NGOẠI KHÓA HÌNH ẢNH ANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ TRONG
THƠ CA
Quân đội ta –Quân đội nhân dân Việt Nam từ nhân dân mà ra, vì
nhân dân mà chiến đấu, được Đảng và Bác Hồ kính yêu dìu dắt,
giáo dục mà ngày càng lớn mạnh theo chiều dài của lịch sử dân tộc
và đã thực sự trở thành một quân đội anh hùng ,tiên phong ,trung
với nước, hiếu với dân.
Từ cây đa Tân Trào lịch sử, với lực lượng 34 chiến sĩ,trãi qua muôn
vàn gian khó,hi sinh , được Bác Hồ kính yêu dìu dắt , đưa đường
,chỉ lối, quân đội ta đã lớn mạnh như vũ bão.Từ hình ảnh anh vệ
quốc đoàn năm xưa đến hình ảnh anh giải phóng quân-anh bộ đội
Cụ Hồ đều soi bóng vào văn học vói những vẻ đẹp kì diệu biết bao
nhiêu .Tổ quốc ca ngợi anh, nhân dân ca ngợi anh bằng những lời
ca, những vần thơ đẹp nhất, trân trọng nhất :
“ Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều
Bóng dài trên đỉnh dốc cheo leo
Núi không đè nổi vai vươn tới
Lá ngụy trang reo với gió đèo “
Các anh là con người hết sức bình dị, hiền lành mà lại rất phi
thường, dũng cảm. Chính các anh đã góp phần quan trọng làm nên
trang sử vàng của dân tộc. Anh bộ đội Cụ Hồ- hình ảnh của những
con người đẹp nhất, mang trong mình những phẩm chất cao đẹp
nhất, phát huy cao độ chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, làm
rạng rỡ non sông đất nước ta.
Anh bộ đội Cụ Hồ -Cái tên bình dị thân thương mà rất đỗi tự hào,
là sự kết tinh tất cả những tinh hoa của thời đại và được hun đúc
trong suốt bốn ngàn năm lịch sử cuả dân tộc . Anh bộ đội Cụ Hồ, từ
nhân dân mà ra và lớn lên dưới ánh sáng của Đảng quang vinh và
Bác Hồ vĩ đại . Trải qua cuộc kháng chiến trường kì chống thực dân
Pháp xâm lược, quân đội ta cùng với nhân dân ta đã làm nên một
Điện Biên Phủ đi vào lịch sử dân tộc như một Bạch Đằng Đống Đa
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”
Nhà thơ Chính Hữu đã diễn tả những tình cảm mộc mạc đơn sơ mà
cao quý của tình đồng chí, của những con người từ những phương
trời chưa hề quen biết nhau để rồi gắn bó với nhau thành “đôi tri
kỉ”.
Hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh những người chiến sĩ- con đẻ
của nhân dân lao động đã chiếm được vị trí xứng đáng trong trái tim
của quần chúng và cả trong thơ ca, bởi ở các anh không chỉ dám
chịu đựng gian khổ hi sinh, sẵn sàng quên thân mình cho sự bình
yên của dân tộc, mà ở các anh còn nồng nàn thắm đượm một tình
yêu thương trong sáng thiết tha đối với quê hương, đối với nhân
dân. Từ chân dung người chiến sĩ cầm súng của thời đại Bác Hồ, có
điều gì mới mẻ đã xuất hiện. Phải chăng đó là sự gắn bó máu thịt
với nhân dân rất giản dị nhưng có sức lay dộng lạ thường. Đó là nỗi
nhớ thương da diết của người chiến sĩ chân đất đối với người mẹ
hiền chân đất được nhà thơ Tố Hữu biểu hiện một cách tự nhiên
trong bài thơ “Bầm ơi”:
Ai về thăm mẹ quê ta
Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm
Bầm ơi có rét không bầm
Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt thương bầm bấy nhiêu”.
Để rồi từ tình thương yêu ruột rà, cụ thể mà ở anh càng rộng mở
hơn, mênh mông hơn rất nhiều: người mẹ – nhân dân – đất nước.
Con ra tiền tuyến xa xôi
Yêu bầm, yêu nước, cả đôi mẹ hiền.
Hay:
Anh đi anh nhớ quê nhà
Băng mình qua núi thép gai
Ào ào vũ bão,
Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm...
Họ còn là biết bao tên tuổi chói lọi khác đã làm nên một Điện Biên
Phủ lẫy lừng, chấn động địa cầu, cả nước reo mừng, hoan hô chào
đón các anh trong niềm vui chiến thắng:
Hoan hô chiến sĩ Điện Biên
Chiến sĩ anh hùng
Đầu nung lửa sắt
Năm mươi sáu ngày đêm, khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt
Máu trộn bùn non
Gan không núng
Chí không mòn!
Còn gì đẹp hơn hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ – Hình ảnh của cả một
dân tộc gan góc đúc kết trong đó. Các anh rất xứng đáng được đón
nhận tình thương yêu, lòng trân trọng cảm phục của nhân dân, bởi
các anh là những người con anh hùng của thời đại, là con đẻ của
nhân dân và mang trong mình lí tưởng cao đẹp nhất: Ra đi là mang
chiến thắng trở về, ra đi là đem lại cảnh thanh bình cho đất nước:
Các anh về mái ấm nhà vui
Các anh về xôn xao làng bé nhỏ
Và:
Anh về cối lại vang lừng
Chim kêu quanh núi, gà mừng dưới sân
Anh về sáo lại ái ân
Đêm trăng hò hẹn trong ngần tiếng ca
Từ những cuộc trường chinh đầy gay go và thử thách, quân đội ta đã
lớn mạnh như vũ bão; đội quân ngày càng trùng trùng điệp điệp,
điệp điệp trùng trùng nối tiếp nhau ra trận: