NGHỆ THUẬT NÓI TRƯỚC CÔNG CHÚNG
Đây là cuốn sách cho tất cả những ai muốn tiến lên phía trước. Như những gì tác giả
đã thể hiện trong cuốn sách, các kỹ xảo giúp bạn vượt qua sự e ngại khán giả, sẽ giúp bạn
trong mọi tình huống trong cuộc sống.
CHƯƠNG I: PHÁT TRIỂN SỰ TỰ TIN VÀ LÒNG DŨNG CẢM
1. Có khoảng vài nghìn người học đã từng viết thư cho tác giả nói về lý do tại sao họ
muốn luyện tập để nói trước đám đông và họ hy vọng đạt được gì từ việc đó. Lý do chính
mà hầu hêt họ đều đưa ra đó là: Họ muốn chiến thắng sự sợ hãi, muốn tự suy nghĩ bằng
chính sức của mình, và có thể nói thật tự tin, thoải mái trước một nhóm người bất kỳ.
2. Thực hiện được điều đó không có gì là khó khăn cả. Đó không chỉ là món quà của
Thượng Đế chỉ dành cho một số ít người. Nó giống như khả năng chơi gôn vậy: Bất cứ
ai, dù đàn ông hay đàn bà có thể tự phát triển khả năng thiên phú riêng của mình nếu như
có đủ khát vọng để làm điều đó.
3. Rất nhiều nhà diễn thuyết có kinh nghiệm, có khả năng suy nghĩ và nói khi đứng
trước đám đông tốt hơn khi đối thoại với từng cá nhân. Sự hiện diện của đám đông có vai
trò như động lực, như khơi niềm cảm hứng. Nếu bạn trung thành theo đuổi những gợi ý
mà cuốn sách này đưa ra, sẽ có lúc tất cả những điều đó sẽ trở thành kinh nghiệm của
riêng bạn, và bạn sẽ nhìn về tương lai một cách lạc quan hơn.
4. Không nên tưởng tượng trường hợp của bạn đặc biệt khó hơn bình thường. Rất
nhiều nhà diễn thuyết nổi tiếng, trong buổi đầu của sự nghiệp cũng từng rất khổ sở vì sự
thiếu tự tin và gần như bị ám ảnh bởi nỗi sợ khán giả. Đó đã từng là kinh nghiệm của
Bryan, Jean Jaues, Lloyd George, Charles Steward Parnell, John Bright, Disrael,
Sheridan và một số người khác
5. Bất kể bạn có thường xuyên diễn thuyết hay không, nhưng chắc chắn bạn đã từng
mất tự tin trước khi bắt đầu nói; nhưng chỉ sau vài giây bạn lấy lại được sự bình tĩnh, cảm
giác đó sẽ biến mất hoàn toàn.
6. Để thực hiện được những điều trong cuốn sách này một cách nhanh chóng và hiệu
quả nhất, hãy cố thực hiện bốn điều sau:
a.
• Hãy bắt đầu với khát khao mạnh mẽ và kiên trì.
• Hãy liệt kê những lợi ích mà việc luyện tập sẽ đem lại cho bạn.
3. Không nên ngồi và cố tạo ra một bài nói chỉ trong vòng 30 phút. Một bài nói không
thể thực hiện theo cách nấu một miếng bít tết. Một bài nói phải được phát triển. Hãy sớm
lựa chọn chủ đề trong một tuần, nghĩ về chủ đề đó trong những lúc rảnh rỗi, nghiền ngẫm
chủ đề đó thậm chí cả lúc ngủ và cả trong giấc mơ. Hãy thảo luận với bạn bè mình. Biến
chủ đề đó thành đề tài cho các buổi đối thoại. Tự hỏi bản thân những câu hỏi có thể liên
quan đến vấn đề đó. Hãy viết ra các mẩu giấy những suy nghĩ và lý lẽ minh họa bất chợt
đến với bạn và cố tìm kiếm thêm. Ý kiến, gợi ý, lý lẽ minh họa luôn đến với bạn vào
những lúc bạn không ngờ tới – như khi bạn đang tắm, đang lái xe, xuống phố hoặc lúc
bạn đang đợi bữa tối được dọn ra. Đó chính là phương pháp mà Lincoln đã dùng. Và đó
cũng là phương pháp của hầu hết các nhà diễn thuyết nổi tiếng.
4. Sau khi bạn đã thực hiện một chút việc suy nghĩ độc lập, hãy tới thư viện (hoặc
internet) và tìm đọc về đề tài của bạn – nếu thời gian cho phép. Hãy nói với người thủ thư
những gì bạn cần có thể họ sẽ giúp bạn rất nhiều.
5. Thu thập nguyên liệu nhiều hơn số bạn định dùng. Hãy bắt trước Luther Burbank.
Ông ấy thường tạo ra hàng triệu mẫu nghiên cứu thực vật nhưng chỉ sử dụng một hai mẫu
có giá trị. Hãy tập hợp một trăm ý kiến, sau đó thì loại đi hẳn chín mươi.
6. Cách để phát triển khả năng dự trữ là biết nhiều hơn những gì bạn có thể sử dụng,
và có một kho đầy những thông tin. Khi chuẩn bị bài nói, sử dụng phương pháp mà
Arthur Dunn đã từng dùng khi đào tạo những người bán hàng của mình để bán những
thực phẩm đặc biệt cho bữa sáng, hay như cách mà Ida Tarbell đã sử dụng khi chuẩn bị
cho bài viết của mình về hệ thống cáp qua Đại Tây Dương.
CHƯƠNG III: NHỮNG NHÀ DIỄN THUYẾT NỔI TIẾNG ĐÃ CHUẨN
BỊ CHO BÀI NÓI CỦA MÌNH NHƯ THẾ NÀO?
1. “Nghệ thuật của chiến tranh”, Napoleong đã từng nói, “là môn khoa học trong đó
không có ai giành chiến thắng được mà không tính toán và suy nghĩ kỹ càng”, đó là sự
thực về việc diễn thuyết cũng như bắn súng. Một bài nói chuyện là một chuyến đi biển.
Nó cần phải được lên kế hoạch rõ ràng. Những người nói nào bắt đầu từ chỗ không có gì
cả sẽ chẳng đi đến đâu.
2. Không có một quy định hoàn chỉnh nào về việc sắp xếp các ý kiến và cấu trúc
chung cho các bài nói. Mỗi bài nói đề cập đến những vấn đề riêng của nó.
đựng việc phải nghe một người diễn thuyết đọc bài nói của mình.
12. Sau khi bạn đã suy nghĩ kỹ và sắp xếp xong bài nói của mình, hãy tự tập luyện
một cách thật yêu lặng như khi bạn đang đi dạo trên phố. Cũng nên tự trốn ra một chỗ
nào đó và nói to từ đầu đến cuối bài nói của bạn, làm cả các điệu bộ cử chỉ và tưởng
tượng như đang có khán giả thật trước mặt. Bạn càng tập luyện nhiều, bạn sẽ càng cảm
thấy thoải mái khi bạn thực hiện bài nói thật của mình.
CHƯƠNG IV: CẢI THIỆN TRÍ NHỚ
1. Theo giáo sư tâm lý học nổi tiếng Carl Seashore thì “Một người bình thường không
sử dụng quá 10% khả năng ghi nhớ bẩm sinh của mình. Anh ta thường lãng phí 90% khả
năng ấy bằng cách vi phạm những luật lệ tự nhiên của việc nhớ”.
2. Những “luật lệ tự nhiên của việc nhớ” là : sự ấn tượng, sự tái diễn, sự liên tưởng.
3. Hãy có một ấn tượng sâu sắc và sống động về những gì bạn muốn ghi nhớ. Để làm
được điều đó, bạn phải.
• Tập trung. Đó là bí quyết của Theodore Roosevelt.
• Quan sát thật kỹ. Hãy có một ấn tượng thật chính xác, Máy ảnh không thể chụp
ảnh trong sương mù; Vì thế bạn cũng không thể nhớ được từ những ấn tượng
mờ nhạt.
• Càng nhiều giác quan tham gia vào ghi nhớ ấn tượng càng tốt. Lincoln thường
đọc to tất cả những gì ông muốn nhớ, vì thế ông có thể có tất cả những ấn tượng
qua âm thanh và hình ảnh.
• Trên tất cả, phải chắc chắn bạn có được ấn tượng bằng mắt. Chúng sẽ dính chặt
vào tâm trí bạn. Những dây thần kinh dẫn từ mắt đến não lớn gấp 25 lần số dây
thần kinh dẫn từ tai đến não. Mark Twain không thể nhớ dàn ý của bài nói của
mình khi sử dụng các chú ý. Nhưng khi vứt bỏ tất cả các chú ý đó và sử dụng
các bức tranh để gợi nhớ các ý của mình, mọi vấn đề của ông đều biến mất.
4. Luật lệ thứ 2 là sự tái diễn. Hàng nghìn tín đồ hồi giáo có thể nhớ được kinh Côran –
quyển sách dài như cuốn kinh thánh vậy, và họ có thể làm được điều đó chủ yếu do sức
mạnh của việc tái diễn. Chúng ta có thể nhớ bất cứ thứ gì chúng ta muốn nếu chúng ta cứ
nhắc đi nhắc lại chúng. Nhưng khi học tái diễn, hãy nhớ những điều sau:
• Không được chỉ ngồi và nhắc đi nhắc lại một thứ gì đó cho đến khi nhớ được nó.