Gặp lại các tác giả trong SGK Chủ Nhật, 11/01/2009 14:08
Nhà thơ Trúc Thông: Trở lại "Cao Bằng"
Sau khi qua Đèo Gió
Ta lại vượt Đèo Giàng
Lại vượt Đèo Cao Bắc
Thì ta tới Cao Bằng
(TT&VH) - Gặp nhà thơ Trúc Thông, mấy lần hỏi ông địa chỉ và số điện thoại nhà để tiện liên lạc; tôi bắt
gặp một thói quen của ông có thể khiến người ta liên tưởng đến Einstein là dùng mu bàn tay bóp vào
trán như cố lục lọi trong trí nhớ, xong thì lắc đầu. Vậy mà cầm sổ đọc cho ông nghe một bài thơ của
ông làm cách đây hơn hai chục năm, tự dưng ông mỉm cười rồi cắt giọng khách đọc hết thảy bài thơ
như lên đồng. Đọc xong rồi, ông còn “phê” và “bình” cho nghe rất say sưa… thơ của mình cho khách
nghe: “câu này phải thế này mới đúng, câu kia chép sai rồi…”.
Xúc động thay khi đứng trước nhà thơ, diện kiến một con người đã nên lão sau hành trình nhớ quên của cả
cuộc đời (sức khoẻ ông đang hồi phục trở lại sau cơn tai biến năm ngoái khiến sau đó ông phải bắt đầu từ
việc tập đi, tập nói), thì điều còn lại sau cùng vẫn sẽ là thơ?!
Luôn dẫn đầu lớp về văn thời đi học
Nhà thơ Trúc Thông sinh năm 1940, tại Bình Lục, Hà Nam, tên thật: Đào Mạnh Thông. Từ năm 15, 16
tuổi, ông đã bắt đầu làm thơ, rồi từ đó gắn cả cuộc đời với văn chương. Ông kể lại, ngay từ khi còn
bé, ông đã rất ham văn và yêu văn. Cậu học trò Đào Mạnh Thông lúc nào cũng đứng đầu lớp về điểm
môn văn . Nhỏ ham học văn, đến khi vào Đại học Tổng hợp văn (khóa 7), tốt nghiệp ra trường, ông làm
biên tập viên văn học tại Đài Phát thanh cho tới khi nghỉ hưu.
Nhà thơ Trúc Thông
Ông tâm sự: Cả cuộc đời này tôi đã dành trọn cho thơ ca. Được nhiều mà mất cũng không ít. Tôi cũng
không biết rằng thơ đã chọn tôi hay tôi chọn thơ nữa. Nhưng dẫu là gì thì một khi đã gắn nó vào cuộc
đời mình, mình phải không ngừng nỗ lực để đi đến tận cùng với thơ.
Vậy là, từ cậu học trò Đào Mạnh Thông ham văn thời trẻ, nhà thơ Trúc Thông đã trở thành một cái tên
được độc giả ghi nhận với những nỗ lực không ngừng cống hiến cho thơ ca. Ông cho rằng: Trong khi
gắn chặt với đất nước, thời đại, con người, nhà thơ (hoặc người viết thể loại khác) phải có đóng góp
Sau khi qua Đèo Gió
Ta lại vượt Đèo Giàng
Lại vượt Đèo Cao Bắc
Thì ta tới Cao Bằng
Cao Bằng rõ thật cao!
Rồi dần bằng bằng xuống
Đầu tiên là mận ngọt
Đón môi ta dịu dàng
Rồi đến chị rất thương
Rồi đến em rất thảo
Ông lành như hạt gạo
Bà hiền như suối trong
Còn núi non Cao Bằng
Đo làm sao cho hết
Như lòng yêu đất nước
Sâu sắc người Cao Bằng.
Đã dâng đến tận cùng
Hết tầm cao tổ quốc
Lại thì thầm trong suốt
Như suối khuất rì rào.
Bạn ơi có thấy đâu
Cao Bằng xa xa ấy
Vì ta mà giữ lấy
Một dải dài biên cương.
(SGK Tiếng Việt 5, kì 2, bộ
mới)
2
Với nhà thơ Trúc Thông, Cao Bằng không phải là một bài thơ tiêu biểu nhất của ông nhưng nó mang
nặng những tình cảm chân thành nhất và hơn nữa nó được chọn làm tác phẩm giảng dạy trong SGK.
Đã có trong tay tới 5, 6 tập thơ nhưng có một bài thơ in SGK là điều rất thú vị, bởi bài thơ đó đã được