D:những tấm gương anh hùng trong kháng chiến chống mỹ - Pdf 72

Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính
Có một nữ anh hùng tuổi ngoài đôi mươi, người con gái
đất Quảng xinh đẹp trực tiếp chiến đấu, tiêu diệt 280
tên địch, bắn cháy hai xe tăng, một trực thăng... Chị là
anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính...
Tuổi trẻ, chiến công lớn
Xã Điện Hòa-huyện Điện Bàn (Quảng Nam) là cái nôi
cách mạng. Gia đình chị Lê Thị Tính thường xuyên tiếp
tế, nuôi giấu cán bộ. Ngày ấy, cha chị bị bọn giặc giết
hại, chúng đốt nhà, cướp của mang đi. Nỗi căm hờn
quân xâm lược thấm sâu vào tim gan cô bé vừa tròn 10
tuổi.
Tên ác ôn đầu tiên chị Tính được cấp trên giao nhiệm
vụ tiêu diệt là mụ xã Năm làm điệp viên cho địch. Chị
Tính cải trang làm em họ một người bạn từ Sài Gòn ra
rồi bất ngờ nổ súng bắn chết mụ ta ngay tại nhà. Sau cái
chết của mụ xã Năm, địch điên cuồng điều thêm gián
điệp, ác ôn về bắt bớ cơ sở cách mạng. Dạo đó, tên
cảnh sát Khanh rất hách dịch và tàn bạo, hắn bắt nhân
dân Điện Hoà dò gỡ mìn do du kích cài lại để bọn
chúng đi càn, ai không đi chúng tra tấn rất dã man. Chị
Tính nghĩ cách phải giết chết thằng này. Biết tên Khanh
có bà con xa với ông Cửu Sâm nên chị cải trang thành
con gái ông ấy gánh đôi giỏ bội đi cắt cỏ cho trâu. Hôm
đó, chị để đôi giỏ bội cỏ giữa đường ngồi nghỉ, vừa lúc
tên Khanh đi tới liền nói ngay: “Chú Khanh cho cháu
xin điếu thuốc!”. Tên Khanh ngạc nhiên khi thấy đứa
con gái trắng trẻo, xinh xắn, cười tươi như hoa nên hắn
tít mắt hỏi con cái nhà ai rồi rút thuốc thơm đưa ngay,
giọng lơi lả: “Cô em xinh dữ quá ta, ưng thuận làm zợ
qua nghe?”. Không để cho tên Khanh giở trò sàm sỡ,

tới định bắt sống chị. Biết không thoát khỏi, Tính bình
tĩnh chờ cho quân địch đến gần rồi tung lựu đạn. Sau
tiếng nổ nhiều tên địch ngã nhào, rống lên như bò bị
chọc tiết. Bọn địch tức tối bắn xối xả vào người Tính...
Người con gái xứ Quảng đã anh dũng hy sinh khi tuổi
đời vừa tròn 27...
17 năm... mới có một ngày
Trong căn gác đơn sơ trên phố Phan Thanh, cô Lê Thị
Nhị (chị gái của nữ anh hùng Lê Thị Tính) chậm rãi kể
cho tôi nghe 17 năm trời ngược xuôi làm thủ tục để đề
nghị các chính sách khen thưởng cho em gái của mình.
Giọng cô Nhị nghẹn ngào: “Để có được ngày hôm nay,
tôi đã cạn khô nước mắt vì bao nỗi nhiêu khê, nhiều lúc
nản lòng, nhưng được sự động viên của đồng đội nên
lại kiên trì chờ đợi. Từ năm 1990, hầu như tất cả số
đồng đội từng chiến đấu và đồng bào Điện Hòa biết đến
Lê Thị Tính đều có tâm nguyện muốn Nhà nước phong
tặng danh hiệu Anh hùng cho chị. Nhưng hồi đó, hồ sơ
thất lạc do chiến tranh, có một vài người thiếu hiểu biết,
phát biểu sai sự thực, do vậy cứ nhùng nhằng về mặt
thủ tục. Mãi đến năm 2003, được các anh Phạm Đức
Nam (nguyên Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng),
Nguyễn Hồng Thắng (Tỉnh ủy viên, Bí thư huyện ủy
Điện Bàn), ông Bùi Văn Tiến (quận ủy Thanh Khê) và
đồng đội của Tính động viên, tôi lại tiếp tục ngược xuôi
tìm gặp các anh, chị một thời hoạt động với Tính để
nhờ xác minh. Các anh ở phòng Chính sách Quân khu 5
cũng nhiều lần gửi tờ trình, hồ sơ lên cấp trên. Đến năm
2007, Tính được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng lực lượng vũ trang nhân dân...”.

Tìm thêm bài viết bởi mimosabg
#2
03-04-2009, 02:17 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV

Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Bắc Giang
Bài gửi: 1.477
Cảm Ơn: 396
Được Cảm Ơn : 809 / 427
Trần Văn Đang
Anh Trần Văn Đang, sinh năm 1942, ở xã Long Hồ, Châu Thành Tây, nay là xã Long
Phước, huyện Long Hồ, Vĩnh Long. Anh xuất thân từ một gia đình nghèo khổ, mồ côi
cha từ nhỏ, mấy mẹ con tần tảo nuôi nhau. Lớn lên, cảnh sống ở quê hương cùng cực,
anh phải lần bước lên Sài Gòn theo người chú để kiếm sống qua ngày. Chú ruột anh là
một đảng viên cộng sản hoạt động bí mật ở nội thành Sài Gòn. Chính ông đã hướng
dẫn anh đi làm cách mạng và tháng 3-1964, đưa anh vào lực lượng vũ trang nội thành
của đội biệt động thành phố Sài Gòn với bí danh là Sang. Lúc đó anh tròn 18 tuổi.
Sau một thời gian thử thách, học tập chính trị và quân sự tại căn cứ của đội biệt động
Sài Gòn ở Củ Chi, anh Trần Văn Đang được lãnh đạo giao nhiệm vụ đánh mìn ở câu
lạc bộ sĩ quan Mỹ tại số 3 Võ Tánh, quận Tân Bình, Sài Gòn.
Tổ chức giao cho anh một chiếc xe máy cùng 10kg thuốc nổ TNT và phân công một
người lái xe đưa anh đến điểm đánh mìn. Qua công tác điều nghiên nhiều ngày, anh
đã nắm được quy luật ra vào của bọn cố vấn và lính Mỹ ở câu lạc bộ này. Anh dự
định dùng 10kg thuốc nổ cực mạnh đó áp sát tường căn nhà “Câu lạc bộ sĩ quan Mỹ”
để phá tung cả khu nhà bọn sĩ quan và phi công Mỹ thường lui tới chơi bời sau mỗi
ngày đi tàn sát nhân dân ta về.
Điều không may cho anh Đang và tổ chức đội biệt động là tên lái chiếc xe chở anh đi

chúng đi càn, ai không đi chúng tra tấn rất dã man. Chị
Tính nghĩ cách phải giết chết thằng này. Biết tên Khanh
có bà con xa với ông Cửu Sâm nên chị cải trang thành
con gái ông ấy gánh đôi giỏ bội đi cắt cỏ cho trâu. Hôm
đó, chị để đôi giỏ bội cỏ giữa đường ngồi nghỉ, vừa lúc
tên Khanh đi tới liền nói ngay: “Chú Khanh cho cháu
xin điếu thuốc!”. Tên Khanh ngạc nhiên khi thấy đứa
con gái trắng trẻo, xinh xắn, cười tươi như hoa nên hắn
tít mắt hỏi con cái nhà ai rồi rút thuốc thơm đưa ngay,
giọng lơi lả: “Cô em xinh dữ quá ta, ưng thuận làm zợ
qua nghe?”. Không để cho tên Khanh giở trò sàm sỡ,
Tính rút súng ngắn bắn 3 phát vào ngực, khiến hắn chết
ngay tại chỗ.
Người con gái xinh đẹp, đánh giặc xuất quỷ nhập thần
được bà con hết lòng cưu mang. Một lần về vùng Cẩm
Hà nắm tình hình, Tính bị địch bắn bị thương. Lợi dụng
đêm tối, chị nén cơn đau lết về căn nhà đầu xóm còn le
lói ánh đèn hắt ra từ chuồng heo. Vừa tới nơi, con heo
nái hộc lên liên tục vì hơi người lạ, nghe vậy bà chủ nhà
đã phát hiện thấy một người con gái máu me đầy mình.
Bà chưa kịp la lên, thì Tính đã nói, giọng rành rọt:
“Cháu là Việt cộng đây, bác cứu cháu với, cách mạng
sẽ không quên ơn bác”. Nghe Tính nói vậy, người đàn
bà vội vàng dìu chị vào nhà băng bó vết thương, sau đó
đưa chị về căn cứ.
Để chuẩn bị cho chiến dịch tổng tiến công và nổi dậy
Xuân Mậu Thân 1968, Thường vụ tỉnh ủy điều động
Tính lúc này mới 25 tuổi đang là tỉnh ủy viên, huyện
đội phó Điện Bàn về làm Bí thư quận Nhì (nay là quận
Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng). Ngày 13-11-1967,

phát biểu sai sự thực, do vậy cứ nhùng nhằng về mặt
thủ tục. Mãi đến năm 2003, được các anh Phạm Đức
Nam (nguyên Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng),
Nguyễn Hồng Thắng (Tỉnh ủy viên, Bí thư huyện ủy
Điện Bàn), ông Bùi Văn Tiến (quận ủy Thanh Khê) và
đồng đội của Tính động viên, tôi lại tiếp tục ngược xuôi
tìm gặp các anh, chị một thời hoạt động với Tính để
nhờ xác minh. Các anh ở phòng Chính sách Quân khu 5
cũng nhiều lần gửi tờ trình, hồ sơ lên cấp trên. Đến năm
2007, Tính được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng lực lượng vũ trang nhân dân...”.
Với tay lần tìm tấm ảnh chụp bên mộ cô Tính ở Nghĩa
trang liệt sĩ Điện Bàn trao cho tôi, cô Nhị nghẹn ngào
xúc động: “Hôm ấy, tôi cùng anh Lê Nguyên Hồng -
Giám đốc Sở TDTT và gia đình về Quảng Nam. Cả
ngày hôm đó mưa tầm tã, vậy mà khi chúng tôi tới
nghĩa trang thì trời tạnh hẳn. Đặt tấm bằng danh hiệu
Anh hùng lên mộ Tính, tôi thắp bó hương lớn lên mộ
rồi nói với em tôi: “Tính ơi, nhờ anh em, đồng đội và
bà con giúp đỡ, đến hôm nay công lao của em đã được
đền đáp...”.
__________________
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
bình tĩnh, thản nhiên và không để lộ bất cứ một bí mật nào của đội biệt động thành
phố Sài Gòn cho bọn địch.
Đúng 5 giờ 30 phút ngày 22-6-1965, bọn gác ngục đưa anh Trần Văn Đang ra pháp
trường. Dù biết cái chết đang gần kề từng phút, anh vẫn không tỏ thái độ nào run sợ.
Từ phòng tử tù trên lầu xuống tầng trệt, anh ôm thêm mọi đồ dùng cá nhân và ung
dung bước đi ra pháp trường trong tư thế của người lính biệt động thành chiến thắng.

Tới trang chủ của mimosabg
Tìm bài gửi bởi mimosabg
#3
03-04-2009, 02:19 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV

Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Bắc Giang
Bài gửi: 1.477
Cảm Ơn: 396
Được Cảm Ơn : 809 / 427
Anh hùng Nguyễn Thị Cam
Anh hùng Nguyễn Thị Cam, sinh năm 1948, dân tộc Kinh, quê xã Gio Thành, huyện Gio
Linh, tỉnh Quảng Trị, trong khu vực vĩ tuyến 17. Những năm thơ ấu, thực dân Pháp và
tay sai liên tục mở các cuộc hành quân càn quét, lập tề, xây dựng đồn bốt, đóng chốt hầu
hết các tuyến giao thông thủy bộ trên quê hương của chị. Mặc dù vậy phong trào kháng
chiến vẫn phát triển. Trong ký ức tuổi thơ của chị, còn đọng mãi hình ảnh quê hương tràn
ngập cờ sau ngày Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết.
HIỆP định Giơ-ne-vơ quy định: với Việt Nam, giới tuyến quân sự (vĩ tuyến 17) chỉ có
tính chất tạm thời. Sau hai năm kể từ khi Hiệp định có hiệu lực, hai miền sẽ tiến hành
tổng tuyển cử thống nhất nước nhà về mặt nhà nước. Nhưng với bản chất phản động,
Mỹ-Diệm đã trắng trợn chà đạp lên công ước quốc tế, không những không tổ chức tổng
tuyển cử mà còn tiến hành khủng bố lực lượng kháng chiến. Sau khi xây dựng được
chính quyền phản động thân Mỹ từ trung ương đến cơ sở hòng chia cắt lâu dài đất nước
ta, Mỹ–Diệm điên cuồng phản kích, dìm cách mạng miền Nam trong biển máu.
Ở xã Gio Thành, địch tiến hành các đợt tố cộng đẫm máu. Đảng viên, cốt cán bị chúng
bắt tập trung vào các trại “cải huấn”, các khu “dinh điền” để “tẩy não”. Cảnh chúng lùng
sục, bắn giết, tra tấn cán bộ, đảng viên diễn ra hằng ngày, như chà vôi, xát ớt vào lòng

dân ở Cửa Việt để chúc Tết đồng bào và cắm cờ Mặt trận giải phóng vào sáng mùng một
Tết, gây khí thế cho nhân dân, chuẩn bị phát động quần chúng chống phá bình định, giải
phóng tỉnh Quảng Trị vào cuối tháng 3 năm 1972. Trên đường đi, tổ của Nguyễn Thị
Cam lọt vào ổ phục kích của một thiết đoàn xe tăng và một đại đội bảo an địch. Dưới sự
chỉ huy của chị, toàn tổ vừa chiến đấu vừa rút lui. Ba người rút an toàn, một người trúng
đạn hy sinh, còn một mình Nguyễn Thị Cam trên bãi cát rộng. Địch cho xe tăng và xe
bọc thép cùng bộ binh vây bắt. Chúng dùng loa kêu gọi chị đầu hàng. Tranh thủ thời cơ,
Nguyễn Thị Cam cắm lá cờ Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam lên cồn cát cao.
Địch tưởng chị đầu hàng, ào lên bắt sống. Nguyễn Thị Cam bình tĩnh đợi địch đến gần,
nã đạn vào đội hình địch, diệt hai tên và hô lớn: “Con Cam này chỉ biết đánh, không biết
đầu hàng”. Biết không thể bắt được chị, quân địch dùng xe tăng, xe bọc thép lao vào đè
nát chị. Nguyễn Thị Cam tung liên tiếp hai quả lựu đạn vào xe địch. Bọn chúng tức tối
nghiền nát thi thể của chị.
Gương hy sinh của Nguyễn Thị Cam đã được nhân dân truyền tụng, kẻ thù kinh hoàng,
thán phục. Năm đó chị mới tròn 24 tuổi.
6 năm hoạt động cách mạng, chị Nguyễn Thị Cam đã được tặng thưởng 3 huân chương
Chiến công hạng ba, 4 danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", 4 danh hiệu "Dũng sĩ diệt xe cơ
giới", được ủy ban nhân dân khu Trị-Thiên-Huế tặng huy hiệu “Tấn công nổi dậy, anh
dũng kiên cường”. Ngày 11-6-1999, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý:
Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
(Nguồn: Báo Quân đội nhân dân)
__________________
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
Thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết của mimosabg:
phuonghong2000 (04-04-2009)
mimosabg
Xem thông tin chung
Tới trang chủ của mimosabg
Tìm bài gửi bởi mimosabg

huy đội đặc công đột nhập.
Hôm đó là ngày 18-1-1972. Trời vừa tối, trong khi bọn chỉ huy Mỹ-ngụy đang tung
thêm lực lượng biệt kích, gián điệp rải khắp các xã, ấp và đốc thúc quân lính liên tục
tuần tiễu để “ngăn chặn Việt cộng”, thì Năm Thiềng đã áp sát phía Tây Nam căn cứ
quân sự lớn của chúng. Do nhiều lần từng ra vào điều tra và tấn công Đồng Dù, Năm
Thiềng và các đội viên của anh (gồm Nguyễn Huyền Nhung, Ngô Vững Bền và
Nguyễn Văn Long) nhớ rõ những vị trí quan trọng của địch tại đây. Các chiến sĩ đặc
công mưu trí, dũng cảm, dưới sự chỉ huy của đội trưởng Năm Thiềng mau lẹ tiếp cận
khu trung tâm Đồng Dù.
23 giờ 30 phút, Năm Thiềng và toàn đội của anh vừa rời khỏi Đồng Dù thì từ nơi ấy,
những tiếng nổ dữ dội, những cột lửa khổng lồ ngùn ngụt bốc lên. Cùng với lửa và
khói là tiếng nổ liên hồi của các loại đạn lớn nhỏ.
Ở cạnh khu bưng biền Bàu Chứa cách đó không xa, các anh cán bộ lãnh đạo chủ chốt
của xã Trung Lập Hạ, gồm Sáu Tâm, Tư Nghĩa, Tám Trệt và các chiến sĩ du kích
trong lực lượng yểm trợ đội đặc công đang nóng ruột đón đợi anh em từ Đồng Dù trở
ra. Vừa thấy Năm Thiềng và các đội viên xuất hiện, mọi người chạy ùa tới ôm chầm
các anh, ai cũng rưng rưng vui sướng. Những nụ cười trong phút gặp lại thật xúc
động.
Đến chiều hôm sau, lửa vẫn cháy và đạn vẫn nổ rung chuyển cả Đồng Dù. Bọn Mỹ-
ngụy hoảng hốt báo động, la lối om xòm, những tên đóng trong các đồn bốt quanh đó
cuống cuồng hối nhau rút chạy vì sợ quân chủ lực “Việt cộng” sắp đánh lớn.
Cũng chiều hôm ấy, giữa lúc cả chi khu Củ Chi của địch đang rối bời và sống trong
hoảng loạn thì tại hậu cứ của đội 5 đặc công Quân giải phóng ở khu rừng chồi An
Nhơn Tây lại rộn niềm vui mới: Năm Thiềng và đồng đội của anh chuẩn bị đón khách
quý. Khách đang đến phải tạm dừng bên chiến hào vì chiếc máy bay L19 của địch bay
thấp phát loa oang oang kêu gọi nhân dân hãy chỉ cho chúng biết “các cán binh đặc
công Việt cộng nằm vùng”, chúng sẽ “trọng thưởng”. Mọi người, kể cả Năm Thiềng,
không ai nhịn được cười về trò chiến tranh tâm lý ấy của Mỹ-ngụy tái diễn lâu nay.
Chiếc máy bay lượn mấy vòng như để có mặt rồi quay đi.
- Chúng em đến thăm mấy anh “Việt cộng nằm vùng” đây!

Được Cảm Ơn : 809 / 427
Chị Hai Riêng
Những dòng cuối cùng trong cuốn nhật ký của mình, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân
dân “Hai Riêng” (tên thật là Lê Thị Riêng, nguyên Trưởng ban Phụ vận Khu Sài Gòn-
Gia Định, Phó hội trưởng Ban chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Giải phóng,


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status