VIỆN HÀN LÂM
KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM
HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI
TRẦN MẠNH HÙNG
PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TỪ THỰC TIỄN
TỈNH BẮC GIANG
Chuyên ngành: Phát triển bền vững
Mã số
: Thí điểm
LUẬN VĂN THẠC SĨ PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG
NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS.TS NGUYỄN XUÂN DŨNG
HÀ NỘI, 2016
MỤC LỤC
MỞ ĐẦU ......................................................................................................................... 1
CHƯƠNG 1: MỘT SỐ CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ PHÁT TRIỂN DU
LỊCH BỀN VỮNG ......................................................................................................... 6
1.1 Một số vấn đề lý luận về phát triển du lịch bền vững......................... 6
1.2 Kinh nghiệm phát triển du lịch của một số nước trên thế giới và một
số địa phương của Việt Nam, bài học kinh nghiệm rút ra ....................... 24
CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG Ở BẮC
GIANG GIAI ĐOẠN 2012-2015 ................................................................................. 30
Trung tâm nghiên cứu phát triển bền vững
United Nation World Tourism Organization
Tổ chức du lịch thế giới
World Tourism and Travel Council
Hội đồng Du lịch và Lữ hành thế giới
PTBV
Phát triển bền vững
DTTS
Dân tộc thiểu số
VHTTDL
Văn hóa Thể thao Du lịch
HDVDL
Hướng dẫn viên Du lịch
UBND
Ủy ban nhân dân
MTTQ
Mặt trận tổ quốc
Bắc Bộ, có truyền thống văn hóa, lịch sử chống giặc ngoại xâm lâu đời, có
nhiều cảnh quan, di tích lịch sử văn hóa có giá trị. Hơn nữa, Bắc Giang còn là
1
địa bàn cư trú của một số dân tộc ít người như: dân tộc Tày, Nùng, Sán, Hoa,
Dao... với nhiều nét văn hóa truyền thống có sức hấp dẫn lớn đối với khách
du lịch trong và ngoài nước. Mặt khác, Bắc Giang vốn thuộc vùng Kinh Bắc
xưa, là quê hương của những câu ca quan họ mượt mà, đằm thắm. Có thể nói,
tất cả những điều kiện trên là tiềm năng quý của địa phương cần được khai
thác để phát triển kinh tế du lịch.
Tuy nhiên, sự phát triển du lịch của Bắc Giang trong thời gian qua
chưa tương xứng với tiềm năng của địa phương, quy mô phát triển du lịch
vẫn ở mức độ nhỏ bé, cơ sở vật chất còn nghèo nàn, hiệu quả khai thác trong
kinh doanh du lịch chưa cao, quá trình phát triển còn nhiều bất cập. Nếu
không nghiên cứu một cách cụ thể, không đánh giá một cách khách quan về
tiềm năng và thực trạng để đề ra định hướng, giải pháp khai thác có hiệu quả
các tiềm năng du lịch thì không những không đạt được kết quả mong muốn
mà còn gây tác động rất lớn đối với môi trường, làm cạn kiệt tài nguyên, ảnh
hưởng tới nhịp độ phát triển kinh tế chung của toàn tỉnh. Vì vậy, việc phân
tích tiềm năng và thực trạng phát triển du lịch ở tỉnh Bắc Giang dựa trên quan
điểm phát triển bền vững, không chỉ có ý nghĩa quan trọng đối với phát triển
du lịch, mà còn có những đóng góp tích cực đối với sự phát triển kinh tế - xã
hội của địa phương.
Để có thể tận dụng được hết những tiềm năng sẵn có vào việc phát
triển du lịch tỉnh Bắc Giang theo hướng bền vững, đưa du lịch thực sự trở
thành ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh trong tương lai, vấn đề “Phát triển
du lịch bền vững từ thực tiễn tỉnh Bắc Giang” được lựa chọn làm đề tài
nghiên cứu luận văn thạc sỹ, chuyên ngành Phát triển bền vững.
3.1. Mục đích
Giải pháp phát triển du lịch bền vững từ thực tiễn tỉnh Bắc Giang.
3.2. Nhiệm vụ nghiên cứu
- Hệ thống hóa cơ sở lí luận và thực tiễn về phát triển du lịch bền vững.
3
- Đánh giá thực trạng phát triển du lịch tỉnh Bắc Giang trên quan điểm
phát triển bền vững.
- Đề xuất các giải pháp phát triển du lịch bền vững của tỉnh Bắc Giang
giai đoạn 2016 - 2020.
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
Đối tượng nghiên cứu: Phát triển du lịch bền vững tỉnh Bắc Giang.
Phạm vi nghiên cứu: Thực trạng phát triển du lịch tỉnh Bắc Giang
trong giai đoạn 2012 - 2015 và đề xuất các giải pháp phát triển bền vững du
lịch tỉnh Bắc Giang giai đoạn 2016 - 2020.
5. Phương pháp nghiên cứu
Luận văn sử dụng cách tiếp cận hệ thống, kết hợp khung quan niệm về
phát triển bền vững của quốc tế với đặc thù của tỉnh Bắc Giang, theo đó xem
xét phát triển bền vững trên 03 trụ cột: Kinh tế, xã hội, môi trường trong sự
tương tác lẫn nhau. Xem xét phát triển du lịch bền vững trong sự kết hợp hài
hòa giữa tăng trưởng kinh tế với phát triển xã hội, bảo vệ tài nguyên môi
trường trong bối cảnh hội nhập quốc tế và khu vực. Các phương pháp áp
dụng trong quá trình nghiên cứu luận án gồm:
- Phương pháp phân tích tài liệu: Tham khảo, đánh giá các nghiên cứu
đã có liên quan đến đề tài của luận văn, từ đó tìm cách kế thừa các thành quả
và bổ sung các khoảng trống trong nghiên cứu về phát triển du lịch bền vững
ở tỉnh Bắc Giang.
- Phương pháp thu thập tài liệu: Tiến hành tìm kiếm và thu thập các tài
Chương 1
CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ PHÁT TRIỂN DU LỊCH
BỀN VỮNG
1.1 Một số vấn đề lý luận về phát triển du lịch bền vững
1.1.1 Khái niệm
1.1.1.1 Một số khái niệm liên quan đến du lịch
Hoạt động du lịch đã có từ lâu trong lịch sử phát triển của loài người.
Những năm gần đây, du lịch phát triển nhanh ở hầu hết các nước trên thế
giới. Đối với nhiều quốc gia, du lịch trở thành ngành kinh tế quan trọng,
nguồn thu ngoại tệ lớn.
Du lịch là một hoạt động của dân cư trong thời gian rỗi liên quan tới sự
di chuyển và lưu lại tạm thời bên ngoài nơi cư trú thường xuyên nhằm nghỉ
ngơi, chữa bệnh, phát triển thể chất và tinh thần nâng cao trình độ nhận thức,
văn hóa, thể thao kèm theo việc tiêu thụ những giá trị về tự nhiên, kinh tế và
văn hóa.
Năm 1963, với mục đích quốc tế hoá, tại hội nghị Liên hợp quốc về du
lịch họp tai Roma, các chuyên gia đã đưa ra định nghĩa về du lịch như sau:
Du lịch là tổng hợp các mối quan hệ, hiện tượng và các hoạt động kinh tế bắt
nguồn từ các cuộc hành trình và lưu trú của các cá nhân hay tập thể ở bên
ngoài nơi ở thường xuyên của họ hay ngoài nước họ với mục đích hoà bình.
Nơi họ đến lưu trú không phải là nơi làm việc của họ. Định nghĩa này là cơ
sở cho định nghĩa du khách đã được Liên minh quốc tế các tổ chức du lịch
chính thức, tiền thân của Tổ chức du lịch thế giới thông qua.
Theo luật Du lịch Việt Nam năm 2005 thì “Du lịch là hoạt động của
con người ngoài nơi cư trú thường xuyên của mình nhằm thỏa mãn nhu cầu
tham quan, giải trí, nghỉ dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định" (Điều
4, mục 1, luật Du lịch Việt Nam).
7
Hệ
Kinh tế
Hệ
Xã hội
Hệ
Tự nhiên
Phát triển bền vững
1.1.1.3 Phát triển du lịch bền vững
Hiện nay đa số ý kiến của các chuyên gia trong lĩnh vực du lịch ở Việt
Nam cho rằng phát triển du lịch bền vững được hiểu là: “hoạt động khai thác
môi trường tự nhiên và văn hóa nhằm thỏa mãn các nhu cầu đa dạng của
khách du lịch, có quan tâm đến các lợi ích kinh tế dài hạn, đồng thời tiếp tục
duy trì các khoản đóng góp cho công tác bảo vệ môi trường và góp phần nâng
cao mức sống của cộng đồng địa phương”.
Theo định nghĩa của Tổ chức Du lịch thế giới (UNWTO) đưa ra tại
Hội nghị về môi trường và phát triển của Liên hợp quốc tại Rio de Janeiro
năm 1992 thì “Du lịch bền vững là việc phát triển các hoạt động nhằm đáp
ứng các nhu cầu hiện tại của khách du lịch và người dân bản địa trong khi
vẫn quan tâm đến việc bảo tồn và tôn trọng các nguồn tài nguyên cho việc
phát triển hoạt động du lịch trong tương lai. Du lịch bền vững sẽ có kế hoạch
quản lý các nguồn tài nguyên nhằm thỏa mãn các nhu cầu về kinh tế, xã hội,
thẩm mỹ của con người trong khi đó vẫn duy trì sự toàn vẹn về văn hóa, đa
nhiều việc để ngành du lịch thật sự trở thành "mũi nhọn" và từ có "tiềm năng"
trở thành có "khả năng".
Theo báo cáo thường niên của Travel & Tourism Economic Impact
2016 Vietnam (WTTC) của Hội đồng Du lịch và Lữ hành thế giới công bố hồi
tháng 3/2016: Với mức 6,6% đóng góp cho GDP, du lịch Việt Nam đứng thứ
40/184 nước về quy mô đóng góp trực tiếp vào GDP và xếp thứ 55/184 nước
9
về quy mô tổng đóng góp vào GDP quốc gia. Cụ thể, tổng đóng góp của du
lịch vào GDP Việt Nam, bao gồm cả đóng góp trực tiếp, gián tiếp và đầu tư
công là 584.884 tỷ đồng (tương đương 13,9% GDP). Trong đó, đóng góp trực
tiếp của du lịch vào GDP là 279.287 tỷ đồng (tương đương 6,6% GDP).
Tổng đóng góp của du lịch vào lĩnh vực việc làm toàn quốc (gồm cả
việc làm gián tiếp) là hơn 6,035 triệu việc làm (chiếm 11,2%). Trong đó, số
việc làm trực tiếp do ngành du lịch tạo ra là 2,783 triệu (chiếm 5,2% tổng số
việc làm). Đầu tư vào lĩnh vực du lịch năm 2015 đạt 113.497 tỷ đồng (chiếm
10,4% tổng đầu tư cả nước).
1.1.2.2 Vai trò của ngành du lịch
Thứ nhất, đối với phát triển kinh tế
Du lịch là một trong những ngành kinh doanh đạt hiệu quả cao so với
nhiều ngành kinh tế khác do ngành du lịch có tỷ suất lợi nhuận cao, vốn đầu
tư ít, kỹ thuật không quá phức tạp và thời gian thu hồi vốn nhanh. Trong lĩnh
vực kinh tế đối ngoại ngành du lịch thực hiện việc "xuất khẩu tại chỗ" đạt
nguồn thu ngoại tệ lớn.
Với tốc độ tăng trưởng bình quân hàng năm khá cao, du lịch đóng góp
lớn cho nền kinh tế, đã nộp ngân sách hàng ngàn tỷ đồng. Ngoài ra, phát triển
du lịch cũng tạo điều kiện cho các ngành kinh tế khác cùng phát triển. Với
những thuận lợi, những mặt tích cực mà phát triển du lịch đem lại, phát triển
Những nét văn minh của nền văn hóa nhân loại ngày càng kích thích phát
triển góp phần làm phong phú, đa dạng nền văn hóa nhân loại, nâng cao trí
thức con người và làm cho các dân tộc xích lại gần nhau hơn.
Thông qua việc tiêu thụ các sản phẩm du lịch, du khách được mở rộng
kiến thức, hiểu biết thêm được nhiều điều mới lạ về văn hóa nghệ thuật,
phong tục tập quán, văn hóa truyền thống... của các địa phương, của các quốc
gia. Điều này góp phần rất lớn vào việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa
dân tộc tại địa phương đó.
11
Phát triển du lịch góp phần nâng cao lòng yêu quê hương đất nước,
giáo dục truyền thống dân tộc. Mặt khác, thông qua hoạt động du lịch tăng
tăng cường các mối quan hệ xã hội, tình hữu nghị và sự hiểu biết lẫn nhau
giữa các dân tộc, quốc gia, góp phần bảo vệ hòa bình thế giới. Du lịch chỉ có
thể phát triển trong điều kiện hòa bình và hữu nghị chứ không thể phát triển
trong điều kiện chiến tranh và thù địch.
Du lịch có vai trò tăng cường sức khỏe, nâng cao chất lượng cuộc
sống. Do tác động của công nghiệp hóa, người lao động ít tiếp xúc với thiên
nhiên, nên họ khao khát, môi trường sinh thái trong lành để thư giãn, nghỉ
ngơi hoặc giải trí.
1.1.3 Yếu tố ảnh hưởng tới phát triển bền vững du lịch
1.1.3.1 Yếu tố môi trường
Thứ nhất, bảo tồn hệ sinh thái và đa dạng sinh học
Sử dụng khai thác tốt nhất các tài nguyên để phục vụ du lịch.
Tài nguyên du lịch là tổng thể tự nhiên, văn hóa, lịch sử và các thành
phần của chúng được sử dụng cho nhu cầu trực tiếp hay gián tiếp hoặc cho
việc tạo ra các dịch vụ du lịch nhằm góp phần khôi phục, phát triển thể lực,
trí lực, cũng như khả năng lao động và sức khỏe của con người.
1.1.3.2 Yếu tố kinh tế
Thứ nhất, tái cơ cấu các ngành kinh tế
Phát triển các ngành kinh tế bền vững sẽ góp phần phát triển du lịch
bền vững. Ngành nông, lâm nghiệp phải định hướng để phát triển những sản
phẩm phục vụ khách du lịch đạt chất lượng, với giá cao; có kế hoạch quản lý,
bảo vệ và phát triển rừng để tạo ra sản phẩm du lịch đặc sắc từ rừng, tạo môi
trường sinh thái bền vững cho phát triển du lịch. Phát triển ngành công
nghiệp thông thường gây nên các hệ lụy cho môi trường sinh thái như: Mất
rừng, gây ô nhiễm môi trường từ nước thải... do vậy để đảm bảo cho phát
triển du lịch bền vững thì các cấp chính quyền, các nhà quản lý cần phải xem
13
xét thận trọng cho định hướng phát triển ngành công nghiệp như: Công
nghiệp chế biến nông lâm sản, khôi phục bảo tồn các làng nghề truyền thống,
thủ công mỹ nghệ gắn với tham quan và bán sản phẩm cho khách du lịch.
Thiết lập hệ thống thương mại, dịch vụ phù hợp để đáp ứng yêu cầu mua sắm
và hưởng thụ cho du khách.
Ngành du lịch cần tái cơ cấu mạnh mẽ để phát triển bền vững, cụ thể:
Phát triển sản phẩm du lịch đạt chất lượng theo hướng thân thiện với môi
trường sinh thái, gắn với các giá trị văn hóa truyền thống; hướng vào các thị
trường khách du lịch có mức chi tiêu cao, có ý thức bảo vệ môi trường thiên
nhiên; giữ chân du khách để tăng số ngày lưu trú bình quân; giải quyết nhiều
việc làm; đẩy mạnh liên kết phát triển... Bên cạnh đó, tập trung đầu tư phát
triển cơ sở hạ tầng du lịch (kể cả đầu tư nhà nước, đầu tư doanh nghiệp, các
thành phần kinh tế khác và cộng đồng cư dân địa phương), đó là những vấn
đề quyết định đến phát triển du lịch bền vững.
Thứ hai, phát triển kinh tế địa phương
Chính quyền địa phương có vai trò hết sức quan trọng đến phát triển
cho thanh niên; cộng đồng thấy tự hào khi khách du lịch tìm hiểu về văn hóa
và giao lưu với họ. Phát triển du lịch bền vững sẽ là điều kiện thuận lợi nhất
để những giá trị văn hóa đó được bảo tồn và phát huy một cách tốt nhất.
Thứ nhất, đóng góp vào năng lực phát triển địa phương
Tạo môi trường cho người dân địa phương có điều kiện giao tiếp với
khách du lịch; tham gia vào các chương trình nâng cao nhận thức về du lịch;
tiếp cận môi trường kinh doanh... sẽ góp phần nâng cao dân trí, hình thành
văn hóa ứng xử thân thiện, tăng hiểu biết giữa các dân tộc và kỹ năng quản lý
các hoạt động du lịch. Nâng cao năng lực cho các đối tượng như: Doanh
15
nghiệp du lịch địa phương, phụ nữ, đoàn thanh niên, các ban, ngành, đoàn thể
khác...
Thứ hai, tạo nhiều việc làm và tăng thu nhập cho người dân, giảm tệ nạn xã hội
Khuyến khích nâng cao số lượng và chất lượng nguồn nhân lực tại chỗ,
người dân bản địa tham gia vào hoạt động du lịch. Thu nhập của cộng đồng
dân cư từ hoạt động du lịch ngày càng tăng góp phần giảm thiểu các tệ nạn xã
hội, quản lý hoạt động du lịch tốt hơn (giảm tình trạng chèo kéo, tăng giá...),
đồng thời làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Chất lượng cuộc sống ngày
càng được nâng lên, cơ sở hạ tầng phát triển.
Thứ ba, giới và bình đẳng xã hội
Phụ nữ được tham gia vào tất cả các hoạt động dịch vụ du lịch trên các
cương vị khác nhau sẽ tạo ra sự bình đẳng về cơ hội việc làm và thu nhập, vị
thế xã hội của người phụ nữ được nâng lên.
1.1.3.4 Yếu tố thể chế, chính sách
Các cơ chế, chính sách của nhà quản lý, chính quyền địa phương được
áp dụng để khuyến khích phát triển du lịch từ nhiều thành phần kinh tế khác
nhau như: Chính sách thuế, đất đai, quản lý đô thị, thị thực, xuất nhập cảnh,
độ hội nhập và trình độ thích ứng của nền kinh tế mỗi nước. Hoạt động du
lịch của bất cứ quốc gia nào, bất kể khu vực nào trên thế giới cũng không
nằm ngoài những tác động đó.
Toàn cầu hóa kinh tế ngày càng sâu rộng, trong đó các hoạt động kinh
tế liên kết giữa các quốc gia tạo thành chuỗi giá trị gia tăng toàn cầu. Để
tránh tụt hậu và hưởng lợi nhiều hơn từ kết quả toàn cầu hóa và hội nhập
quốc tế, các nước buộc phải tham gia vào chuỗi giá trị gia tăng toàn cầu.
Trong một “thế giới phẳng”, “nhỏ dần và chật chội hơn”, mọi quốc gia, mỗi
nền kinh tế đều có thể tiếp cận, tham gia trực tiếp vào các khâu, các chuỗi giá
17
trị gia tăng toàn cầu nếu có nguồn nhân lực được chuẩn bị và đào tạo tốt. Đây
là yếu tố đặc biệt quan trọng trong lĩnh vực du lịch vì tự thân du lịch đã mang
tính quốc tế.
Sự phân chia, tranh giành ảnh hưởng giữa các nước và các vùng lãnh
thổ trên thế giới đang diễn ra. Sự tranh giành lợi ích quốc gia giữa các nước
về lãnh thổ, lãnh hải, nguồn tài nguyên với mức độ ngày càng lớn và tính
chất ngày càng quyết liệt và gay gắt tác động đến mọi lĩnh vực, trong đó du
lịch sẽ chịu tác động đầu tiên, toàn diện và sâu sắc.
Sự phát triển mạnh mẽ của khoa học công nghệ và sự hình thành nền
kinh tế tri thức, sự cách trở về không gian địa lý từng bước thu hẹp lại. Cuộc
cách mạng 3T (Transport - Telecommucation - Tourism) đã thúc đẩy hoạt
động du lịch phát triển trên nhiều điểm hơn của trái đất. Công nghệ mới làm
thay đổi căn bản phương thức quan hệ kinh tế, đặc biệt là công nghệ thông tin
truyền thông được ứng dụng mạnh trong du lịch. Cơ sở vật chất kỹ thuật du
lịch, nhân lực du lịch sẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc của tác động này, vừa có cơ
hội nhưng cũng vừa là thách thức, không một ngành du lịch của quốc gia nào
có thể đứng ngoài cuộc. Internet đã kết nối cả thế giới lại với nhau và ảnh
và có nội dung văn hóa sâu sắc, có tính liên ngành, liên vùng, xã hội hóa cao.
Chính vì vậy mà sự phát triển du lịch bền vững đòi hỏi phải có sự nỗ lực
chung và đồng bộ của toàn xã hội. Phát triển du lịch bền vững luôn hướng tới
việc đảm bảo được ba mục tiêu cơ bản sau:
- Đảm bảo sự phát triển bền vững về kinh tế
- Đảm bảo sự bền vững về môi trường
- Đảm bảo sự bền vững về xã hội
Để đảm bảo được ba mục tiêu trên thì phát triển du lịch bền vững cần
tuân thủ các nguyên tắc sau:
19
+ Phát triển du lịch phải phù hợp với chiến lược, quy hoạch tổng thể
KT-XH: Điều này sẽ đảm bảo cho sự phát triển bền vững của du lịch trong
mối quan hệ với các ngành kinh tế khác đối với việc sử dụng tài nguyên, môi
trường. Ngoài ra, đối với mỗi phương án phát triển cần tiến hành đánh giá tác động
của môi trường nhằm hạn chế các tác động tiêu cực đến tài nguyên, môi trường.
+ Phát triển du lịch gắn liền với việc bảo vệ tài nguyên thiên nhiên,
môi trường và bảo tồn, phát huy, phát triển văn hóa, bản sắc dân tộc.
Đây là nguyên tắc hàng đầu đảm bảo khả năng tự phục hồi của tài
nguyên du lịch được diễn ra một cách tự nhiên hoặc thuận lợi hơn do có sự
tác động của con người thông qua việc đầu tư, tôn tạo đáp ứng nhu cầu phát
triển của du lịch qua nhiều thế hệ.
Phát triển du lịch phải luôn gắn liền với việc bảo tồn tính đa dạng tài
nguyên và môi trường. Để đảm bảo tính hấp dẫn của các sản phẩm du lịch
ngoài việc nâng cao chất lượng của các sản phẩm thì tính đa dạng và phong
phú của chúng đóng vai trò quan trọng và cần thiết. Điều này cho phép thỏa
mãn nhu cầu đa dạng của du khách, làm tăng khả năng cạnh tranh, thu hút
khách, đảm bảo cho sự phát triển bền vững. Ngoài ra, nguyên tắc này còn phù
trao đổi ý kiến với cộng đồng địa phương và các đối tượng có liên quan để
cùng nhau giải quyết các mâu thuẫn nảy sinh trong quá trình phát triển là hết
sức cần thiết. Điều này sẽ đảm bảo sự gắn kết và có trách nhiệm hơn với môi
trường giữa các ngành kinh tế với địa phương và giữa các ngành với nhau góp
phần tích cực cho sự phát triển bền vững của mỗi ngành, trong đó có du lịch.
Chú trọng việc đào tạo phát triển nguồn nhân lực để đáp ứng yêu cầu
phát triển du lịch, đặc biệt trong bối cảnh hội nhập và phát triển trong nền
kinh tế thị trường. Việc đào tạo cán bộ là một trong những nguyên tắc then
chốt đối với sự phát triển bền vững của du lịch.
21
+ Tăng cường xúc tiến, quảng bá du lịch một cách có trách nhiệm: Xúc
tiến, quảng bá luôn là một khâu quan trọng trong hoạt động du lịch đảm bảo
sự thu hút khách, tăng cường khả năng cạnh tranh và điều đó có ý nghĩa rất
lớn đối với sự phát triển. Ngoài ra, việc cung cấp cho du khách những thông
tin đầy đủ và có trách nhiệm sẽ nâng cao được sự tôn trọng của du khách đến
môi trường thiên nhiên, văn hóa, xã hội và các giá trị nhân văn nơi thăm
quan, đồng thời sẽ làm tăng đáng kể sự thỏa mãn của du khách đối với sản
phẩm du lịch. Điều này sẽ góp phần làm giảm những tác động tiêu cực từ
hoạt động du lịch đến môi trường, tăng cường khả năng thu hút khách, đảm
bảo cho tính bền vững trong phát triển du lịch.
+ Đẩy mạnh công tác nghiên cứu, ứng dụng khoa học công nghệ: Để
đảm bảo cho phát triển du lịch bền vững cần có những căn cứ khoa học vững
chắc dựa trên việc nghiên cứu các vấn đề có liên quan. Hơn nữa, trong quá
trình phát triển, nhiều yếu tố chủ quan và khách quan nảy sinh sẽ có những
tác động cần nghiên cứu để có giải pháp phù hợp điều chỉnh sự phát triển.
Như vậy, việc thường xuyên cập nhật các thông tin, nghiên cứu và phân tích
chúng là rất cần thiết, không chỉ đảm bảo cho hiệu quả của hoạt động kinh