TRỞ LAI VẤN ĐỀ QUAN NIỆM VĂN HỌC DÂN GIAN, GÓP THÊM Ý KIẾN VỂ
MỐI QUAN HỆ VĂN HỌC DÂN GIAN-VĂN HỌC VIẾT VIỆT NAM
THỜI KÌ TRUNG ĐAI
( Bản tóm tắt )
PGS.TS.Vũ Anh Tuấn
Tường Đại học sư phạm Hà Nội
Những quan niệm và theo đó là những kiến giải sâu sắc về nội hàm “Văn học dân
gian”(VHDG) trong những năm từ 1945 đến 1975 về cơ bản chính giới không có sự khác
biệt đáng kể. Tham luận lược điểm những quan niệm được học giới chú ý hơn cả là của
các nhà nghiên cứu: Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Ngọc Phan, Bùi Văn Nguyên, Đinh Gia
Khánh, Cao Huy Đỉnh, Nguyễn Đình Chú.Tuy nhiên,chúng tôi cũng có lược điểm về hai
tranh luận thiên về lí luận( Văn hoc viết quần chúng,không chuyên nghiệp có phải là
VHDG? Trong xã hội mới,VHDG tự phát có lí do tồn tại hay không tồn tại,có tính sáng
tạo hay không sáng tạo) và một tranh luận có tính thực tiễn( Về truyện Mị Châu Trọng
Thủy)… Và nhìn chung,đương nhiên ở Việt Nam,VHDG cổ truyền thật sự có vai trò
quan trọng và là một bộ phận hợp thành toàn bộ nền văn học dân tộc.Phương pháp luận
giải VHDG thời kì này chủ yếu được giải quyết dưới góc độ văn học thành văn.
Từ sau 1975, trong khoảng thập kỷ đến 1985,trong học giới đã diễn ra “những sự
vận động mạnh mẽ” với mong muốn chuẩn hóa nội hàm khái niệm và quan niệm văn học
dân gian. Có nhà folklore học tài danh tại Hội nghị khoa học Ban văn hóa dân gian năm
1980 còn phát biểu: Cho đến tận ngày hôm nay VHDG vẫn là một người lạ đã từ lâu
quen biết (!). Năm 1979, thành lập Ban văn hóa dân gian. Năm 1983, Viện Nghiên cứu
Văn hóa dân gian thành lập.Năm 1989, Hội Văn nghệ DG VN được tổ chức Đại hội II
được gọi là Đại hội “hồi sinh”. Thế là từ đó có một chủ đề được thảo luận hết sức sôi nổi
trong suốt thập kỷ 80 của thế kỷ XX: Folklore là gì? Folklore là Văn hóa dân gian, văn
nghệ dân gian, văn học dân gian. Giáo trình Văn học dân gian tập I trong toàn bộ hệ
thống Đại học Sư phạm do PGS. Đỗ Bình Trị biên soạn đã bổ sung vào quan niệm
VHDG những ý kiến mới. Liên tiếp trong hai năm 1989, 1990 Viện Văn hóa dân gian
văn hóa xã hội đương đại có không ít những truyện hài, giai thoại, vè, thơ ca vô danh, vô
định danh nói chung đang có phương thức tồn tại truyền miệng…chúng có phải là
VHDG? Chúng tôi không bàn về giá trị tư tưởng cũng như chất lượng thẩm mỹ của bộ
phận truyền miệng đương đại nói trên, chỉ có ý muốn đặt ra vấn đề xác định nó là văn học
hay văn học dân gian. Mặt khác trong văn học viết từ thập niên cuối của thế kỉ 19 đến
nay đã xuất hiện ngày càng nhiều tác phẩm ở đủ mọi thể loại tràn đầy “chất dân gian”,
thậm chí có những truyện ngắn, tiểu thuyết chứa đựng trong nó những câu chuyện dân
gian gần như trọn vẹn. Đã có những nhà nghiên cứu gọi đó là “chuyện cũ viết lại”, “nhại
cổ tích”, “nhại thần thoại”… Vậy đó là “nhại” hay là sự sáng tạo ở một bậc thang phát
triển mới về chất. Liệu rồi có sự hòa tan VHDG – Văn học viết trong văn học đương đại?.
Liệu VHDG vốn có điểm xuất phát từ trong sâu thẳm nguồn mạch văn hóa dân tộc sẽ tan
vào vô tận đến một ngày nào đó? vân vân và vân vân… Đã có những nhà nghiên cứu gần
đây khăng khăng khẳng định đó là xu thế tất yếu. Lại có nhà nghiên cứu nhắc lại một
quan điểm tiếp thu một hệ thống quan niệm từ nước ngoài cho rằng, VHDG là tiền văn
học, không phải là văn học. Tất nhiên đây là một quan niệm có cái lý từ thực tiễn đời
sống văn học phương Tây. Nghe ý kiến đó, chúng tôi lại liên hệ đến quan niệm của
Hêghen về “cái nôm na”, “cái nên thơ”, và “cái nên thơ nguyên sơ”. Ở Đại học Sư phạm
chúng tôi còn liên tưởng đến ý kiến của PGS Đỗ Bình Trị đã từng nói: VHDG đến nay đã
không còn “lép vế” như trước nữa…(1990).
Tham luận trở lại vấn đề đặt ra và giải quyết bằng: Một là, sự tiếp thu từ những ý
kiến, kiến giải mới hết sức nghiêm túc và sâu sắc của một số học giả đương đại có cùng
mối quan tâm; Hai là bằng kiến thức và kinh nghiệm điền dã của chúng tôi liên tục trong
khoảng từ 1970 đến nay trên đường khảo cứu VHDG giữa đời sống; Ba là bằng sự chọn
lọc ý kiến từ những tác phẩm lý luận chuyên ngành và đa ngành mà chúng tôi có thể tiếp
cận được trong quá trình trao đổi văn hóa với nước ngoài. Từ đó chúng tôi góp bàn về
mối quan hệ giữa VHDG và VH viết với những kết luận chính như sau:
1.Đại lượng đo giá trị lịch sử và số phận một hiện tượng VHDG là
rấtdài,chúng tôi chưa thể đánh giá được từ thời điểm hiện nay về VHDG đương đại.