều họ Cao cũng bỏ ra hàng tỷ đồng
đầu tư xây dựng một khu biệt thư lấy tên Cao gia
trang. Một căn nhà đúc trong khối nhà này được
dành riêng cho mục đích chôn cất với 7 huyệt mộ
(kim tỉnh) được làm sẵn. Công an xã Long An cho
biết, gia đình ông Việt kiều này vẫn đang sinh sống
ở nước ngoài nên khu Cao gia trang kín cổng cao
tường phải thuê người canh giữ. Hiện 7 huyệt mộ
vẫn còn bỏ trống và chưa chôn cất ai. Ban đầu,
những người sống gần khu biệt thự Cao gia trang
thấy lúc nào khu nhà này cũng kín cổng cao tường,
9
nhìn qua khe cửa đập ngay vào mắt là 7 huyệt mộ
đá hoa cương màu vàng, phía trên có ghi tên, tuổi người đã khuất.”
Điều đó cho thấy con mắt quan sát rất tinh nhanh của tác giả.
10
Phương pháp phỏng vấn:
Tác giả phỏng vấn Chủ nhà anh Trần Văn Tuấn và bà Nhạn là những
người thân của chị Liên để tạo sức thuyết phục cho bài viết với mục đích
khai thác thông tin phục vụ độc giả có cái nhìn chân thật nhất về chủ nhân
của ngôi mộ đặc biệt này .
Người phỏng vấn chủ yếu là anh Trần Văn Tuấn là em ruột của chị
Liên dựa vào những lời phỏng vấn đó tác giả dùng làm nền tảng cho bài
viết triển khai các ý hài hòa hơn bắt đầu từ cuộc đời của chị Liên: “Theo
anh Tuấn, chị của anh là Trần Thị Kim Liên, sinh năm 1960. Khoảng năm
1987, chị Liên lập gia đình.Cả hai vợ chồng chị sinh sống bằng nghề chở cá
thuê bằng ghe, cuộc sống khá vất vả nhưng hạnh phúc”. …. Đến khi xây
dựng ngôi biệt thự có ngôi mộ Anh Tuấn xúc động: “Chị nói là từ nhỏ
cuộc sống khó khăn nên có ước mơ là sau này sẽ cố gắng làm nhiều tiền để
xây một căn nhà lầu để ở. Bên Mỹ xây biệt thự rất tốn kém nên chị nói sẽ
để dành tiền gửi về Việt Nam xây, sau này về già chịsẽ về sinh sống. Đến
khoảng năm 2006, căn nhà mà chị Liên hằng ao ước được hoàn thành với
tổng chi phí xây dựng khoảng 1,7 tỷ đồng - hơn 100 cây vàng ở thờiđiểm
đó đến cuối cùng là lời người dân nói về ngôi biệt thự: Anh Trần Văn Hải,
một người dân sống gần ngôi biệt thự nói: “Ban đầu tôi cũng hơi dị ứng với
cách làm này. Nhưng suy đi nghĩ lại, tôi thấy ai có người thân bịmất sẽ hiểu
được tâm lý của những người còn sống.Hồi cha tôi mất năm 2010, anh em
tôi đã thống nhất sau đó chôn cất ngay trước cửa nhà tôi. An táng kiểu này
mình có cảm giác người thân vẫn đang dõi theo cuộc sống của mình. Nếu
cũng là lúc đôi tay của Đinh Thị Ngọc Thúy (26 tuổi) xiết chặt vào nhau.
Giọng vị công tố oang oang nhưng dường như người phụ nữ ấy chẳng quan
tâm, ánh mắt van lơn cứ đảo quanh những người ngồi xét xử. Cáo buộc của
VKS không xa lạ, bởi Thúy đã thuộc lòng nó từ khi vụ “chạy án” của mình
kết thúc điều tra. Đó cũng là lúc người phụ nữ này phải đối diện với tội
12
danh “đưa hối lộ”, và những bị cáo đang cùng hầu tòa chính là những kiểm
sát, công an đã nhận tiền “lót tay” từ chị.
Là người đầu tiên được gọi lên thẩm vấn, Thúy lóng ngóng trình bày
trong làn nước mắt.5 năm trước, cô và Mạc Văn Tuấn xây dựng gia đình.
Đứa con đầu lòng chào đời ngay sau đó trong niềm hạnh phúc của đôi vợ
chồng trẻ. Tuy nhiên, chỉ vài tháng sau, họ phát hiện cô con gái bé bỏng
của mình có “vấn đề” khi luôn bàng quan với tất cả những âm thanh xung
quanh. Đến khi nhận được kết luận từ bác sĩ, họ đau xót tột cùng vì núm
ruột của mình bị điếc bẩm sinh.Từ đó, Thúy dành toàn bộ thời gian chăm
sóc con.Mọi chi tiêu trong gia đình đều trông cậy vào đồng lương tài xế của
Tuấn, nhiều nhất vẫn là tiền chạy chữa cho con.
Thúy trình bày về hoàn cảnh và hành vi phạm tội trong làn nước mắt.
Ảnh: Vũ Mai.
Túng quá hóa liều. Quá trình vận chuyển cho một khách hàng của
công ty, Tuấn đã lấy trộm hơn 8 tấn sắt phế liệu, trị giá gần 80 triệu đồng.
Sự việc sau đó bại lộ, Tuấn tự nguyện chuộc một nửa số sắt đã trộm để trả
cho khách hàng nhưng vẫn bị họ tố cáo với công an quận Thủ Đức. Do vậy,
ngày 3/2/2010, Tuấn bị cơ quan này bắt khẩn cấp và gửi hồ sơ sang VKS
cùng cấp phê chuẩn.
13
thúc trong vỏn vẹn vài ngày. Thế nhưng, ngay trong thời điểm vụ án được
khám phá đã gây sửng sốt cho biết bao người, nhất là khi thông tin về giấy
nhận tiền do Nguyễn Tú Anh viết được tiết lộ. Không ai có thể ngờ một cán
bộ công an lại có thể viết bản “hợp đồng chạy án” rõ ràng và ngang nhiên
xem thường pháp luật đến như vậy.
“Bị cáo đã bao nhiêu lần viết biên nhận kiểu này? Bị cáo đi nhận hối
lộ mà làm biên nhận như một hợp đồng dân sự vậy sao?”, vị chủ tọa
nghiêm giọng hỏi.
Việc nhận hối lộ và thản nhiên viết lại "hợp đồng" của kiểm sát viên
khiến nhiều người sửng sốt. Ảnh: Vũ Mai.
“Do bị cáo thấy Thúy năn nỉ, khóc lóc nhiều quá nên muốn giúp thôi.
Anh Phú không ủy quyền nhưng do bị cáo ‘làm’ cho anh ấy nên mới ghi
vào như thế”, Tú Anh cố chống chế.
15
Dưới khán phòng nhiều người buông tiếng thở dài còn hai “cựu” kiểm
sát cúi đầu thấp hơn. Cùng lúc, cái dáng nhỏ thó của Nguyễn Đình Phú như
muốn chúi nhủi về phía trước. Cơ quan điều tra kết luận, trong vụ án này,
Phú đã nhận Mạc Văn Tuấn là “bà con” rồi nhờ Thủy đề xuất không bắt
khẩn cấp. Được “đàn anh” chấp nhận, Phú ung dung nhận tiền từ Tú Anh
và “đền ơn” Thủy 5 triệu đồng.
Qua vụ tiêu cực này, lãnh đạo VKSND TP HCM từng khẳng định với
VnExpress.net, đây chính là “nỗi đau” của ngành kiểm sát nói chung và
VKSND TP HCM nói riêng. Bởi trong nhiều năm qua, Viện đã luôn cố
gắng xây dựng một cơ quan trong sạch, vững mạnh, tích cực giáo dục bản
lĩnh, trau dồi nghiệp vụ và rèn luyện phẩm chất đạo đức của cán bộ ngành.
Thế mà, đứng trước vành móng ngựa hôm ấy, cả hai bị cáo với nhiều
năm kinh nghiệm trong công tác truy tố, lại vận dụng toàn bộ khả năng
thành nhân chứng cho sự kiện ngay ở đầu tác phẩm bằng sự quan sát bao
quát toàn bộ phiên tòa dưới con mắt của tác giả được thể hiện ngay trên
sapo: “Đa số người dự khán là cán bộ kiểm sát nhưng trông ai cũng đầy vẻ
lo lắng” quá trình quan sát được thực hiện trong suốt quá trình xét xử từ
hình dáng đến thái độ, cảm xúc của bị cáo đều được gột tả qua các chi tiết :
“Tất cả đều cúi đầu lầm lũi khi HĐXX bước vào phòng xử án. Chỉ duy nhất
người phụ nữ với dáng vẻ lam lũ, quê mùa là bất chợt run rẩy.” “Đó cũng
là lúc đôi tay của Đinh Thị Ngọc Thúy (26 tuổi) xiết chặt vào nhau. Giọng
vị công tố oang oang nhưng dường như người phụ nữ ấy chẳng quan tâm,
ánh mắt van lơn cứ đảo quanh những người ngồi xét xử”. “Thúy lóng
ngóng trình bày trong làn nước mắt” …. Cho đến người dân xem vụ xét xử
qua tiếng thở dài : “Dưới khán phòng nhiều người buông tiếng thở dài còn
hai “cựu” kiểm sát cúi đầu thấp hơn” .Phương pháp quan sát tác giả sử
dụng nhiều trong suốt quá trình tác phẩm để khắc họa lên phiên tòa xét xử
bị cáo.Thêm nữa là bài báo chỉ dừng lại ở việc quan sát của cá nhân mà
chưa hề đưa ra những ý kiến, phân tích hay bình luận gì về ý nghĩa, giá trị
của chi tiết, sự kiện mà tác giả muốn gửi thông điệp đến công chúng.
Phương pháp khai thác tài liệu trong tác phẩm :
Tài liệu mà tác giả khai thác ở đây là hợp đồng nhận hối lộ có chữ kí
của người tham dự khi đưa văn bản này lên dự ý của tác giả là tạo cho độc
giả có thể hiểu rõ vấn đề và tin tưởng vào câu chuyện có giấy tờ ghi nợ rõ
ràng chứ kĩ của các bên
Tác phẩm :
Gặp chàng trai sợ… giàu
17
khiến cậu phải thốt lên trong thư viết gửi người lớn: “Đã từ lâu rồi, con
muốn nói với mọi người rằng, con sợ hai chữ “giàu” và “nghèo” lắm”.
Cậu ám ảnh cảnh một người mẹ ngăn con mình nhường cậu bé nghèo
que kem đang ăn dở. Những trái khoáy, ngóc ngách mảng tối của cuộc
sống được tích lũy trong cậu học trò ấy cứ đi vào bài dự thi giới hạn trong
1000 chữ, viết về quyền trẻ em có chủ đề “Nếu em có quyền được thay đổi
hoàn cảnh hiện nay của trẻ em Việt Nam, em muốn thay đổi cái gì vì lợi ích
tốt đẹp nhất cho trẻ em Việt Nam?”.
Vương Cường cho hay: ý tưởng bài viết đã lóe lên ngay sau buổi phát
động cuộc thi tại trường THPT Sơn Tây mà ngài Đại sứ quán Thụy Điển đại diện đơn vị tổ chức - cũng có mặt. Nhưng, sợ bài viết nông và muốn
đem tới một nét riêng, tránh trùng lặp, Cường chịu khó tham khảo các bài
viết trên mạng. Bài viết của Cường gửi tới ban tổ chức khi cuộc thi sắp hết
thời hạn.
Thông qua bài viết của mình, Cường muốn nói với những người lớn
rằng, trẻ em chỉ thực sự hạnh phúc khi có sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ
của mọi người. Đừng để hai chữ giàu – nghèo gắn sau hai từ "trẻ em"…
“Những đứa trẻ dù nghèo thì cũng là trẻ em.Chúng được sinh ra trên
đời, cũng cần được nâng niu, cần được chăm sóc.Chúng cũng cần tình
19
thương, cần sự quan tâm.Chúng cũng sẽ giỏi lắm nều như được đến
trường.Chúng cũng sẽ đẹp lắm nếu được ăn no, mặc ấm.Chúng sẽ chẳng
khác gì con nếu như được sinh ra có bố, có mẹ, có tình yêu” – Cường viết.
Nhiều suy nghĩ, ý tưởng được Vương Cường thể hiện tttrong bức thư
của mình
Cường cũng muốn nói với các bạn nhỏ rằng, hãy mạnh dạn, tự tin để
chia sẻ điều mình muốn nói với người lớn, người thân trong gia đình… Bên
cạnh đó, người lớn hãy lắng nghe trẻ em bằng cả trái tim hơn nữa…
đạt , gần gũi .Cụ thể gương mặt điển trai , mắt đen, nụ cười tươi, da trắng .
Dù tác giả chỉ sử dụng phương pháp quan sát rất ít nhưng nó đủ để khắc
họa nên con người với lá thư gửi người lớn.
Phương pháp khai thác tài liệu trong tác phẩm :
Tài liệu được khai thác ở đây chính là bức thư gửi người lớn tác giả
chỉ đưa một phần nhỏ của bức thư vào tác phẩm nhằm dẫn chứng cho bài
viết tạo sức thuyết phục người đọc về chàng trai với bức thư nổi tiếng, bao
gồm nhiều ý nghĩa nó chính là thông điệp gửi đến người đọc mà Cường
muốn truyền tải
Phương pháp phỏng vấn :
Bài viết phỏng vấn hai người đó là Cường và bà Lotta Sylwander Trưởng đại diện của Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc. Để làm rõ vấn đề tác
giả chỉ chọn 2 nhân vật để phỏng vấn nhưng nhận vật để triển khai ý vấn là
21
cường xoay quay những lời phỏng vấn để dẫn dắt từ ý tưởng của Cường : “
Vương Cường cho hay: ý tưởng bài viết đã lóe lên ngay sau buổi phát động
cuộc thi tại trường THPT Sơn Tây mà ngài Đại sứ quán Thụy Điển - đại
diện đơn vị tổ chức - cũng có mặt. Nhưng, sợ bài viết nông và muốn đem
tới một nét riêng, tránh trùng lặp, Cường chịu khó tham khảo các bài viết
trên mạng. Bài viết của Cường gửi tới ban tổ chức khi cuộc thi sắp hết thời
hạn” cho đến băn khoan của Cường: “ tại sao không tổ chức một khóa học
cho các ông bố bà mẹ “làm sao để lắng nghe con trẻ nói gì” . Để giải quyết
vấn đề đặt ra tác giả đã lựa chọn bà Lotta Sylwander phỏng vấn đề tháo
Anh Lương Văn Đồng, Phó bản Chà Lúm, thở dài nói giọng đượm
buồn: “Ngày ấy cách đây chưa lâu lắm, Chà Lúm trù phú thanh bình, thóc
nhà ai cũng đầy bồ to, bồ nhỏ, trâu bò đầy gầm sàn, con người hiền lành
chăm chỉ với ruộng nương. Thế mà Chà Lúm bỗng trở thành bản nghiện
lúc nào không hay, con trai bản như cây lim, cây sến bỗng chốc bị con “ma
trắng” biến thành thân tàn ma dại”.
Chúng tôi đén Chà Lúm chỉ cách mấy ngày tổ Công an phòng chống
ma tuý huyện Tương Dương vừa mật phục truy bắt các đối tượng xách ma
tuý. Thiếu uý Nguyễn Thành Sơn, Công an huyện Tương Dương cho hay:
“Chà Lúm là địa bàn khá phức tạp, địa thế hiểm trở, các đối tượng xách ma
tuý thường từ xã Lưỡng Minh qua đây và từ huyện Quế Phong sang, anh
23
em đã phục kích bắt được một số vụ nhưng không vì thế mà giảm nạn xách
thuê ma tuý. Thủ đoạn của bọn trùm ma tuý là dùng tiền phỉnh nịnh người
dân, sau đó cho chích hút “thuốc trắng” gây nghiện, để có tiền mua thuốc là
phải xách thuê cho bon chúng”. Đêm ở Chà Lúm thật hoang vắng, cả bản
tắt đèn đi ngủ sớm vì sợ con nghiện.Chúng như những hồn ma, nằm queo
quắp bên vệ đường, phèo bọt mép khi chưa có thuốc.
Phó bản Đồng nói: “Chà Lúm có 195 hộ dân thì đã có trên 100 con
nghiện. Nhưng theo tôi nghĩ con số đó còn nhiều hơn vì còn nhiều gia đình
vẫn giấu con nghiện”. Có thể nói , nơi nào có cơn lốc ma tuý đi qua, là để
lại phía sau đó những thảm cảnh đau lòng. Nhiều gia đình tan gia bại sản,
con xa cha, vợ xa chồng, nhiều người nghiện bị sốc thuốc chết hoặc nhiễm
HIV. Trường hợp thương tâm như gia đình Lô Văn Khoán có tới 5 con trai
gái. Để có tiền chích hút, mọi của cải trong nhà đều “đội nón” ra đi, đến nỗi
còn căn nhà sàn để nương thân cũng bán nốt để “nướng” vào khói trắng. Lô
Văn Khoán và vợ con phải dựng căn lều nát bên bờ suối ở tạm. Men theo
bìa rừng, tôi đã tìm được nhà Khoán. Anh ta đang nằm còng queo như con