Lục Mạch Thần Kiếm Nguyên tác: Kim Dung
Converted to PDF by Minh Chính www.vietkiem.com
508
Håi thø ba m−¬i chÝn
TiÓu c« n−¬ng ¸m ¶nh kiÒu phong
Tử nói:
- Ồ! Thong thả đã, chờ tôi một chút.
Kiều Phong dừng bước, quay lại hỏi:
- Cô đi đâu bây giờ? Phải chăng tìm về chỗ sư phụ?
A Tử đáp:
- Không, hiện giờ tôi chưa dám về với sư phụ tôi.
Kiều Phong ngạc nhiên, hỏi:
- Tại sao cô không dám về? Chắc lại gây ra tai vạ gì nữa rồi à?
A Tử đáp:
- Có gây ra tai vạ gì đâu? Tôi lấy của sư phụ tôi một bộ sách, giờ trở về người
đoạt lại mất. Tôi phải tìm một nơi luyện xong mới về. Lúc đó sư phụ có lấy lại sách
cũng không cần nữa.
Kiều Phong hỏi:
- Phải chăng là sách luyện võ? Ðã là tình thầy trò sao cô không hỏi xin, làm gì
mà người chả cho? Vả lại cô tự luyện lấy, nhất định có nhiều chỗ mình không hiểu
rõ. Sao bằng sư phụ ở bên chỉ điểm cho chẳng hay hơn ư?
A Tử bĩu môi đáp:
- Sư phụ đã biểu không cho rồi, năn nỉ cũng bằng vô ích.
Kiều Phong đối với cô bé tính nết giảo quyệt này vốn dĩ không ưa. Ông cự
tuyệt:
- Thế bây giờ cô muốn làm gì thì làm hay đi đâu thì đi. Tôi không dính líu gì
đến cô nữa.
A Tử hỏi:
- Bây giờ ông đi đâu?
Kiều Phong đưa mắt nhìn mấy gian phòng ốc trong Mã phủ lửa cháy ngất trời,
thở dài nói:
- Ơ kìa! Thong thả đã, đi đâu mà vội thế?
Kiều Phong đáp:
- Tôi không ở Trung Nguyên được, phải về ải Bắc và từ đó không trở lại đất
này nữa...
A Tử ngoẹo đầu hỏi:
- Anh đi đường nào?
Kiều Phong nói:
- Trước hết tôi tới Nhạn Môn quan.
A Tử vỗ tay reo:
- Thế thì may quá! Tôi định đi đến Tần Dương, cùng anh đi đường cho có bạn.
Kiều Phong hỏi:
Lục Mạch Thần Kiếm Nguyên tác: Kim Dung
Converted to PDF by Minh Chính www.vietkiem.com
510
- Cô đến Tần Dương làm gì? Ðường xa kể hàng ngàn dặm, một cô gái bé nhỏ
đi một mình sao được?
A Tử cười, nói:
- Ha ha! Ðường xa diệu vợi thì sợ cóc gì? Tôi đã từ Tinh Tú Hải về đến đây,
xa gấp mấy còn đi được. Ðã có anh là bạn đồng hành, sao lại bảo đi một mình?
Kiều Phong lắc đầu, đáp:
- Tôi không đi với cô được.
A Tử hỏi:
- Sao vậy?
Kiều Phong tiếp:
- Tôi là đàn ông, cô là con gái ít tuổi. Ngày đi đêm nghỉ có điều bất tiện.
A Tử nói:
- Anh nói gì mà kỳ vậy? Tôi chả bảo bất tiện thì thôi, còn anh thì việc gì mà
bất tiện? Anh đi với tỷ nương tôi cũng chẳng ngày đi đêm nghỉ, đường xa muôn
dặm là gì?
Kiều Phong hạ thấp giọng nói:
lòng uất hận vô cùng nhưng không còn cách nào được, đành gác bỏ, không nghĩ tới
nữa, nên trong lòng lại thấy nhẹ nhàng lâng lâng.
Ði chừng được trên ba mươi dặm thì đến một thị trấn.
Ðây là cửa Trường Ðài ở phía bắc thành Tín Dương. Việc đầu tiên là ông tìm
vào một tửu điếm.
Ông gọi lấy mười cân rượu đế, năm cân thịt và một con gà quay.
Kiều Phong uống hết mười cân rượu, lại gọi thêm năm cân nữa.
Ông đang rót rượu ra bát bỗng nghe có tiếng chân người.
Người bước vào quán chính là A Tử.
Kiều Phong vừa thấy nàng đã lẩm bẩm:
- Cô này lại đến phá tửu hứng của mình .
Ông liền quay đi giả vờ không trông thấy.
A Tử tủm tỉm cười, ngồi vào một bàn khác đối diện với Kiều Phong rồi cất
tiếng gọi:
- Chủ quán! Lấy rượu cho ta!
Gã tửu bảo chạy đến bên, cười hỏi:
- Tiểu cô nương! Cô cũng uống rượu ư?
A Tử làm mặt giận gay gắt:
Lục Mạch Thần Kiếm Nguyên tác: Kim Dung
Converted to PDF by Minh Chính www.vietkiem.com
512
- Cô nương là cô nương! Sao ngươi còn thêm chữ tiểu vào. Làm sao ta không
uống rượu?
Mi lấy cho ta mười cân rượu đế, năm cân thịt bò, một con gà quay ra đây mau
lên! Và phải dự bị năm cân rượu nữa để phòng ta gọi đến nghe! Gã tửu bảo rụt cổ
lè lưỡi, chưa đi ngay còn đứng hỏi lại:
- Ối chao! Mẹ ơi là mẹ! Cô nương lại nói giỡn thôi, làm gì mà uống được
nhiều thế?
Gã vừa nói vừa liếc mắt nhìn Kiều Phong, lẩm bẩm: "Cô ta chắc muốn chọc
ông này rồi!
Thịt của nó tươi nguyên sao cô bảo thiu?
A Tử nói:
- Hừ! Thế thì có lẽ mình ngươi hôi thối, mà không thì trong quán này tất có
khách hôi thối.
Lúc đó, trời xuống tuyết phơi phới như hoa bay, ngoài đường không có khách
bộ hành.
Trong quán rượu chỉ có Kiều Phong cùng A Tử là hai người khách hàng. Tửu
bảo cười, nói:
- Vâng, chính người tôi hôi thối, dù sao tôi cũng phải nhận là mình tôi nặng
mùi. Thưa tiểu cô nương! Cô ăn nói cần giữ ý tứ, không lại đắc tội với người khác.
A Tử hỏi:
- Ta làm gì mà đắc tội với người khác, chẳng lẽ họ phóng chưởng đánh chết ta
ư? Nàng vừa nói, vừa cầm đũa gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng nhưng không
nhai không nuốt, lại nhổ ra, kêu lên:
- Trời ơi! Thịt gì mà tanh thế, chắc không phải thịt bò mà là thịt người. Ðây
đúng là hắc điếm!
Tửu bảo thấy nàng la như vậy, chân tay luống cuống, vội nói:
- Bò tươi vừa mổ, sao cô lại bảo thịt người? Thịt người làm gì có to thế này?
Màu sắc đâu có được đỏ hồng như thịt bò?
A Tử hỏi:
- Ðược lắm! Ngươi bảo ngươi biết màu sắc thịt người, vậy ta hỏi, trong quán
ngươi đã giết bao nhiêu người rồi?
Tửu bảo cười, đáp:
- Cô tiểu thư này hay nói giỡn quá! Cửa Trường Ðài thành Tín Dương là một
thị trấn lớn. Chúng tôi mở quán đã đến bốn chục năm nay, làm gì có chuyện giết
người bán thịt?
A Tử nói:
- Ðược rồi! Thế không phải thịt người thì cái gì tanh hôi như vậy? Trời ơi!
Hay là đôi giày ta đi trên mặt đất đầy tuyết phủ dẫm phải chứ gì?