Bài giảng thứ bẩy - Pdf 62

Vấn đề sát sinh 115
Bài giảng thứ bẩy
Vấn đề sát sinh
Vấn đề sát sinh rất mẫn cảm; đối với người luyện công mà nói, yêu cầu của chúng tôi
rất nghiêm khắc: người luyện công không được sát sinh. Bất kể là Phật gia, Đạo gia, Kỳ
Môn công pháp, cũng bất kể là môn nào phái nào, chỉ cần là tu luyện chính Pháp, thì đều
coi [vấn đề] này rất tuyệt đối; đều không được sát sinh; điểm này là khẳng định. Bởi vì
vấn đề xuất hiện sau khi sát sinh là quá to lớn, [nên] chúng tôi cần nói kỹ lưỡng cho mọi
người. ‘Sát sinh’, trong Phật giáo nguyên thuỷ, là chủ yếu nói về ‘giết người’, đó là
nghiêm trọng nhất. Về sau này, [giết] những sinh mệnh lớn, súc vật lớn hoặc những sinh
mệnh có phần tương đối lớn, đều được xem là rất quan trọng. Vì sao giới tu luyện luôn
luôn coi vấn đề ‘sát sinh’ là nghiêm trọng đến như thế? Quá khứ trong Phật giáo có thuyết
rằng, những [sinh mệnh] lẽ ra không phải chết nhưng bị giết chết, sẽ thành cô hồn dã quỷ.
Quá khứ giảng ‘siêu độ’, chính là chỉ về bộ phận những người này. Không cấp siêu độ
[cho họ], thì những sinh mệnh ấy sẽ không ăn không uống, [sống] trong một hoàn cảnh rất
cực khổ; đó là điều trước đây giảng trong Phật giáo.
Chúng tôi [đã] giảng, khi một cá nhân làm một điều gì xấu đối với một cá nhân khác,
thì họ phải cấp cho người ta rất nhiều đức để bồi thường; ấy là chúng tôi chỉ những điều
thông thường như chiếm hữu thứ gì đó của người khác. Nhưng nếu bất ngờ làm kết thúc
một sinh mệnh—động vật hay sinh vật khác cũng vậy—thì nó sẽ tạo thành một nghiệp lực
rất to lớn. ‘Sát sinh’ trong quá khứ chủ yếu nói về giết người; nghiệp tạo thành rất lớn.
Tuy nhiên giết thể sinh mệnh bình thường khác cũng không phải là nhẹ; [cũng] trực tiếp
sản sinh ra nghiệp lực rất lớn. Đặc biệt là người tu luyện, trong quá trình tu luyện, tại các
tầng khác nhau [đã] thiết lập cho chư vị một chút nạn; đó đều là nghiệp lực của bản thân
chư vị, là nạn của bản thân chư vị; giúp chư vị bày xếp tại các tầng khác nhau để chư vị đề
cao. Chư vị chỉ cần đề cao tâm tính, thì có thể vượt qua được. Nhưng nếu đột nhiên thêm
nghiệp lực lớn như thế lên đó, thì chư vị vượt qua sao đây? Dựa vào tâm tính của chư vị,
chư vị hoàn toàn không có cách vượt qua; nên có thể làm chư vị hoàn toàn không thể tu
luyện được nữa.
Chúng tôi đã phát hiện, rằng khi một cá nhân giáng sinh, thì ở trong một phạm vi nhất
định trong không gian của vũ trụ này có rất nhiều những ‘cá nhân ấy’ đồng thời giáng

sinh] này thì sẽ rất khó tu luyện.
Trong các học viên Pháp Luân Đại Pháp, có thể có những người đã tham gia chiến
đấu trong những niên đại chiến tranh. Chiến tranh ấy là trạng thái do toàn bộ đại biến hoá
của thiên tượng đưa đến; chư vị bất quá chỉ là một phần tử trong trạng thái như thế. Biến
hoá của thiên tượng mà ở [xã hội] bên dưới không có người [hành] động [theo], thì cũng
không thể đưa đến trạng thái như thế ở xã hội người thường, và cũng không xứng là biến
hoá của thiên tượng được. Những sự tình như thế là tuỳ thuận theo đại biến hoá mà biến
hoá, những việc ấy không thể hoàn toàn tính là do bản thân chư vị được. Chúng tôi giảng
ở đây là những việc làm xấu vì những mưu đồ cho cá nhân, hoặc để thoả mãn lợi ích cá
nhân, hoặc vì những điều gì của bản thân bị ảnh hưởng mà mang đến nghiệp lực. Còn
phàm đã liên quan đến toàn bộ đại biến hoá của không gian, biến hoá trên hình thế rộng
lớn ngoài xã hội, thì đều không thuộc về vấn đề của chư vị.
Sát sinh sẽ tạo thành nghiệp lực rất lớn. Có người nghĩ: ‘Không được sát sinh, vậy tôi
làm cơm ở nhà, nếu tôi không sát sinh, thì người nhà tôi ăn gì?’ Tôi không quan tâm đến
vấn đề cụ thể ấy; tôi giảng Pháp cho người luyện công, chứ không phải giảng một cách tuỳ
tiện cho người thường cần sống như thế nào. Vấn đề cụ thể nên thực hiện ra sao, cần phải
dùng Đại Pháp mà cân nhắc; chư vị hiểu được làm thế nào là tốt, thì chư vị làm như thế.
Người thường muốn làm gì thì họ làm nấy; đó là những chuyện nơi người thường; ai ai
cũng đều chân tu là điều không thể. Nhưng đã là người luyện công, thì cần phải [dùng]
tiêu chuẩn cao mà yêu cầu; do vậy ở đây là điều kiện đề xuất cho người luyện công.
Không phải chỉ có người [hay] động vật, mà cả thực vật cũng có sinh mệnh; ở trong
không gian khác bất kể vật chất nào cũng đều thể hiện xuất lai ra sinh mệnh. Khi thiên
mục của chư vị khai mở đến tầng Pháp nhãn, [thì] chư vị sẽ phát hiện rằng mọi thứ như đá,
tường đều có thể nói chuyện, gọi chào chư vị. Có thể có người nghĩ: ‘Vậy lương thực, rau
mà chúng ta ăn đều có sinh mệnh; ở nhà còn có nhặng xanh, muỗi thì làm thế nào?’ Mùa
hè bị [muỗi] đốt rất khó chịu, nhìn thấy nó đốt [cũng] không được đập; thấy nhặng xanh
đậu vào làm bẩn đồ ăn, cũng không được đánh. Tôi nói với mọi người: chúng ta không
được tuỳ ý vô cớ sát hại sinh linh. Tuy nhiên chúng ta cũng không thể làm ‘kẻ quân tử’
cẩn thận những điều nhỏ nhặt, mắt chỉ nhìn những việc nhỏ bé, đi đường cứ sợ dẫm chết
kiến, [nên] phải vừa đi vừa nhảy. Tôi nói rằng chư vị sống thế mệt mỏi lắm, đó cũng

quay lại hỏi Thích Ca Mâu Ni: ‘Bạch Sư tôn, bồn tắm bám đầy côn trùng; nếu [dọn sạch]
sẽ làm côn trùng kia chết mất’. Thích Ca Mâu Ni [đưa mắt] nhìn vị ấy và nói: ‘Điều ta bảo
con là hãy đi dọn sạch bồn tắm’. Vị đệ tử này giật mình tỉnh ngộ, lập tức dọn sạch bồn
tắm. Trong [câu chuyện] này đã nói rõ một vấn đề: không thể [chỉ] vì có côn trùng, mà
chúng ta không tắm; cũng không thể [chỉ] vì có muỗi, mà chúng ta phải đi nơi khác tìm
chỗ ở; không thể [chỉ] vì lương thực cũng có sinh mệnh, rau có sinh mệnh, mà chúng ta
liền thít cổ lại không ăn không uống chi nữa. Không thể như thế được; chúng ta cần cân
bằng quan hệ này cho đúng, tu luyện một cách đường đường chính chính; chúng ta không
cố ý làm hại các sinh mệnh là được rồi. Cũng vậy, con người cần có không gian sinh hoạt
và điều kiện sinh tồn của con người, cũng cần duy hộ [điều đó]; con người cũng cần duy
trì sự sống và sinh hoạt bình thường.
Trong quá khứ có một số khí công sư giả giảng: ‘Mùng một, mười lăm [âm lịch] thì
có thể sát sinh’. Có người còn giảng: ‘Có thể giết những [con vật] hai chân’, cứ như thể
loài hai chân không phải là sinh linh vậy. Sát sinh vào mùng một, mười lăm mà không tính
là sát sinh, thì phải chăng là đào đất? Có những khí công sư giả, mà từ lời nói hành vi của
họ đã có thể phân biệt ra ngay; [điều] họ nói là gì, [điều] họ truy cầu là gì; phàm là khí
công sư mà có những ngôn luận như thế thì thường là phụ thể. Chư vị [hãy] xem khí công
sư có phụ thể là cáo đang ăn thịt gà ra sao, đúng là ăn nuốt ngốn ngấu, cũng chẳng buồn
nhả xương ra nữa.
Sát sinh không chỉ tạo thành nghiệp lực to lớn, mà còn liên quan đến vấn đề tâm từ bi.
Người tu luyện chúng ta chẳng phải cần có tâm từ bi? Khi tâm từ bi của chúng ta xuất
hiện, có thể thấy rằng chúng sinh đều khổ, thấy ai cũng khổ; sẽ xuất hiện vấn đề này.
Vấn đề ăn thịt
Ăn thịt cũng là một vấn đề rất mẫn cảm, tuy nhiên ăn thịt không phải là sát sinh. Chư
vị học Pháp một thời gian lâu rồi, [nhưng] chúng tôi không hề yêu cầu mọi người không
Vấn đề ăn thịt 118
ăn thịt. Có rất nhiều khí công sư khi mà chư vị vừa nhập học, liền bảo chư vị rằng: ‘Bắt
đầu từ bây giờ sẽ không được ăn thịt nữa’. Chư vị có thể nghĩ: ‘Đột nhiên không được ăn
thịt, tư tưởng cũng chưa được chuẩn bị. Hôm nay ở nhà có thể có gà hầm, cá rán, dậy mùi
thơm phức nhưng lại không được ăn’. Tu luyện trong tôn giáo cũng như thế, [họ] cưỡng

trước chưa bỏ được là gì? Liệu có thể tu viên mãn không? Do vậy miễn là tâm chấp trước,
thì cần phải tống khứ đi. Tuy nhiên không phải từ đó trở đi vĩnh viễn không ăn [thịt] nữa;
không cho chư vị ăn thịt tự bản thân nó không phải là mục đích; mục đích là không cho
chư vị có tâm chấp trước này. Nếu trong giai đoạn thời gian không ăn được thịt, chư vị vứt
bỏ được tâm chấp trước ấy, thì sau đó lại có thể ăn thịt, ngửi cũng không thấy tanh hôi. Ăn
vào cũng không thấy khó ăn, đến lúc ấy chư vị cứ ăn thôi, không sao.
Đến khi chư vị có thể ăn [thịt trở lại], tâm chấp trước của chư vị đã mất đi rồi, tâm
dục vọng đối với thịt cũng đã mất rồi. Tuy nhiên sẽ phát sinh một biến đổi to lớn: sau đó
ăn thịt không thấy thơm nữa; [nếu] ở nhà làm [món thịt] thì cùng ăn, ở nhà không làm
[món thịt] thì cũng không nghĩ đến; ăn vào cũng không thấy có hương vị gì; sẽ xuất hiện
trạng thái này. Tuy vậy tu luyện nơi người thường rất phức tạp, nếu ở nhà vẫn mãi cứ làm
món thịt, sau một thời gian lâu rồi, chư vị ăn vào lại cảm thấy rất có hương vị; sau đó lại
lặp lại, trong toàn bộ quá trình tu luyện, sẽ xuất hiện lặp lại nhiều lần. Đột nhiên chư vị lại
không ăn được [thịt]; không ăn được thì không ăn nữa, thật sự không ăn được, ăn vào liền
muốn nôn; hãy đợi đến khi chư vị có thể ăn được, ‘tuỳ kỳ tự nhiên’. Ăn thịt hay không ăn
Vấn đề ăn thịt 119
thịt tự bản thân nó không phải là mục đích; vứt bỏ tâm chấp trước mới là [vấn đề] then
chốt ở đây.
Môn Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi tiến bộ tương đối nhanh; chỉ cần chư vị đề
cao tâm tính, thì đột phá từng tầng đều rất nhanh. Có người nguyên ban đầu đối với thịt
không chấp trước thái quá, có [thịt ăn] hay không cũng không thành vấn đề. Kiểu người
này qua một hai tuần liền vượt qua, liền vứt bỏ được cái tâm ấy. Có người mất đến một
tháng, hai tháng, ba tháng, có thể tới nửa năm; ngoài tình huống cực kỳ đặc thù ra thì
không quá một năm rồi cũng có thể ăn. Bởi vì thịt đã là một bộ phận chủ yếu trong những
đồ ăn của con người. Tuy nhiên [người] chuyên tu trong nhà chùa không được ăn thịt.
Chúng ta giảng một chút về nhận thức [vấn đề] ăn thịt trong Phật giáo. Phật giáo
nguyên thuỷ lúc đương sơ không có giới cấm ăn thịt. Đương thời khi Thích Ca Mâu Ni
dẫn dắt các đồ đệ tu khổ [hạnh] trong rừng rậm, thì hoàn toàn không có giới luật cấm thịt.
Tại sao không có? Bởi vì vào thời Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp hơn 2500 năm trước, xã
hội nhân loại rất lạc hậu; có nhiều vùng đất có nông nghiệp, có nhiều vùng đất chưa có

không có tâm chấp trước thì ăn gì cho đầy bao tử cũng được. Bởi vì trong chùa đã tu luyện
như thế từ xưa đến nay, rất nhiều người đã quen như thế. Hơn nữa nó cũng không còn đơn
thuần là vấn đề giới luật, mà đã thành một chế độ ghi rõ trong các chùa: hoàn toàn không
được ăn [thịt]; người ta đã quen với tu như thế rồi. Chúng ta nói về hoà thượng Tế Công;
trong các tác phẩm nghệ thuật [ông] được [người ta] làm cho rất nổi [tiếng]; hoà thượng
phải cấm thịt, nhưng ông lại ăn thịt, [điều ấy] làm ông trở nên rất khác thường. Thực ra
Vấn đề ăn thịt 120
sau khi Tế Công bị trục xuất khỏi chùa Linh Ẩn, thì đồ ăn đương nhiên trở thành vấn đề
rất chủ yếu của ông, cuộc sống trở nên nguy khốn. Để lấp cho đầy bao tử, ông kiếm được
gì liền ăn nấy, chỉ cần nạp đầy bao tử là được rồi; không có chấp trước vào bất kể đồ ăn
nào, thì không sao cả. Khi tu luyện đến đó, ông đã hiểu rõ đạo lý này; thực ra Tế Công
cũng bất quá ăn thịt đôi lần thôi. Hễ nói hoà thượng ăn thịt, các nhà viết văn liền thấy
hứng thú lắm; đề tài nào càng giật gân, thì càng làm cho người ta muốn xem; các tác phẩm
văn nghệ là nguyên lấy từ cuộc sống và thổi phồng cuộc sống lên, rồi đưa ra xuất bản.
Thực ra điều thật sự cần vứt bỏ là các tâm chấp trước; [còn] để lấp cho đầy bao tử thì ăn gì
cũng không thành vấn đề.
Tại Đông Nam Á hoặc tại phía nam nước ta, Quảng Tây và Quảng Đông, có một số
cư sỹ khi nói chuyện, họ không nói là ‘tu Phật’, như thể là danh từ ‘tu Phật’ lỗi thời quá;
họ nói là họ ăn trai tịnh, ăn chay; ngụ ý tức là ‘ăn chay tu Phật’. Họ coi việc tu Phật thành
điều đơn giản như thế. Ăn chay có thể tu Phật chăng? Như mọi người đã biết, đó chỉ là
một chấp trước, dục vọng của người thường, chỉ là một cái tâm, chỉ vứt bỏ được một cái
tâm. Còn phải bỏ tâm tật đố, tâm tranh đấu, tâm hoan hỷ, tâm hiển thị, các loại tâm; tâm
người ta rất nhiều, tất cả các tâm, các loại dục vọng, đều phải vứt bỏ, thì mới có thể đạt
đến tu luyện viên mãn. Còn chỉ vứt bỏ được cái tâm ‘ăn thịt’, thì có thể tu Phật là sao?
Cách nói này không đúng.
Người ta trong vấn đề ăn thì không chỉ là ăn thịt; chấp trước đối với bất kể đồ ăn nào
cũng là không được; những thứ khác cũng như thế. Có người nói ‘tôi rất thích ăn thứ này’;
đó cũng là dục vọng; người tu luyện sau khi đến một trình độ nhất định, sẽ không có cái
tâm ấy nữa. Đương nhiên Pháp chúng tôi giảng là rất cao, là kết hợp [từ] các tầng mà
giảng; [chư vị] không thể lập tức đạt đến điểm này được. Giả sử chư vị muốn ăn một thứ


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status