PHẦN MỞ ĐẦU
1.
Lí do chọn đề tài
Viết về trẻ em là đề tài mà báo chí quan tâm hướng đến, báo chí không
chỉ ca ngợi trẻ mà còn bảo vệ trẻ. Nhà báo khai thác đề tài trẻ em ở rất nhiều
khía cạnh khác nhau, trẻ xuất hiện trên báo với tư cách là đối tượng được báo
chí khai thác. Tuy nhiên, không phải tất cả những trường hợp trẻ xuất hiện
trên mặt báo đều biểu dương, ca ngợi mà có những bài báo đưa tin về trẻ bị
xâm hại tình dục, bạo hành, bạo lực. Chính vì thế mà số đông nhà báo chưa có
nhiều kỹ năng nghề nghiệp khi viết về đề tài này đã biến trẻ không chỉ trở
thành nạn nhân của ..mà còn là nạn nhân của công chúng.
Theo số liệu điều tra tại năm tờ báo điện tử trong năm 2012 thì có đến
548 bài báo có nội dung không bảo đảm quyền riêng tư của trẻ em. Trong đó,
phần lớn là chủ đề về xâm hại tình dục, bạo hành, bạo lực. Có đến 39% bài
báo đăng trực tiếp hình ảnh trực diện của trẻ em được cung cấp chi tiết cụ thể
mà ai cũng có thể tìm được. Việc đưa thông tin quá chi tiết kéo theo nhiều hệ
lụy và những mối đe dọa đến sự an toàn của trẻ em.
Số liệu điều tra trên cảnh báo quyền trẻ em bị vi phạm rất nhiều trên
báo mạng. Tiểu luận này chủ yếu nghiên cứu về thực trạng trẻ bị vi phạm
quyền trẻ em như thế nào và đưa ra một số giải pháp để hạn chế thực trạng
trên.
Hơn nữa, rất nhiều nhà báo chưa biết cách khai thác xử lý thông tin
hay về trẻ em đã dẫn đến những hậu quả đáng tiếc với trẻ. Đồng thời, nhà báo
cũng cần nắm rõ những nguyên tắc cơ bản khi đưa tin về trẻ em, đặc biệt là
vấn đề đạo đức nghề nghiệp.
Chính vì những lý do trên tôi đã chọn đề tài nghiên cứu là: Thực trạng xâm
phạm quyền trẻ em trên báo mạng điện tử và một số giải pháp cần thực hiện.
1
thần và nội dung của Công ước vào chiến lược phát triển kinh tế - xã hội và
luật pháp quốc gia. Ví dụ: như Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em,
Luật phổ cập giáo dục, Luật lao động, Luật dân sự, Luật tố tụng hình sự...
được ban hành hay sửa đổi đều quan tâm thích đáng đến quyền lợi của trẻ em.
Dưới đây là bốn nhóm quyền của trẻ em theo Công ước quốc tế:
1. Quyền được sống còn: bao gồm quyền của trẻ em được sống cuộc
sống bình thường và được đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất để tồn tại và
phát triển thể chất. Đó là mức sống đủ, có nơi ở, ăn uống đủ chất, được chăm
sóc sức khoẻ. Trẻ em phải được khai sinh ngay sau khi ra đời
2. Quyền được phát triển: gồm những điều kiện để trẻ em có thể phát
triển đầy đủ nhất về cả tinh thần và đạo đức, bao gồm việc học tập, vui chơi,
tham gia các hoạt động văn hoá, tiếp nhận thông tin, tự do tư tưởng, tự do tín
ngưỡng và tôn giáo. Trẻ em cần có sự yêu thương và cảm thông của cha mẹ
để có thể phát triển hài hoà.
3. Quyền được bảo vệ: bao gồm những quy định như trẻ em phải được
bảo vệ chống tất cả các hình thức bóc lột lao động, bóc lột và xâm hại tình
dục, lạm dụng matuý, sao nhãng và bị bỏ rơi, bị bắt cóc và buôn bán. Trẻ em
còn được bảo vệ khỏi sự can thiệp vô cớ vào thư tín và sự riêng tư.
Quyền được bảo vệ bao gồm cả không bị tra tấn, đánh đập và lạm dụng trong
trường hợp trẻ em làm trái pháp luật hay bị giam giữ.
3
4. Quyền được tham gia: tạo mọi điều kiện cho trẻ em được tự do bày
tỏ quan điểm và ý kiến về những vấn đề có liên quan đến cuộc sống của mình.
Trẻ em còn có quyền kết bạn, giao lưu và hội họp hoà bình, được tạo điều
kiện tiếp cận các nguồn thông tin và chọn lựa thông tin phù hợp.
II. Sơ lược về vai trò của báo chí nói chung
Sau Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp thì từ trước tới giờ báo chí vẫn
được xem là cơ quan quyền lực thứ 4 ở nước ta. Khi nền kinh tế càng phát
Báo chí là nhân tố, là phương tiện có sức mạnh đặc biệt to lớn trong
việc định hướng nhận thức, hình thành dư luận xã hội. Báo chí là một lực
lượng rất quan trọng góp phần nâng cao hiệu quả của phản biện xã hội trong
tiến trình xây dựng một xã hội thực sự dân chủ. Tuy nhiên, trong quá trình hội
nhập quốc tế sâu rộng hiện nay, mỗi thông tin trên báo chí đều có thể ảnh
hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến vị thế, diện mạo của quốc gia, dân tộc. Do
đó, mọi sự phản biện xã hội trên báo chí, phải xuất phát từ cái tâm trong sáng
của nhà báo Việt Nam vì lợi ích của quốc gia dân tộc, vì quyền lợi chính đáng
của nhân dân và phải nhằm tạo nên sự đồng thuận cao trong xã hội. Báo chí
cần thực hiện nhiệm vụ là kênh thông tin hữu ích giúp Đảng, Chính phủ lãnh
đạo, điều hành và quản lý tốt hơn mọi lĩnh vực trong cuộc sống, lấy mục tiêu
độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội và xây dựng một xã hội “Dân
giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” làm phương châm hành
động và điều này cần thể hiện ở mọi nội dung đăng tải trên các phương tiện
truyền thông đại chúng.
Báo mạng là một loại hình báo chí mới ra đời, tích hợp tính đa phương
tiện của tất cả các loại hình báo chí: báo in, phát thanh và truyền hình. Chính
vì điều đó mà nó khai thác trẻ em ở nhiều góc độ, đề tài khác nhau. Tuy nhiên,
không phải tất cả các bài báo, thông điệp, nội dung truyền tải viết về trẻ em
trên báo mạng đều thể hiện được đạo đức của người làm báo cũng như mang
lại quyền lợi cho chính các em.
Hiện nay báo chí có 4 loại hình: báo in, truyền hình, phát thanh và báo
mạng điện tử. Điều này chứng tỏ báo chí ngày càng đa dạng về loại hình và
5
chất lượng, nâng cao vai trò và chức năng của mình đối với công chúng nói
chung và trẻ em nói riêng.
III. Mối quan hệ giữa báo chí với trẻ em
Trẻ em là đối tượng phản ánh của báo chí nói chung và báo mạng nói
Hầu hết các nhà báo khi phản ánh các vấn đề liên quan tới trẻ em đều
đặt trẻ em ở vị trí là đối tượng được phản ánh một cách bị động đặc biệt trong
các bài viết liên quan tới xâm hại trẻ em, bạo hành trẻ em, trẻ em bị bỏ rơi…
Tuy nhiên, đối với những báo viết phục vụ chính cho đối tượng trẻ em như
báo Nhi đồng, Thiếu niên tiền phong, Khăn quàng đỏ… thì trẻ em lại chính là
những đối tượng hưởng thụ các tác phẩm báo chí đó một cách chủ động. Bởi
vậy, những thông tin bài viết nhằm phục vụ cho nhu cầu thông tin của trẻ em
có nội dung và hình thức thể hiện rất đặc biệt dành riêng và phù hợp với tâm
lý của nhóm đối tượng trẻ em theo từng độ tuổi.
II.Trẻ em xuất hiện trong những trường hợp nào trên báo mạng
Sự tham gia của trẻ em trong báo chí nói chung thường được thể hiện
dưới 3 góc độ:
+ Thứ nhất: Trẻ em tham gia (xuất hiện) trong các chương trình – tác
phẩm của người lớn với tư cách là đối tượng được phản ánh. Các em như
những nhân chứng cho những vụ việc, vấn đề liên quan đến trẻ em nhưng có
tác động đến người lớn, đến các tổ chức xã hội, đến các nhà hoạch định chính
sách...
Ở góc độ này, các tác phẩm thường là các phóng sự thời sự, các
chương trình chuyên đề về những vấn đề chính trị xã hội bức xúc đang đặt ra
với trẻ em được phản ánh từ khắp nơi, trên tất cả các lĩnh vực, với một chủ đề
rộng lớn và bao trùm.
7
Đôi khi do quá chú trọng đến các lĩnh vực chính trị xã hội mà khai thác
hình ảnh trẻ em phục vụ mưu đồ của người lớn. Trẻ em xuất hiện chỉ có tính
chất minh họa.Khi đó, quyền lợi của trẻ em bị xem nhẹ. Ví dụ như: quên ghi
tên tuổi, địa chỉ các em, đưa các hình ảnh thiếu tôn trọng trẻ em, thậm chí làm
tổn hại các em, sử dụng ngôn từ thể hiện sự kỳ thị...
này dễ biến trẻ em thành những ông cụ, bà cụ non...
9
CHƯƠNG II
BÁO MẠNG THỂ HIỆN VAI TRÒ CỦA MÌNH TRONG VIỆC BẢO VỆ
QUYỀN TRẺ EM NHƯ THẾ NÀO
I.Lên tiếng bảo vệ trẻ
Viết về trẻ em luôn là một lĩnh vực cần được thận trọng trong cả cách
khai thác đề tài, cách viết, cách đưa lên mặt báo. Trẻ em trong sáng, dễ đọc dễ
tin, và dễ để những ấn tượng ban đầu hằn sâu trong tâm hồn và có thể hướng
cách sống cách nghĩ sau này theo những ấn tượng ban đầu ấy. Điều kỳ diệu và
điều khủng khiếp có thể đều khó phai trong tâm hồn mỗi bạn đọc nhỏ tuổi.
Chính vì thế những người cầm bút hãy thận trọng như khi viết cho chính con
em mình đọc.
Ngay cả những người thiếu tôn trọng ngòi bút của mình đến đâu cũng
hiếm ai muốn con em mình đọc phải những điều không hay không tốt, những
điều phi nghĩa và không đúng đạo làm người, tôi tin rằng những người viết
báo đều ý thức được điều này. (Rất nhiều người viết không dám cho con cái
xem các clip lột áo nữ sinh không phải lo con mình sợ hãi mà vì sợ chúng…
bắt chước). Có điều vì lý do nào đó ( nếu không phải là lý do thương mại ? )
những người đó đã cố tình lơ đi để khai thác những gì có lợi nhất trong thông
tin liên quan đến trẻ em, đến hình ảnh trẻ em, đến các vấn đề trẻ em một cách
đầy dụng ý.Những vụ trẻ bị bỏ rơi trên taxi, bỏ ở cổng chùa, trẻ bị bỏ tại bệnh
viện…nhờ báo chí mà hàng trăm em nhỏ đã được nhận nuôi vào các gia đình.
Cũng nhờ báo chí mà những trẻ có hoàn cảnh khó khăn, không nơi
nương tựa phải đi ăn xin, bị bóc lột sức lao động trên thành phố, đã được xin
vào các tổ chức xã hội từ thiện tạo công ăn, việc làm cho trẻ.
II. Tuyên dương trẻ
cảnh đặc biệt khó khăn với những nhà hảo tâm trên khắp thế giới.
Chính vì ưu điểm của báo mạng là thông tin đại chúng, tất cả mọi
người đều biết, đều được tiếp nhận nên những trường hợp trẻ cần giúp đỡ sau
khi được chia sẻ lên chuyên mục sẽ có hàng trăm người vào ủng hộ giúp đỡ.
Nhờ chuyên mục nhân ái mà những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi được
nhiều người nhận nuôi, những đứa trẻ mồ côi cha mẹ, lang thang đường phố
11
được xin vào các trung tâm bảo trợ xã hội, tạo điều kiện cho trẻ phát triển và
không bị đánh đập sống khổ sở.
Nói về báo mạng gây quỹ từ thiện giúp đỡ trẻ khó khăn có thể kể tên
đầu tiên là
chuyên mục Nhân ái trên báo điện tử Dân trí, đây là nơi có tất cả
những trường hợp trẻ có hoàn cảnh đáng thương đang cần tấm lòng hảo tâm
và sự yêu thương, giúp đỡ của cả xã hội. Dân trí đã làm được điều to lớn này
khi hàng trăm trẻ có hoàn cảnh đáng thương đã được cưu mang và mang đến
tình thương.
12
CHƯƠNG III
NHỮNG TRƯỜNG HỢP VI PHẠM QUYỀN TRẺ EM TRÊN BÁO MẠNG
Viết báo về trẻ em cũng phải thay đổi tư duy, cách thức, nhận thức để
tránh những hậu quả khó lường từ truyền thông mang lại cho trẻ em. Kỹ năng
cha mẹ hoặc người giám hộ.
Bài báo “Hình ảnh trẻ em trên báo từ góc nhìn pháp lý và đạo đức”
trên trang Nghebao.org có đoạn viết:
“Mới đây, ông Nguyễn Văn Hiếu, Trưởng phòng pháp luật chính sách
(Cục Báo chí, Bộ Thông tin - Truyền thông) chia sẻ một ví dụ khá kinh điển
về việc sử dụng hình ảnh trẻ em / trẻ vị thành niên trên báo chí.
Chúng tôi không tiện nêu tên các nhân vật liên quan vì lý do tế nhị. Câu
chuyện như sau:
Một nữ sinh 16 tuổi, chơi trong nhóm bạn và có quy ước chung là in số
điện thoại di động lên áo đồng phục. Một buổi tối, có một phóng viên bắt gặp
cô gái 16 tuổi ấy đứng bên ngoài một quán bar với bộ dạng thất thần mệt mỏi.
Phóng viên đó đã chộp lấy cơ hội, chụp một tấm hình và đưa vào minh họa
cho bài viết về thực trạng nữ sinh sống sa đọa.
Khi xử lý hình, kỹ thuật viên đã xóa mặt, xóa phù hiệu, nhưng lại
không xóa số điện thoại di động in trên áo.
Sau đó, cô gái liên tục bị khủng bố qua điện thoại với những lời lẽ xúc
phạm. Gia đình nữ sinh đó rất bức xúc và không hiểu nguồn cơn tại sao lại
như vậy. Mãi cho đến khi bạn bè của cô gái mang đến cho cô tờ báo có in
hình của cô.
Theo ông Nguyễn Văn Hiếu, gia đình nữ sinh 16 tuổi ấy hoàn toàn có
thể kiện tòa soạn vì đã có hành vi sử dụng những yếu tố liên quan đến nhân
thân của trẻ vị thành niên mà không xin phép, đồng thời gây hậu quả nhất
định đến cuộc sống của nữ sinh và gia đình cô.
14
Tình trạng sử dụng ảnh với mục đích “minh họa” mà thiếu tính toán
đến những ảnh hưởng có thể xảy đến với trẻ, đang diễn ra khá phổ biến và ở
nhiều cấp độ khác nhau”.
Nhiều cơ quan báo chí lớn trên thế giới đều có các quy ước về việc
không tiết lộ thông tin nhận dạng của nạn nhân cũng như những trẻ dưới 18
tuổi phạm tội. Những trường hợp ngoại lệ, quyết định tiết lộ tên của cá nhân
trong những trường hợp này là trách nhiệm của ban biên tập.
16
Hiện nay, các quy định pháp lý về sử dụng hình ảnh ở Việt Nam chưa
thật sự hoàn thiện. Vì thế, nhà báo càng phải biết cân nhắc khi sử dụng hình
ảnh trẻ em trên truyền thông từ góc nhìn đạo đức. Các cơ quan quản lý cần
xây dựng những quy chuẩn đạo đức liên quan đến vấn đề này để phổ biến
trong giới báo chí. Hội Nhà báo cần có những quy định, thậm chí có chế tài,
để điều chỉnh vấn đề vi phạm quyền riêng tư của trẻ em trên báo chí nói
chung, trong việc sử dụng hình ảnh trẻ em trên báo chí – truyền thông nói
riêng.
2. Không thay đổi thông tin của trẻ bị lạm dụng tình dục
Trong những trường hợp trẻ là đối tượng bị xâm hại, nhà báo phải có
trách nhiệm bảo vệ danh tính cho trẻ bằng cách thay đổi tên nhân vật, địa chỉ,
thông tin,…khi đưa vụ việc lên mặt báo.
Đây là một ví dụ trong bài: “Cụ ông 67 tuổi nhiều lần “yêu” bé gái 14
tuổi tới mang bầu” trên chuyên mục Pháp luật báo Đời sống pháp luật. Trong
bài có đoạn: “Nạn nhân trong vụ việc này là em Hồ Thị S. (14 tuổi, cùng trú
xã Hồng Quảng, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế). Người khiến bé gái
này mang bầu là ông Kê Thanh Lan (67 tuổi, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên
Huế)”
Tên của bé gái đã được viết tắt nhưng tác giả lại cung cấp đầy đủ thông
tin (tuổi, địa chỉ), đối tượng phạm tội lại không thay đổi tên, hơn nữa tên, địa
chỉ người gây án không được thay đổi.
Ví dụ thứ hai là trên báo điện tử Pháp luật Việt Nam có bài: “Ham vui,
kiện lan rộng hơn, trẻ em càng dễ bị tổn thương hơn. Vì vậy, chính nhà báo
lúc này là người cần sáng suốt nhất.
3. Mô tả chi tiết hành vi gây đau thương
Với nạn nhân và gia đình, họ không muốn nhắc lại và càng không muốn
quá nhiều người biết rõ về quá khứ đau thương đã xảy ra. Thế nhưng nhà báo lại
không những bảo vệ những đứa trẻ vô tội mà còn đi sâu vào mô tả chi tiết từng
hành vi, sử dụng từ ngữ mô tả khiến nỗi đau của họ tăng lên gấp nhiều lần.
18
Những ví dụ dưới đây về mô tả chi tiết sẽ là minh chứng cho những
hành động gây tổn thương đau khổ cho người bị hại
Mới đây dư luận không khỏi bàng hoàng trước vụ việc một cháu bé 9
tuổi bị giết hại, phi tang xuống giếng ở Thanh Hóa. Nói về vụ việc này trên
báo công lý có bài “Công an tỉnh Thanh Hóa: Tổ chức họp báo thông báo kết
quả vụ án giết bé trai 9 tuổi” trong đó có đoạn mô tả chi tiết về hành vi giết
hại cháu bé: “Xác cháu Đạt được tìm thấy dưới dáy giếng của nhà anh Hoàn,
cơ thể trần truồng, bị nhiều vết chém gây thương tích ở vùng đầu, 2 chân bị
buộc vào đầu dây thừng (là dây gầu múc nước)”
“Do sợ Đạt tố cáo hành vi cướp tài sản, Tú đã lấy dao chém cháu Đạt
để bịt đầu mối. Đạt thấy Tú lấy dao nên chạy ra ngoài sân, Tú đuổi theo dùng
dao khống chế ép cháu Đạt tự cởi bỏ quần áo và tự nhảy xuống giếng”
Cũng ở bài báo “Xót xa cậu bé 14 tuổi giết người lấy tiền chơi game”
như đã nêu ở phần trên, tác giả bài báo đã sử dụng từ ngữ mô tả chi tiết về
hành động gây án của cậu bé : “Khi tới khu vực lều vịt, thấy không có ai,
Quang giật lấy sợi dây chuyền của cháu Thọ. Thấy cháu Thọ đòi lại, Quang
bảo cháu quay mặt về phía ao rồi sẽ trả. Cháu Thọ nghe lời, vừa quay mặt đi
thì bị Quang dùng gạch đập vào gáy. Bị đánh đau, cháu Thọ keei “ái đau
quá” rồi khóc lớn. Sợ bị phát hiện, Quang liền đẩy cháu Thọ xuống ao. Thấy
này thực sự không tốt đối với trẻ, đặc biệt khi con em chúng ta bắt gặp và
xem được những hình ảnh này thì vô tình điều đó trở thành bài học không tốt
cho chúng học theo.
Thông qua những hành động này, nhà báo cũng nên xem xét lại kỹ
năng nghề nghiệp của mình không phải cứ là trẻ em có các hành vi vi phạm
pháp luật là báo chí cứ thoải mái lên án, thoải mái mạt sát, thoải mái công bố
hình ảnh, thoải mái tiết lộ những điều riêng tư. Ở khía cạnh này, nhà báo phải
đề cao góc độ đạo đức nghề nghiệp nhưng cũng cần biết các em có các quyền
mà báo chí lẽ ra phải bảo vệ.
20
4 biểu hiện trên là những hành vi nhà báo vi phạm quyền trẻ em trên
báo mạng, Thực tế thì thực trạng này đã rất nhiều lần được chấn chỉnh và đưa
ra rút kinh nghiệm tại các cuộc họp, tổng kết báo chí. Nhưng, trong số những
nhà báo giàu kinh nghiệm, có kỹ năng nghề nghiệp và trình độ tác nghiệp thì
không ít nhà báo lại chưa có kỹ năng trong viết những đề tài về trẻ em.
Trên đây là những ví dụ cụ thể cho việc nhà báo đang vi phạm quyền
trẻ em và đạo đức nghề nghiệp nhà báo. Từ sự thiếu kỹ năng nghề nghiệp của
nhà báo đã vô tình khiến trẻ em trở thành nạn nhân của xã hội.
Trong thực tế, vì những lỗi mà nhà báo vô tình hoặc cố ý gây ra đã
khiến trẻ em là nạn nhân của xã hội. Thực tế đã cho thấy rằng đã xảy ra nhiều
trường hợp trẻ em phải chọn cái chết hoặc có những ứng xử bồng bột nghiêm
trọng vì bị xâm phạm quyền riêng tư thông qua hình ảnh cá nhân trên truyền
thông.
Nhà báo cần phải thường xuyên trau dồi kỹ năng nghề nghiệp, biết rút
kinh nghiệm và học hỏi những kinh nghiệm từ đồng nghiệp để không tránh
tình trạng vi phạm quyền trẻ em trên báo. Báo chí nói chung và báo mạng nói
riêng với chức năng của mình phải là phương tiện để bảo vệ quyền của trẻ.
Viết về trẻ em trên báo mạng đặc biệt phải cân nhắc một điều đó chính
báo, câu view… cần sớm được các cơ quan chức năng có hướng xử lý thích
đáng. Tại hội thảo, phóng viên của một đài Phát thanh – truyền hình một tỉnh
kể về câu chuyện: trong quá trình thông tin về một em bé bị nhiễm HIV bị bỏ
rơi từ nhỏ, trong quá trình tác nghiệp, phóng viên này đã vô tình tiết lộ hoàn
cảnh cũng như căn bệnh mà em mắc phải dẫn đến hậu quả em bé và người
cưu mang phải chuyển đến nơi khác sinh sống. Cho đến bây giờ, câu chuyện
này vẫn khiến cô phóng viên day dứt.
23
Cùng quan điểm, PGS.TS Đinh Thị Thúy Hằng, Giám đốc Trung tâm
bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí nhấn mạnh: Nhà báo khi đưa tin về trẻ em dù
thông tin bằng loại hình nào cũng cần nắm rõ những nguyên tắc cơ bản khi
đưa tin về trẻ em, đặc biệt là vấn đề đạo đức nghề nghiệp.
Và cũng rất đáng trách, ở cấp độ trách nhiệm cao hơn, người biên tập
và người duyệt cuối cùng cũng đã để lọt lưới những lỗi nghiệp vụ cộng lỗi ý
thức trách nhiệm ấy.
II. Nhà báo phải ý thức được viết cho trẻ như viết cho chính con em mình
Người làm báo phải có những tố chất cần thiết về nghề nghiệp và kỹ
năng. Đồng thời, ý thức của nhà báo, thái độ của họ đối với nhân vật cũng là
điều rất cần thiết.
Nhà báo cần phải ý thức được rằng trẻ em là mầm non, là tương lai của
đất nước. Chúng ta, với vai trò của người làm báo phải ý thức được rằng:
trách nhiệm là phải mang lại những điều tốt đẹp cho trẻ, cho chúng được
hưởng quyền lợi và yêu thương chúng như chính con em của mình. Chỉ có
như thế nhà báo mới viết được những câu chữ hay ca ngợi trẻ em, mang lại
cho trẻ những quyền mà trẻ đáng được hưởng.
Trẻ em vốn là một vấn đề cần được báo chí quan tâm và thông tin đúng
mực, chính xác. Đồng thời, mỗi một nhà báo cần nâng cao lương tâm, đạo
quy mô nhỏ cũng rất hữu ích. Có thể thêm chuyên mục Thiếu nhi làm báo,
Trẻ em viết gì,…chắc chắn sẽ có nhiều bạn trẻ yêu thích làm báo. Cần phải
tạo điều kiện cho trẻ thể hiện ước mơ và khát vọng của mình, từ đó nuôi
dưỡng tâm hồn trong sáng và cuộc sống mà trẻ thích.
V.Không để thông tin trẻ xuất hiện trên báo
Có thể phần nào và đâu đó xã hội Việt Nam vẫn có những khiếm
khuyết trong việc tôn trọng quyền trẻ em. Trong chừng mực nào đó, ở địa hạt
nào đó, môi trường nào đó...người ta vẫn luôn coi trẻ em là đối tượng thụ
động chịu sự quản lý, giáo dục, dạy dỗ khuyên bảo răn dạy. Trẻ em ăn gì đọc
gì chơi gì phần lớn đều do người lớn chi phối quyết định. Các vụ việc xâm hại
25