Chàng trai lập trình bằng… chân
Đó là Nguyễn Thanh Tùng, cậu bé không có đôi tay nhưng giàu nghị lực, người
thường được thầy cô và bạn bè ở Trung tâm Đào tạo Lập trình viên Quốc tế Aptech
gọi bằng cái tên thân mật- "chàng trai lập trình bằng chân".
Vượt lên tật nguyền
Nguyễn Thanh Tùng là con trai cả trong một gia đình có hai anh em ở 83- ngõ 135 Đội
Cấn- Ba Đình- Hà Nội.
Cất tiếng khóc chào đời trong niềm hân hoan của cả gia đình như bao đứa trẻ khác, nhưng
trớ trêu thay, một tai nạn về điện đã cướp đi đôi tay của Tùng khi em chỉ vừa tròn 8 tuổi.
Mất đôi tay, Tùng phải nghỉ học giữa chừng. Cả nhà em đau xót, bởi rồi đây mọi thứ sẽ
đóng sập lại với em. Nghĩ thế nhưng không ai dám nói nên lời.
Những lúc khó khăn trong sinh hoạt, đau đớn khi trái gió trở trời, em chỉ biết ngây ngô hỏi
mẹ: “Mẹ ơi! Tay con đâu?”.
Một ngày, Tùng lại gọi cha: “Bố ơi, con muốn đến trường!”. Nghe con gọi, người cha lặng
đi, vì đến trường Tùng làm sao học được khi em không còn đôi tay để viết.
Không chùn bước, Tùng bắt đầu ngồi lì ở nhà hằng ngày lấy bút, giấy tập viết bằng chân.
Em tâm sự: “Có hôm, ngón chân kẹp bút tóe máu, nhưng em vẫn cứ viết…”.
Nguyễn Thanh Tùng
Và cuối cùng, những dòng chữ viết bằng chân cũng
thẳng hàng. Tùng trở lại trường học tiếp.
Sau đó, nhờ thông tin trên báo chí, một tổ chức nhân đạo tại Mỹ biết đến tấm gương đầy
nghị lực của Tùng nên đã mời em sang phẫu thuật chỉnh hình, lắp tay giả miễn phí. Dù vậy,
việc đi Mỹ cũng chỉ “chỉnh hình”, chứ không thể phục hồi chức năng của đôi tay.
Càng lớn, Tùng càng ý thức được sự mất mát này. Tuy nhiên, chưa bao giờ Tùng mặc cảm.
Em tâm niệm: “Mất đôi tay không có nghĩa là mất tất cả!”.
Vốn thông minh, lại được bố mẹ tạo điều kiện cùng với sự nỗ lực của bản thân, giờ đây,
mọi sinh hoạt Tùng đều tự lực được khá dễ dàng. Sau bao ngày kiên trì luyện tập, đôi chân
đã trở thành “đôi tay” giúp em làm mọi việc: Từ ăn uống, sinh hoạt, học tập đều bằng
chân.
Hơn nữa, Tùng còn đạt được những kết quả học tập mà những người bình thường phải nể
phục. Mười hai năm liền, em là học sinh khá, giỏi. Mới học lớp 4, Tùng đã được bầu chọn
tuần bốn buổi, em phải nhờ người đưa đón hoặc có hôm phải đi bộ đến trường.
Không còn đôi tay lại chưa có bàn máy tính riêng để em ngồi điều khiển bằng chân,
chương trình học căng thẳng, phải thường xuyên thuyết trình và trải qua những kỳ thi
tuyển gắt gao song Tùng đều vượt qua.
Thỉnh thoảng, em vẫn cùng một nhóm bạn thiết kế những trang web cá nhân; sắp xếp hoặc
lắp ghép những phần rời rạc để tạo thành những trang web hoàn chỉnh.
Hy vọng của Tùng là sau một năm học ở Aptech, em sẽ có đủ điều kiện về sức khỏe cũng
như kinh tế để tận dụng vốn kiến thức của mình, trở thành một doanh nhân về công nghệ
thông tin.
Theo TPO