Kinh tế học vi mô: Thị trường tài nguyên
thiên nhiên và chính sách môi trường
Các nguồn tài nguyên thiên nhiên được phân chia thành hai hạng mục: nguồn tài
nguyên có thể phục hồi và không thể phục hồi.
Nguồn tài nguyên không thể
phục hồi (nonrenewable resources)
còn được gọi là các nguồn tài nguyên có
khả năng cạn kiệt (exhaustible resources)
có một lượng cung cố định bị suy kiệt
khi được sử dụng. Các
nguồn tài nguyên có thể phục (renewable resources) hồi
có thể được bổ sung bởi các nhà sản xuất. Ví dụ về các nguồn tài nguyên có thể
phục hồi như: gỗ, đất,
sản phẩm nông nghiệp, bò… Trước tiên hãy xem xét về các
nguồn tài nguyên không thể được phục hồi.
Như với bất kỳ hàng hoá nào khác, giá cân bằng và số lượng một nguồn tài
nguyên không thể phục hồi được quyết định bởi sự giao nhau giữa cung và cầu.
Một số lượng tài nguyên lớn hơn được cung cấp hiện nay khi mức giá hiện tại cao
hơn. Chẳng hạn thêm nhiều giếng dầu sẽ được khai thác khi giá của dầu cao hơn.
Mặc dù các công ty sẽ chuyển sang các nguồn nhiên liệu khác và lượng cầu về dầu
sẽ giảm khi giá dầu tăng (về lâu dài). Điều này được minh hoạ trong biểu đồ dưới
đây.
Khi cung của nguồn tài nguyên này bị cạn kiệt theo thời gian, chi phí chiết xuất
nguồn tài nguyên này sẽ tăng (do các nguồn chi phí thấp nhất trước tiên sẽ được sử
dụng) và đường cung sẽ dịch chuyển sang trái. Để phản ứng lại với sự giảm cung
này, giá cân bằng sẽ tăng và lượng tiêu thụ sẽ giảm (như được minh hoạ trong biểu
đồ dưới đây).
Người chủ sở hữu của một nguồn tài nguyên không thể phục hồi đứng trước một
sự lựa chọn giữa cung nguồn tài nguyên hiện tại hoặc bán chúng với mức giá cao
"hàng hoá công cộng" (public goods) đi cùng
với những thương lượng như vậy (ví dụ… các cá nhân sẽ có động cơ để trở thành
những người sử dụng tự do).
Khía cạnh quốc tế
Do vấn đề ô nhiễm mang tính toàn cầu, những nỗ lực sửa chữa phải mang khía
cạnh toàn cầu.
Hiệp định Kyoto (Kyoto Accords) là một nỗ lực nhằm đi theo
hướng như vậy.