Vết cắn (Phần 3)
Rắn cắn
Các loại rắn hổ mang, rắn ráo... (loại Colubridae) có độc tố thần kinh. Chỗ
rắn cắn không đau lắm nhưng chân tê bại, mệt mỏi cao độ, buồn ngủ, muốn ngất,
nấc, nôn, rối loạn cơ tròn... Mạch yếu, huyết áp hạ, khó thở, hôn mê rồi tử vong
sau 6 giờ.
Các loại rắn hổ mang, rắn ráo... (loại Colubridae) có độc tố thần kinh. Chỗ
rắn cắn không đau lắm nhưng chân tê bại, mệt mỏi cao độ, buồn ngủ, muốn ngất,
nấc, nôn, rối loạn cơ tròn... Mạch yếu, huyết áp hạ, khó thở, hôn mê rồi tử vong
sau 6 giờ.
Rắn lục (loại Vipéridae) có độc tố gây xuất huyết. Toàn chi bị rắn cắn đau dữ dội,
da đỏ bầm, có những đám xuất huyết, chỗ bị rắn cắn phù (sau dễ bị hoại tử). Sau
30' đến 1h: nôn, ỉa lỏng, mạch nhanh nhỏ, huyết hạ, ngất.
Nếu bị rắn cắn sau 15-30' mà vết cắn không đau, không phù, chi bị cắn không tê
bại thì không phải rắn độc cắn.
Xử trí
- Đặt garo trên chỗ rắn cắn: không thắt quá chặt, không để garô lâu quá 30'.
- Rạch nhẹ da ở vết rắn cắn, hút máu bằng ống giác..., rửa vết thương bằng dung
dịch KMnO4 1%.
- Tiêm huyết thanh kháng nọc rắn đặc hiệu hoặc toàn nǎng (ống 5-10ml): 1 ống
xung quanh chỗ rắn cắn, 1 ống dưới da ở đùi bị rắn cắn. Trường hợp nạn nhân đến
muộn, tình trạng thật nguy kịch không thể trì hoãn được, có thể tiêm tĩnh mạch
thất chậm 1 ống (thử phản ứng trước nếu xét thời gian cho phép).
Rửa sạch vết thương bằng xà bông và nước ấm.
Lau khô vết thương.
Khuyên nạn nhân nên đi khám ở bác sĩ.
Bệnh dại
Bệnh dại rất nguy hiểm đến tính mạng do hệ thần kinh bị virus tấn công.
Virus dại có trong nước dãi của động vật. Bệnh dại chỉ có thể được xác định để
tiêm chủng khi xét nghiệm con vật. Do đó cần giữ lại con vật bị nghi có mang
mầm mống dại.
Đối với vết cắn nguy hiểm
Cầm máu bằng cách ấn mạnh lên vết thương.
Dùng băng, gạc băng kỹ vết thương lại.
Đưa đi bác sĩ.