HƯỚNG DẪN LÀM BÀI NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ CÁC CÂU CHUYỆN lớp 9 và tuyển sinh 10 - Pdf 42

HƯỚNG DẪN LÀM BÀI NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ CÁC CÂU CHUYỆN
1. Thế nào là bài nghị luận xã hội về tư tưởng, đạo lí?
Nghị luận về một vấn để tư tưởng, đạo lí là bàn về một vấn đề thuộc lĩnh vực tư tưởng, đạo đức,
lối sống,... của con người.
Yêu cầu về nội dung của bài nghị luận này là phải làm sáng tỏ các vấn đề tư tưởng, đạo lí bằng
cách giải thích, chứng minh, so sánh, đối chiếu, phân tích,... để chỉ ra chỗ đúng (hay chỗ sai) của một
tư tưởng nào đó, nhằm khẳng định tư tưởng của người viết.
Yêu cầu về hình thức, bài viết phải có bố cục ba phần; có luận điểm đúng đắn, sáng tỏ; lời văn
chính xác, sinh động.
2. Cách làm bài nghị luận xã hội về tư tưởng, đạo lí
a. Mở bài
- Dẫn dắt vấn đề (về tác giả, xuất xứ, vấn đề nghị luận...).
- Nêu vấn đề (Trích dẫn vấn đề nghị luận: câu nói, hiện tượng...).
- Chuyển ý.
b. Thân bài (Giải thích vấn đề, bàn bạc mở rộng)
- Tóm tắt ngắn gọn lại câu chuyện và nêu ý nghĩa (thay phần giải thích vấn đề).
- Chứng minh sự đúng đắn hoặc sai trái của vấn đề.
- Nhận định, đánh giá vấn đề (Biểu dương thái độ đúng hoặc lên án phến phán thái độ sai trái).
c. Kết bài
- Khẳng định ý nghĩa của vấn đề nghị luận (đúng hay sai, tốt hay xấu).
- Rút ra bài học và liên hệ bản thân.
Đề 1: Suy nghĩ về câu chuyện "Bàn tay yêu thương":
Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp một vẽ điều gì đã làm các em thích
nhất trong đời. Cô thầm nghĩ: “chắc rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem hoặc
những món đồ chơi, quyển chuyện tranh…”. Thế nhưng cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một
bức tranh lạ của em học sinh tên là Douglas: Bức tranh vẽ một bàn tay!
Nhưng đây là bàn tay của ai? Cả lớp bị cuốn hút bởi hình ảnh đầy biểu tượng này. Một em
đoán: “Đó là bàn tay bác nông dân”. Một em khác cho rằng: “Bàn tay thon thả thế này phải là
bàn tay của một bác sĩ giải phẩu…”. Cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần rồi mới hỏi tác giả.
Douglas cười ngượng ngịu: “Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ!”.
Cô giáo ngẫn ngơ. Cô nhớ lại những phút ra chơi, cô thường dùng bàn tay để dắt Douglas

bức tranh hoàn mỹ hơn. Chính hành động của em đã làm cô giáo cảm thấy thật sự vui và bất
ngờ. Vì cô biết... đã nhận ra được tình cảm của cô dành cho em. Trong cuộc đời, có biết bao con
người bất hạnh và cần giúp đỡ , dù đây chỉ là tình yêu thưỡng giữa con người với con người
được thể hiện qua những hành động nhỏ bé nhất. Đôi khi những cử chỉ thoạt tưởng bình thường
nhưng đấy lại chính là biểu tượng của tình yêu thương.
Tuy nhiên, trong cuộc sống quanh ta vẫn thường bắt gặp những con người thờ ơ, chế giễu
nỗi bất hạnh của người khác. Đôi khi trở thành những con người vô tâm, nhỏ nhen, đi ngược lại
với đạo lí truyền thống “thương người như thể thương thân" của dân tộc ta. Đó là những con
người đáng bị lên án và phê phán. Vì thế hãy thể hiện niềm yêu thương người khác qua
những việc làm nhỏ nhoi. Thế giới sẽ tốt đẹp hơn khi tình yêu thương, tri ân được san sẻ cho
nhau.
Nói tóm tại, đối với mỗi học sinh chúng ta cần sống chan hòa, yêu thương thầy cô, bè bạn.
Mọi người không nên nghĩ rằng việc làm nhỏ là vô ích. Đôi khi đấy là cả một động lực giúp
người khác vươn lên bất hạnh. Vì yêu thương là không có giới hạn và khi trao niềm yêu thương
cho ai đó, nó sẽ có giá trị đích thực, lớn lao khi được xuất phát bằng cả trái tim và không toan
tính.
=================


Đề 2: Nêu suy nghĩ về câu chuyện "Chiếc bình nứt":
Một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước. Một trong hai chiếc bình bị nứt
nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chỉ còn một nửa. Chiêc bình lành rất hãnh diện
về sư hoàn hảo của mình, còn chiếc bình nứt luôn dằn vặt, cắn rứt vì không hoàn thành
nhiệm vụ. Một hôm chiếc bình nứt nói với người chủ: ‘'Tôi thực sự thấy xấu hổ về mình.
Tôi muốn xin lỗi ông… Chỉ vì tôi nứt mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng
đáng với công sức mà ông bỏ ra “Không đâu – ông chủ trả lời – khi đi về ngươi có chú ý
tới luống hoa bên đường hay không? Ngươi không thấy hoa chỉ mọc bên này đường phía
của nhà ngươi sao? Ta đã biết được vết nứt của nhà ngươi nên đã gieo hạt giông hoa phía
bên ấy. Trong những năm qua, ta đã vun xới cho chúng và hái chúng về trang hoàng căn
nhà. Nếu không có ngươi, nhà ta có được ấm cúng và duyên dáng như thế này không?”.

tay không trọn vẹn, từ nỗi bất hạnh của số phận – từ những “vết nứt”, Nguyễn Ngọc Ký đã làm
được hơn rất nhiều những gì mà số phận đã định cho ông. Mỗi người chúng ta cũng thế, chúng


ta có thể thiếu sót, khiếm khuyết ở điểm này nhưng ta vẫn còn những giá trị tốt đẹp ở điểm
khác. Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu
những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đời, biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa
mình với mọi người xung quanh. Bởi vì mọi thứ trong cuộc sống chỉ có tính tương đối, bởi vì
không có gì là “bất hạnh hoàn toàn”, “khiếm khuyết hoàn toàn” – nếu bạn biết mở rộng đôi mắt
lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống, để yêu thương và quý trọng chính bản thân
mình.
Tuy nhiên bên cạnh đó còn có nhiều người nhìn người khác rồi chỉ toàn thấy mình xấu
xí, kém cỏi và cứ mãi dằn vặt trách cứ bản thân. Và cũng vì thế họ luôn sống gò bó, khép mình,
tự ti, thiếu tự tin, nghị lực sống. Đó là những suy nghĩ tiêu cực, kiềm hãm sự cố gắng vươn lên
của mỗi bản thân chúng ta. Vì thế, mỗi con người, đối diện với những khiếm khuyết của bản
thân, nên học cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy và đồng thời cần biết vươn đến những điều
tốt đẹp.
Nói tóm lại, câu chuyện “Chiếc bình nứt” khép lại, để lại cho chúng ta thật nhiều suy tư.
Đối diện với những khiếm khuyết của chính mình, mỗi người cần học cách chấp nhận, đồng
thời biết hướng đến những điều tốt đẹp của bản thân. Bởi vì mỗi chúng ta sinh ra đều mang
trong mình những giá trị và khả năng vô giá. Bởi vì cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như
chiếc bình nứt, dù nứt nhưng vẫn gieo nguồn nước cho những luống hoa mọc lên, tươi đẹp và
có ích cho cuộc đời…
=================
Đề 3: Suy nghĩ về câu chuyện "Cái kén bướm":
Một cậu bé tìm thấy cái kén bướm. Một hôm cậu thấy cái kén hé lỗ nhỏ. Cậu ngồi
hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi cậu bé thấy mọi
việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa?! Vì thế,
cậu quyết định giúp chú bướm nhỏ. Cậu lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm.Chú bướm dễ
dàng thoát ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm.

cũng phải chấp nhận và vượt qua. Nếu không vượt qua được những khó khăn trước mắt, ta sẽ
không thể trưởng thành và sẽ không bao giờ thành công mà sẽ như chú bướm nhỏ. Trong cuộc
sống, sự giúp đỡ luôn đáng quý và cần thiết. Nhưng giúp đỡ không đúng lúc sẽ làm cho người
được nhận sự giúp đỡ mất đi cơ hội để rèn luyện, trưởng thành, thiếu đi kỹ năng sống, không tự
mình làm chủ được cuộc sống, khó đạt được thành công sau này. Hậu quả, khiến người được
giúp sống dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác, yếu đuối, không có nghị lực để vươn lên. Trong
cuộc sống có rất nhiều người tự nỗ lực vượt qua khó khăn để cuối cùng dẫn đến thành công
như: Bác Hồ (bằng ý chí của mình đã đi đến cái đích mà Người mong muốn – độc lập tự do cho
dân tộc). Những học sinh nghèo vượt khó, vừa phụ giúp gia đình vừa đi học mà cuối cùng đậu
vào các đại học danh tiếng với số điểm rất cao.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay còn nhiều bạn trẻ sống thiếu niềm tin, kông có ý
thức nghị lực tự vươn lên trong cuộc sống trong học tập. Họ hay thường có thái độ ỷ lại. Đó là
những cách sống đáng bị chê trách. Bên cạnh đó cũng có những người có lòng tốt, muốn giúp
đỡ người khác nhưng hời hợt, lại đặt tình thương và sự quan tâm ấy không đúng lúc, đúng chỗ
nên gây ra những hậu quả đáng tiếc cũng cần phải rút kinh nghiệm cho bản thân mình.
Nói tóm lại, sự nỗ lực, cố gắng vượt qua khó khăn sẽ giúp ta nhiều điều, sẽ cho ta thêm
sức mạnh, kinh nghiệm và cơ hội đạt đến thành công. Chúng ta không được bỏ cuộc, phải luôn
vươn lên vì ước mơ của mình. Nếu có được sự trợ giúp thì ta phải trân trọng và càng thêm nỗ
lực chứ không được ỷ lại hay dựa dẫm. Cần cân nhắc thật kỹ trước khi giúp người khác để tránh
gây ra những hậu quả đáng tiếc và day dứt về sau – như cậu bé sẽ mãi ân hận vì đã làm cho
bướm nhỏ không bay được.
================
Đề 4: Suy nghĩ về câu chuyện "Hai biển hồ":
Người ta bảo ở bên Palestine có hai biển hồ... Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết.
Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này.
Nước trong hồ không có một loại cá nào có thể sống nổi mà người uống cũng bị bệnh.
Không một ai muốn sống ở gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút khách
du lịch nhiều nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể
uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn
cây ở đây tốt tươi nhờ nguồn nước này...

tính chất rộng lớn lao hơn, đó là sự sẻ chia bát cơm manh áo với đông bào gặp nạn, là sự nương
tựa, che chở, đồng cảm với những số phận kém may mắn... Sự sẻ chia không phân biệt chủng
tộc, giai cấp, lãnh thổ, tổ quốc ta. Từ em nhỏ đến cụ già đều cần sẵn sàng chia sẻ yêu thương.
Bạn có thể dễ dàng bắt gặp trên phố những em nhỏ tươi cười chia sẻ với nhau từng mẩu bánh,
viên kẹo hay một thanh niên nhường chỗ cho cụ già trên xe buýt hoặc hình ảnh những ông, bà
lão cùng khoác tay nhau qua đường... Những người sẻ chia và nhận chia sẻ đều hạnh phúc. Sự
chia sẻ không chỉ là việc cho đi hay nhận lại những của cải vật chất còn là sự trao gửi những giá
trị tinh thần, những niềm tin yêu. Đôi khi sẻ chia là sự im lặng, lắng nghe. Mà cũng có khi, nó
chỉ là ánh nhìn động viên hay nụ cười hé nở trên môi. Sự sẻ chia đôi khi thật nhỏ bé nhưng nó
lại có sức mạnh rất lớn. Một nụ cười cũng đủ làm người khác ấm lòng, một ánh mắt cũng giúp
người ta có thêm nghị lực, sự lắng nghe cũng giúp người khác nhẹ đi nỗi lòng. Sự sẻ chia thực
sự làm cho con người thấy nhẹ nhõm, thoải mái. Sự sẻ chia là sợi dây vô hình, có sức mạnh kì
diệu. Nó gắn kết người với người. Nó làm cho mọi người gần nhau hơn, hiểu nhau hơn, cảm
thông và yêu thương nhau hơn. Con người sống với nhau rất cần sự yêu thương, san sẻ yêu


thương, san sẻ chính là hạt giống của tâm hồn mỗi người. Những người san sẻ, yêu thương sẽ
luôn cảm thấy tâm hồn mình giàu có như nước ở lòng biển Ga-li-lê.
Tuy nhiên, trong cuộc sống xung quanh ta đâu đó còn những người chỉ biết khư khư giữ
lấy những gì mình có, chỉ biết đến mình, thờ ơ, bàng quang trước nỗi đau của người khác... Vì
thế sự sống trong họ sẽ dần héo khô, chết dần chết mòn như nước trong biển Chết vậy. Đó là
những lối sống đáng bị lên án và phên phán.
Nói tóm lại: "Trí tuệ giàu lên vì những gì nó nhận được, trái tim giàu lên vì những gì nó
cho đi". Con người sống với nhau cần có sự chia sẻ “Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả.
Đôi môi hé mở thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng ban trao, tâm hồn mới tràn ngập vui
sướng". Đó là bài học mà chúng ta nhận được từ thiên nhiên. Thiên nhiên đã gieo vào hôm nay
những mầm ươm tươi tốt đã tặng ta những món quà nhiệm màu của sự sống. Chúng ta hãy tìm
hiểu, cảm nhận và chia sẻ những món quà thú vị từ cuộc sống.
====================
Đề 5: Suy nghĩ về ý nghĩa của câu chuyện "Hoa hồng tặng mẹ":

rồi nhưng vẫn có những phút giây vô tâm…đối với mẹ - người đã sinh thành và nuôi dưỡng anh
nên người.
Quả thật như vậy, mẹ lớn lao, mẹ cao cả, mẹ là tất cả, là món quà vô giá mà ta nhận
được. Mẹ là tình yêu thiêng liêng nhất không gì có thể sánh được. Mẹ là người mang nặng đẻ
đau, chăm nuôi con khôn lớn, gần gũi chia sẻ những buồn vui với con, lo lắng, dõi theo con
từng bước trong cuộc đời. Mẹ sẵn sàng hy sinh cho con tất cả mà không hề tính toán. Mẹ là
một dòng suối tươi mát, là một thiên thần mà thượng đế đã ban tặng cho những đứa con. Tình
mẹ bao la, rộng lớn như đại dương.
Tuy nhiên, thử hỏi trong cuộc sống đầy bộn bề lo toan này có nhiều không những tấm
lòng hiếu thảo như anh thanh niên và cô bé trong câu chuyện. Đừng nói đến việc tặng những
bông hoa đẹp nhất cho mẹ mà ngay cả một lời nói nhẹ nhàng đầy yêu thương cũng không hề có.
Họ bỏ qua nó, một điều rất nhỏ nhặt ấy để chạy theo những điều xa xỉ vô ích. Họ đâu biết rằng
cái điều mà họ cho là nhỏ nhặt ấy lại vô cùng quý giá và to lớn đối người mẹ. Bên cạnh đó xã
hội ta ngày nay không thiếu những con người vô trách nhiệm, thờ ơ với bậc sinh thành ra mình.
Không một lần họ quan tâm xem bố mẹ họ hiện tại đang như thế nào, có khỏe không mà ngược
lại họ lại luôn khiến cho bố mẹ lo lắng về mình. Vậy mà những người đó vẫn sống một cách vui
vẻ, an nhàn mặc cho bố mẹ cực nhọc lam lụng. Đó là những hạn người đáng bị phê phán và
che trách. Vì thế, xin một lần hãy dừng lại trước dòng đời xuôi ngược để tìm lại cho mình
những khoảng yên tĩnh, những bài học sâu sắc về tình mẫu tử để ta có thể trở về bên tình yêu
của mẹ mãi mãi. Nếu ai đã làm cho mẹ phải buồn, phải đau đớn thì xin hãy nhớ rằng:
“Ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.
Nói tóm lại, con người ta chỉ biết tiếc nuối khi những gì đã đi qua, đã vượt ra khỏi tầm
tay của mình. Câu chuyện này có ý nghĩa sâu sắc đối với tất cả mỗi chúng ta. Nó như đánh thức
chúng ta, đưa ta trở về và giữ lấy những giá trị thực tại của cuộc sống. Mẹ sẽ sống mãi trong
tâm hồn con. Sẽ mãi là như vậy. Bởi:
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suôt đời lòng mẹ vẫn theo con”.
==================
Đề 6: Hãy nêu ý kiến của em về lời khuyên sau ở phần cuối câu chuyện "Lỗi lầm và

…“Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc là phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”
Bằng hình ảnh “Nếu là con chim, chiếc lá - Thì con chim phải hót - chiếc là phải xanh”,
Tố Hữu muốn khẳng định trước hết sống phải có ích cho đời. Là con chim không chỉ biết kêu
mà cao hơn nữa phải biết cất tiếng hót ca lanh lảnh hót cho đời, tạo nên những bản nhạc rộn rã
tươi vui cho đất trời. Cũng như vậy, đã là chiếc lá thì chiếc lá phải xanh tươi đưa lại sức sống
cho cây cối, làm mát mắt cho đời và hút nhiều thán khí, nhả ra nhiều ô-xy đem lại sự sống cho
con người và muôn loài vật trên trái đất này. Ngay cả những sinh vật hết sức nhỏ bé như thế, mà
chúng còn biết hiến dâng những gì tốt đẹp nhất, có ý nghĩa nhất giúp ích cho đời.
Quả thật như vậy, con người chúng ta phải có lẽ sống đẹp. Mà sống đẹp là có “vay” có
“trả” và cao hơn nữa sống là cống hiến, hy sinh cho đời. Muốn sống cho xứng đáng tên gọi
thiêng liêng cao quý của mình. Mỗi chúng ta phải có lẽ sống đẹp. Nghĩa là phải biết ứng xử một
cách đẹp đẽ giữa người với người, giữa cá nhân với cộng đồng, với quê hương đất nước. Nói
như Tố Hữu, lẽ sống đẹp là lẽ sống có “vay” thì có “trả”, có “nhận”, thì phải có “cho”, phải
cống hiến hy sinh sức lực, tâm trí, thậm chí là cả sự sống của mình cho đời, để đời ngày một
“đàng hoàng”, “tươi đẹp hơn”. Mỗi chúng ta giờ đây được sống trên đời, hít thở khí trời, đứng
thẳng hai chân kiêu hãnh làm người, chúng ta đã được nhận quá nhiều từ công sinh thành, nuôi
dưỡng của cha mẹ, ông bà tổ tiên, từ tình yêu thương đùm bọc của bà con, đồng bào, từ sự hy
sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ đã đổ máu xương để xây dựng quê hương và giữ gìn đất nước
thanh bình tươi đẹp như hôm nay… Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đã được thừa hưởng biết
bao thành quả của người đi trước để lại và người khác đem cho. Như thế là chúng ta đã “vay”,
đã “mắc nợ” người thân, nhân dân, đất nước nhiều rồi! Là con người vốn giàu nhân cách và
lòng tự trọng, chúng ta phải “trả”, hơn nữa phải “cho” nhiều hơn những gì mà chúng ta đã
“vay”, đã “nhận”. Đó là hành động vừa đúng với nhân tâm, vừa hợp với đạo lý “ăn quả nhớ kẻ
trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn”. Thực tế chứng minh rằng trong sự nghiệp xây dựng chính
quyền và bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc, ta đã có biết bao con người sống rất đẹp cho đạo lý,
lẽ sống “trả”, “vay” đó, như Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tử Trọng, Đặng Thùy Trâm,…
Họ sẵn sàng “cho” cả cuộc đời, sẵn sàng đổ máu mình cho Tổ quốc đơm hoa Độc lập, kết trái tự

thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé,
sau này mẹ sẽ hỏi lại con.” Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng
nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: “Con đã
học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều
người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì”. Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì
thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: “Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất
nhanh, con yêu của mẹ”.
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương
nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về
quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện
huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy
bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: “Con đã tìm ra câu trả lời chưa?” Tôi
như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi
giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: “Con trai ạ, phần
quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.”
Tôi hỏi lại: “Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?”
Mẹ lắc đầu: “Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi
họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong
con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái
vai cho con có thể ngả đầu vào.”
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là “phần
ích kỷ”, mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.


Đã nhiều năm rồi, những lời mẹ nói vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi: "Vì cuộc sống là tình
yêu, con hãy là bờ vai để người khác tựa vào. Cuộc sống bận rộn, nhịp đời hối hả, càng ngày
con người càng xa cách nhau hơn, nhưng suy cho cùng, tất cả mọi sự cố gắng của con người
đều nhằm mục đích cải thiện cuộc sống mình.

quan trọng nhất của con người không phải là phần “ích kỉ”, mà là phần biết cảm thông với nỗi
đau của người khác. Tôi đã sống như vậy, sống để yêu mình và yêu người. Mỗi buổi sáng thức
dậy tôi vẫn có thói quen nhìn vào gương để cám ơn tạo hóa đã ban cho tôi một đôi vai để có thể
làm điểm tựa cho người khác, để tôi thể hiện tình yêu thương của mình đối với mọi người. Để
rồi mỗi khi có một ai đó hỏi tôi: “Phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể?”, tôi sẽ mỉm cười nhẹ
nhàng trả lời họ rằng: “Phần quan trọng nhất trên cơ thể chúng ta chính là đôi vai!”.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, nhiều lúc con người sống cô độc khép chặt mình
trong những ngôi nhà kín mít, sống mà không cần đến nhau, chỉ cần một chiếc ti vi, một chiếc
máy vi tính…là có thể tách ra cuộc sống của mọi người xung quanh. Và khi đó con người phải
chăng đang bị cầm tù trong sự cô đơn của chính mình? Rõ ràng thiếu đi sự sẻ chia, thiếu đi đôi


vai làm điểm tựa con người sẽ rơi vào trạng thái chông chênh, vô định. Bên cạnh đó cũng có
một số trường hợp, người có “đôi vai” vững chắc dễ tự đắc, ảo tưởng về vai trò của mình đối
với người khác dẫn đến lối sống ích kỉ, lợi dụng kiếm chác, đầy toan tính với những người cần
bờ vai của mình, cần hiểu rằng: “kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên đôi vai của người khác.Kẻ
mạnh là kẻ nâng đỡ người khác trên đôi vai của chính mình”. Đây là một hành vi đáng lên án
và cần loại bỏ.
Nói tóm lại, xã hội ngày càng phát triển con người càng có thêm nhiều mối quan hệ song
ai cũng cần cho mình một bờ vai để tựa, một bờ vai để gánh vác trách nhiệm của mình trong
cuộc đời và những lỗi lầm mình đã gây ra. Hãy trân trọng những bờ vai quanh ta sẵn sàng để ta
tựa vào dù trong bất cứ hoàn cảnh nào và xây dựng cho mình một “đôi vai” cứng cáp, có sức
chịu đựng bạn nhé!
===================
Đề 9: Nghị luận về câu chuyện "Trái tim hoàn hảo":
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất
vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất
mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng
trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh
mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim

những cực nhọc về thân thể, những lo âu, suy nghĩ, trăn trở, dằn vặt về tâm hồn....nhưng chỉ cần
một nụ cười rạng rỡ trên đôi môi con khi có chiếc xe đạp bằng bạn bằng bè là đủ xoa tan đi hết
muộn phiền, những nếp nhăn trên trán.... và niềm hạnh phúc ấy đủ sức vá lại những vết thương
bao ngày qua. Niềm hạnh phúc ấy tiếp thêm sức mạnh cho cha mẹ làm việc hăng say hơn, yêu
đời hơn. Một trái tim hoàn thiện còn là trái tim dù bị tổn thương nhưng vẫn muốn cho đi, muốn
yêu và khao khát được yêu mãi mãi....Một cuộc đời bôn ba đến những vùng đất lạ, tìm kiếm bao
lí tưởng tuyệt vời nhất để rồi suốt một đời Bác sẵn sàng hi sinh hạnh phúc riêng tư, thậm chí là
cá một cuộc đời để tìm đến những ngày sống độc lập tự do cho toàn dân tộc.
Tuy nhiên, cuộc sống quanh ta vẫn còn những trái tim ngập trong lỗi lầm, trng gan đua,
ích kỉ, những thù hằn, ghen ghét, đố kị lẫn nhau. Đó chính là những người có lối sống nhỏ nhoi,


ích kỉ. Họ thậm chí còn không biết được khái niệm của sự tha thứ và biết ơn. Đó quả là những
hành động đáng bị phê phán.
Nói tóm lại, sống giữa một cộng đồng, nhận được tất cả những tình cảm đoàn kết, thân
ái, tương trợ của mọi người, chúng ta đã tin tưởng, thương yêu và giúp đỡ mọi người. Mỗi bông
hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời, hướng về đó nó có thể cảm nhận được ánh nắng
mặt trời đang toả ấm để nó biết rằng nó vẫn còn tồn tại. Và con người cũng vậy, chừng nào con
người còn sống, họ cũng hướng thiện trái tim họ sẵn sàng hướng đến mọi trái tim, sẵn sàng xích
lại gần nhau hơn. Sống như vậy mới xứng đáng là một trái tim hoàn thiện.
"Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót
Chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả?
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình?”
===================





Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status