Tài liệu Bài học làm người - Pdf 85

Hôm ấy ngày 20.11, Thuấn và một nhóm cả nam nữ chừng 10 người đến tôi
để chúc mừng “Ngày các nhà giáo Việt Nam”. Năm ấy Thuấn chừng 40, 42
tuổi, còn tôi mới ra trường được 5 năm. Tuổi thầy và trò chênh lệch khá
nhiều, nhưng Thuấn luôn xưng hô với tôi một thầy hai con rất mực gia giáo
làm tôi ngượng chín mặt. Thuấn bảo:
- Bố mẹ con thường dạy rằng: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư. Cha mẹ có công
sinh con thành người, còn các thầy cô có công dạy con biết làm người thì có
khác gì cha mẹ. Cho nên muốn học được kiến thức thì đầu tiên phải học lễ.
Việc xưng hô như thế chính là cái “lễ” bước vào đời của mỗi người mà bố
mẹ con đã dạy bảo từ tấm bé”.
Mọi người đang chuyện đông chuyện tây thì Thuấn lên tiếng:
- Thưa thầy, môn thầy dạy khó quá, đúng là “sức bền vật lộn” ạ, con nghe
giảng cứ như vịt nghe sấm ấy, kỳ thi này lớp mình tha hồ mà… liên hoan.
Tôi còn chưa hiểu Thuấn nói gì thì Hùng xen vào:
- Thưa thầy, ý anh Thuấn nói là…tha hồ ăn ngỗng ấy ạ!
- Thầy Hoàng “dũng sĩ diệt Mỹ”, còn thầy Hiển “máy chém di động”, các
thầy ấy hỏi bài thì khó mà thoát được - một người trong nhóm lên tiếng.
Thư, cô sinh viên có đôi mắt đen láy, có vẻ nũng nịu:
- Em chỉ thích lên thầy hỏi thôi, chỉ có thầy là thương học sinh nhất!
- Cứ làm như thầy là của riêng cậu ấy-Hoa ngồi cạnh Thư vừa nói vừa nhìn
tôi cưòi khúc khích.
Thuấn có vẻ lưỡng lự:
- Thưa thầy, chiều mai con mời thầy phụ đạo riêng cho nhóm con… Được
không ạ?
Cả bọn nhao lên:
- Anh Thuấn nói đúng, chúng em rất muốn thầy phụ đạo thêm cho nhóm em.
Môn sức bền vật liệu của thầy mà trượt là đi đứt luôn thầy ạ.
- Tôi đã đưa các bài tập mẫu để cán sự phụ đạo rồi - tôi nói.
Thư mạnh dạn:
- Thưa thầy, tay ấy học giỏi nhưng kiêu lắm, ai nịnh hắn thì hắn giúp, không
nịnh hắn thì đừng hòng.

Thịnh không nói được lời nào, nét buồn trên mặt như muốn khóc. Cả lớp im
lặng. Không khí hết sức căng thẳng. Tôi, xưa nay vẫn được tiếng nhân hậu
và dễ dãi với học sinh, nhưng đến giờ cả lớp nhìn tôi có vẻ nghi ngờ, có vẻ
khó hiểu, có vẻ không thân thiện như trước…
Tôi biết chắc chắn chiều nay thế nào Thịnh cũng đến nhà tôi để thanh minh
về bài làm của mình. Và Thịnh đã đến. Thịnh nói với tôi :
- Thưa thầy, thầy hỏi em không trả lời được thầy có thể cho em 2 điểm, em
chỉ buồn thôi, nhưng em bằng lòng. Còn thầy bảo em nhận bài từ ngoài vào
thì hoàn toàn oan cho em quá. Thầy biết sức học của em mà, em không bao
giờ làm chuyện ấy .
- Tôi biết là bài anh làm chứ không phải từ bên ngoài gửi vào. Nhưng, tôi
hỏi anh có phải anh đã nói là các lão thầy ra ngoài thì anh chấp, đúng không.
Chưa ra trường mà anh đã coi thường các thầy như vậy thì anh sẽ coi mọi
ngưòi như thế nào. Tất cả đều dưới tầm mắt của anh…
Thịnh cúi mặt, nói nhỏ nhẻ:
- Em xin lỗi thầy ạ, em… xin hứa với thầy…
- Không, anh hãy hứa với chính mình, chính lương tâm của mình. Nếu lời
hứa này là chân thành khi nhận ra những nhận thức sai lầm để khi ra trường
hãy sống có ích cho đời, tôi trả lại điểm 5 cho anh, đúng với bài làm và kiến
thức của mình.
- Em cám ơn thầy và thầy hãy tin những gì em đã hứa.
Bao nhiêu năm trôi qua, tôi không gặp lại người học sinh ấy. Nhưng rồi một
hôm, tôi đang len lỏi trong dòng người nườm nượp dọc theo dãy đường tàu
trên sân vận động mười năm ở Vac-sa-va, bỗng có tiếng gọi:
- Thầy Thành, em chào thầy, thầy có nhận ra em không, em là Thịnh cán sự
sức bền vật liệu mà thầy chắc còn nhớ là… thầy đã đổi cho em điểm 2 thành
điểm 5. Suốt đời em luôn giữ lời hứa với chính mình và coi đó là bài học
làm người mà thầy đã dạy cho em. Em cám ơn thầy, em cám ơn thầy!
(Theo VietNamNet)


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status