Kẻ chiến thắng duy nhất của cuộc
khủng hoảng
Cập nhật lúc 10:35, Thứ Hai, 12/10/2009 (GMT+7)
,
- Hàng trăm người ném đá biểu tình bên ngoài Trung tâm hội nghị Quỹ Tiền tệ
Quốc tế (IMF) tại Istanbul cũng không thể phủ nhận được một sự thật: xin chúc
mừng IMF, kẻ chiến thắng duy nhất của cuộc khủng hoảng.
15/9/2008, Ngân hàng Mỹ Lehman Brothers sụp đổ chính thức báo hiệu khủng hoảng thế
giới đã bắt đầu. Với hệ lụy là hàng trăm ngân hàng phá sản chỉ trong thời gian ngắn, hàng
vạn con mắt đã đổ dồn về phía IMF và World Bank.
Rất nhiều câu hỏi đã được đặt ra với tổ chức tài chính lớn nhất thế giới này: IMF đã ở đâu
khi thế giới đang lâm vào khủng hoảng? Khi mà hàng tỷ đôla bốc hơi chỉ trong một đêm,
IMF đã làm được gì trong chức năng "điều phối tín dụng quốc tế" của mình? Tại sao
không một nền kinh tế nào nhận được cảnh báo về nguy cơ của một cuộc khủng hoảng
kinh tế thế giới?
Cũng tại thời điểm đó, một lần nữa người ta lại thấy xuất hiện những những yêu cầu giải
tán cơ quan tài chính lớn nhất thế giới này với lí do hoạt động kém hiệu quả…
4/10/2009, 1 năm sau cuộc khủng hoảng, Hội nghị thường niên của IMF được tổ chức tại
Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ nhưng với một vị thế khác hẳn trước đó. Bất chấp những phản đối
kịch liệt mà tổ chức này gặp phải trong quá trình hoạt động, IMF đã vươn lên trở thành vị
cứu tinh cho cuộc khủng hoảng. Những nước mà trước đây chỉ trích IMF mạnh mẽ nhất
thì nay cũng tự nguyện chấp thuận sự dẫn dắt của tổ chức tài chính này. Không ai được
lợi từ khủng hoảng kinh tế, nhưng rõ ràng sau đợt suy thoái lần này, IMF chính là kẻ
chiến thắng.
Quả thật, "nhờ" có cuộc khủng hoảng kinh tế lần này mà vai trò của IMF mới được nhìn
nhận một cách đúng đắn hơn. Không chỉ bơm hàng trăm tỷ USD vào các nền kinh tế
đang lâm vào cảnh khó khăn, IMF còn giúp các nước này đặt ra các nền móng vững chắc
cho cải cách kinh tế và tài chính, vốn đang trở nên cấp thiết hơn lúc nào khác.
Nói cách khác, vị thế của IMF trong cuộc khủng hoảng lần này có thể nhìn nhận với "vai
trò kép". Một mặt, họ ném cho các quốc gia đang chìm sâu trong khủng hoảng chiếc phao
cứu sinh, chiếc phao này không giúp họ nhảy ra khỏi mặt nước nhưng ít nhất sẽ giúp họ
đầu đã được hình thành thông qua các cam kết của IMF đồng ý nâng tổng số phiếu của
các nền kinh tế mới nổi thêm 5% tại các hội nghị G20 và hội nghị IMF thường niên lần
này. Mặc dù vậy, đừng ai mong chờ sự thay đổi đó sẽ diễn ra một cách nhanh chóng. Sẽ
phải mất nhiều năm để các thay đổi đó thực sự có hiệu lực và sẽ phải mất nhiều năm hơn
nữa để IMF cũng như World Bank thực sự giải quyết được các khó khăn mà mình đang
gặp phải.
Tuy nhiên, trước mắt các tổ chức này hãy cứ thư thả mà tận hưởng thành quả mình đã đạt
được. Hàng trăm người ném đá biểu tình bên ngoài Trung tâm hội nghị IMF tại Istanbul
cũng không thể phủ nhận được một sự thật: xin chúc mừng IMF, kẻ chiến thắng duy nhất
của cuộc khủng hoảng.
/>IMF: Kinh tế toàn cầu đang mở rộng
Cập nhật lúc 18:58, Thứ Năm, 01/10/2009 (GMT+7)
,
Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) cho hay, kinh tế toàn cầu đang mở rộng trở lại và tình
hình tài chính đã được cải thiện đáng kể.
IMF cảnh báo thất nghiệp vẫn là một vấn đề (Ảnh connectamarillo)
Tuy nhiên, trong báo cáo Viễn cảnh Kinh tế thế giới mới nhất, tổ chức này nhấn mạnh
“tốc độ phục hồi sẽ diễn ra chậm”. IMF cũng đã giảm bớt dự đoán về tổng giá trị tổn thất
của các ngân hàng trong các khoản nợ xấu và đầu tư.
Theo đó, tổn thất giai đoạn 2007-2010 hiện dự báo là 3,4 nghìn tỉ USD, giảm so với con
số đưa ra trước đó là 4 nghìn tỉ USD.
Ước tính này là kết quả trực tiếp của sự cải thiện viễn cảnh kinh tế toàn cầu. Theo IMF,
châu Á đã dẫn đầu trong quá trình phục hồi của thế giới, nơi các nền kinh tế “trụ vững
trong khủng hoảng tài chính tốt hơn nhiều so với mong đợi”, IMF cho biết.
Sự gia tăng trở lại giờ đây cũng diễn ra ở các nước phát triển. Tuy vậy, kinh tế toàn cầu
dù có cải thiện, nhưng còn rất nhiều nguy cơ trong quá trình phục hồi.
Ba nhân tố chính gồm các gói kích cầu lớn của chính phủ, sự ủng hộ từ ngân hàng trung
ương và gia tăng vốn của công ty “sẽ giảm trong tiến trình năm 2010”. IMF nhấn mạnh,
hiện tại, thực tế là các ngân hàng đang buộc phải tăng cường dự trữ tiền mặt, điều này sẽ
hạn chế hoạt động tín dụng “trong 2009 và cả 2010”.
Lần đầu tiên EU để IMF can thiệp vào vấn đề nội bộ
(Theo vietnamplus.vn )
Cảnh người không nhà ở ngủ bên ngoài một ngân hàng ở trung tâm thủ đô Athens (Hy
Lạp). (Ảnh: AFP/TTXVN)
Một kế hoạch không thuần tuý châu Âu mà có sự tham gia của Quỹ Tiền tệ Quốc tế
(IMF) là giải pháp được lãnh đạo Liên minh châu Âu (EU) lựa chọn cho cuộc khủng
hoảng nợ ở Hy Lạp tại Hội nghị thượng đỉnh của nhóm ở Brussels, Bỉ, trong các ngày 25-
26/3 vừa qua.
Quyết định này đã chấm dứt nhiều tuần tranh cãi trong EU, đồng thời mở ra một chương
mới trong lịch sử Khu vực đồng euro, khi lần đầu tiên trong 11 năm tồn tại của mình, khu
vực này để IMF can dự vào một vấn đề nội bộ.
Thực tế những tháng qua cho thấy EU không thể chần chừ, khi cuộc khủng hoảng nợ ở
Hy Lạp đã làm giảm lòng tin của thị trường vào đồng euro, khiến đồng tiền vốn có giá trị
cao này liên tục mất giá so với các đồng tiền chủ chốt khác, và đã xuống mức thấp nhất
trong 10 tháng qua vào phiên giao dịch ngày 25/3.
Khủng hoảng nợ ở Hy Lạp còn có nguy cơ gây "hiệu ứng đôminô" trong EU, với Bồ Đào
Nha sẽ là con bài lớn tiếp theo, kế đến có thể là Ireland, Tây Ban Nha và Italy. Nếu rơi
vào tình trạng vỡ nợ, Hy Lạp có thể gây ra một đợt rối loạn tài chính toàn cầu mới, như
sau sự sụp đổ của ngân hàng Mỹ Lehman Brothers.
EU cũng không thể chấp nhận bị huỷ hoại bởi một quốc gia thành viên chỉ chiếm 3%
GDP toàn khu vực, hay "giao phó" hoàn toàn trách nhiệm giải quyết khủng hoảng nợ cho
IMF, vì điều này phản ánh sự yếu kém về khả năng phối hợp chính sách trong EU và tạo
điều kiện để giới đầu cơ trục lợi.
Hơn nữa, "đốm lửa" Hy Lạp, nếu không được dập tắt, sẽ vượt qua Đại Tây Dương lan
sang Mỹ - một kịch bản chắc hẳn sẽ dẫn đến những hậu quả nặng nề đối với đầu tàu kinh
tế thế giới này.
Nguy hiểm hơn, một tín hiệu xấu về khả năng thanh toán nợ của Washington, như hệ quả
của cuộc khủng hoảng nợ ở Hy Lạp, cũng có thể dẫn đến việc các nhà đầu tư rút lui đồng
loạt khỏi nợ chính phủ của Mỹ, đẩy lãi suất tăng vọt và đe doạ sự phục hồi mong manh
của nền kinh tế nước này.
Hơn nữa, Hy Lạp sẽ được hưởng lãi suất thấp hơn từ các khoản vay của IMF, dù phải
chịu những điều kiện nghiêm ngặt hơn. Điều này có thể giảm nhẹ những khó khăn tài
chính cho Hy Lạp và cho cả EU.
Giải pháp của EU dù không phải là thần dược, song cũng là một "vị" trong "thang thuốc"
giúp Hy Lạp trị "căn bệnh" khủng hoảng nợ, kết hợp với vị thuốc "thắt lưng buộc bụng"
của Athens.
Việc EU chấp nhận kết hợp sự đóng góp của Khu vực đồng euro và IMF, kèm theo các
điều kiện nghiêm ngặt cho việc áp dụng đường hướng này đối với Hy Lạp chứng tỏ EU
muốn củng cố và thực hiện các nguyên tắc hiện hành, một mặt nhằm đảm bảo sự ổn định
tài chính trong Khu vực đồng euro, mặt khác tăng cường khả năng hành động của khu
vực này trong thời kỳ khủng hoảng.
Liệu Hy Lạp có vượt qua cơn bĩ cực hiện nay với sự trợ giúp của các thành viên khác
trong Khu vực đồng euro và IMF hay không, liệu EU có bị huỷ hoại vì những đốm lửa
khủng hoảng nợ đã và có nguy cơ bùng phát hay không vẫn là những ẩn số.
Giới phân tích lo ngại các biện pháp "khắc khổ" của Hy Lạp có thể làm tăng nguy cơ
giảm phát, khiến sản lượng kinh tế của nước này sụt giảm.
Sự can dự của IMF có thể là "con dao hai lưỡi", dẫn đến việc nhiều nước từng cầu viện
IMF sẽ cơ cấu lại nợ, hoặc chất nặng thêm gánh nợ tài chính cho Hy Lạp do phải phát
hành trái phiếu với lãi suất cao trong thời gian tới.
Không ít người cho rằng đường hướng kép của EU chỉ có tác dụng xoa dịu, chứ không
giải toả được mối lo ngại của các thị trường về tình hình tài chính trong EU./.
Vai trò của IMF trong khủng hoảng tài chính
/>Hoang-Tai-Chinh.html
(Toquoc) - Câu hỏi về vai trò của IMF lại được đặt ra trong bối cảnh cuộc khủng
hoảng tài chính đang rung chuyển nước Mỹ, châu Âu và sau đó có thể cả các khu
vực khác.
Được thành lập năm1944 tại một hội nghị của Hội quốc liên (tiền thân của Liên hiệp
quốc) diễn ra tại Bretton Woods, Mỹ, IMF (Quỹ tiền tệ quốc tế) có nhiệm vụ thúc đẩy
hợp tác trong lĩnh vực tiền tệ quốc tế, đảm bảo sự ổn định về tỷ giá trao đổi tiền tệ và
đảm bảo các cam kết về tài chính của các quốc gia thành viên. Nói cách khác, 45 quốc
động của hệ thống tài chính.
Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy cũng có cùng quan điểm với Giám đốc IMF. Ông
Sarkozy kêu gọi xây dựng lại thể chế của IMF, với việc đem lại nhiều quyền lực hơn cho
tổ chức này nhằm giúp IMF kiểm soát được tổng thể hệ thống tài chính thế giới. Ông
khẳng định, hiện trạng thế giới năm 2009 cho thấy cần thay đổi về tổ chứuc và trao nhiệm
vụ mới cho IMF.
Dự luận thế giới đánh giá rằng IMF đã bị mất uy tín, thiếu tính dân chủ và khó có thể
hòan thành sứ mệnh được giao hiện nay. Phương thứuc bầu giám đốc của IMF chỉ dành
ưu tiên cho người châu Âu hoặc Mỹ đã không còn phù hợp với thựuc tiễn hiện nay. Cách
thức này đã được xác định từ năm 1994 và cho đến giờ vẫn ít được thay đổi. Quyền lực
của IMF vẫn nằm trong tay một nhóm nước. Vẫn biết cải tổ cần phải có thời gian, nhưng
đã nhiều năm qua, những cải cách của IMF chỉ vẫn là hình thức mà thôi.
Từ khi được thành lập đến nay, vai trò của IMF rất mờ nhạt. Như người lính cứu hỏa
không có đám cháy nào phải dập tắt. Năm 1997, IMF đã không dự báo được cuộc khủng
hoảng tài chính châu Á cũng như hiện nay, tổ chức này không thấy trước được cuộc
khủng hoảng tín dụng nhà đất tại Mỹ.
Về mặt tài chính, IMF là một thể chế tài chính không ổn định. Các khoản cho vay của tổ
chức này khó có khả năng hoàn vốn do các quốc gia đi vay chủ yếu từ các nước châu Phi
không có khả năng hòan trả, đã không mang lại đủ lợi tức cho phép IMF chi trả cho các
hoạt động của mình. Dominique Strauss-Kahn vừa mới thành lập một Ủy ban có nhiệm
vụ đề xuất các biện pháp sinh lợi qua các dịch vụ của IMF.
IMF cũng bị cáo buộc là thiên vị đối với Mỹ trong hoạt động của minh, đặc biệt là vai trò
giám sát về tỷ giá. IMF muốn thiết lập một cơ chế trừng phạt đối với những quốc gia có
chính sách tiền tệ gây bất ổn cho một quốc gia khác. Rõ ràng, cơ chế này nhằm vào
Trung Quốc, nên nước này đã từ chối cơ chế này.
Các chuyên gia tài chính thế giới cho rằng đã đến lúc IMF phải cải tổ lại để đảm nhận
đúng vai trò của mình trong hệ thống tài chính toàn cầu./
IMF khủng hoảng
/>Mười năm sau khi đóng một vai trò gây nhiều tranh cãi trong cuộc khủng hoảng tài
chính châu Á, Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đang lâm vào cuộc khủng hoảng của chính
Mười năm sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á, một số khách hàng của IMF đã đạt
tốc độ tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, khiến sứ mệnh của IMF tại những quốc gia này trở
nên thừa thãi.
Các định chế khu vực mới cũng nổi lên cũng đang thách thức vị thế của IMF. Không
những thế, sự tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ toàn cầu và sự bùng nổ tín dụng tư nhân trên
các thị trường thế giới trong một thời gian dài đã tạo ra nhiều kênh vốn mới cho những
nước muốn vay tiền.
Trong khi đó, tiến trình cải cách của IMF, lại tiến triển rất chậm chạp. Vai trò giám sát tỷ
giá hối đoái của IMF đang trở thành một trong những thách thức lớn nhất đối với tổ chức
tài chính này.
IMF hiện đang tìm cách gia tăng ảnh hưởng đối với các chính sách ngoại hối của các
quốc gia thành viên, nhưng lại không muốn bị cáo buộc là phục vụ lợi ích của Mỹ chống
lại cường quốc của châu Á là Trung Quốc.
Phúc lợi tài chính của chính IMF hiện cũng gặp trở ngại, một phần là do lượng tiền mà
IMF cho các quốc gia con nợ vay giảm. IMF đã lùi lại một tháng cuộc họp trước đó dự
kiến diễn ra trong tháng 6 để tranh cãi về việc bán một phần kho dự trữ vàng nhằm góp
phần củng cố khả năng tài chính của thể chế này.
Trong một diễn biến có liên quan, ngày 28/6, viện cớ vì lý do cá nhân Giám đốc IMF
Rodrigo de Rato đã bất ngờ tuyên bố từ chức, sớm một năm rưỡi so với nhiệm kỳ 5 năm.
Theo các nhà phân tích, sự ra đi của ông Rato trong bối cảnh hiện nay cho thấy IMF thực
sự đang rơi vào một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Một vài nhà phân tích thậm chí còn
cho rằng 10 năm trước, IMF đã ra tay cứu châu Á khỏi cuộc khủng hoảng tài chính,
không hiểu trong lúc này "ai có thể là người cứu định chế tài chính này khỏi cơn bĩ cực
hiện nay".
EU định thành lập "phiên bản IMF" cho Eurozone
08/03/2010 | 16:33:00
• />Eurozone/20103/36847.vnplus
Ủy ban châu Âu (EC) và Đức - nền kinh tế lớn nhất Liên minh châu Âu (EU) đang lên kế
hoạch thành lập một phiên bản Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cho khu vực đồng tiền chung
châu Âu (Eurozone) nhằm cứu trợ các quốc gia nặng nợ như Hy Lạp hiện nay.
chính xác tình trạng sức khỏe tài chính của thế giới.
Hơn nữa, trong thời gian qua còn có rất nhiều ý kiến chỉ trích rằng Tổ chức này không
những không hoàn thành nhiệm vụ mà còn đối xử các quốc gia giàu - nghèo một cách
khác nhau.
Tuần này, khi các đại biểu của IMF đều tụ họp tại Washington trong cuộc họp thường
niên, giới phê bình lên tiếng đã đến lúc phải cải tổ IMF.
“Lừa gạt”
Về mặt lý thuyết, đãng lẽ ra IMF phải là “đầu tàu” trong các cuộc thảo luận nhằm tìm
cách giải quyết khủng hoảng tài chính.Giới phê bình không phải kiếm tìm đâu xa các
bằng chứng chứng minh những thay đổi của IMF trong xử lý vấn đề kinh tế. Nước Mỹ đã
tìm ra rằng không có đủ biện pháp trong gói biện pháp để giải quyết khủng hoảng, và
IMF đáng lẽ ra phải là một phần trong gói giải pháp đó nếu như họ được cải tổ.
Tháng 4/2007, IMF đưa ra một đánh giá rất lạc quan về kinh tế thế giới. Khi cuộc khủng
hoảng thế chấp lần đầu tiên xuất hiện trên các tiêu đề báo chí hồi đầu tháng 8/2007, IMF
vẫn khẳng định rằng những rủi ro về tín dụng là có thể xử lý được. Tuy nhiên, tháng
4/2008, IMF đưa ra dự báo thâm hụt từ khủng hoảng thế chấp có thể lên đến con số
khổng lồ 1 ngàn tỷ USD.
Sau đó, tổ chức này quyết định tăng dự đoán tăng trưởng thế giới của mình trong tháng
7/2008. Thế nhưng, báo cáo về ổn định tài chính gần đây nhất của tổ chức này lại cảnh
bảo một “cuộc suy thoái nghiêm trọng”.
IMF đã không tham gia trong các hành động được tiến hành để kìm hãm những rủi ro
trong thị trường tài chính. Mike Mussa, thành viên cấp cao của Viện kinh tế quốc tế
Peterson tại Washington, đồng thời là cựu chủ tịch kinh tế của IMF nhận định: “Đối với
các vấn đề đương thời, IMF khó có thể trở thành trung tâm của các cuộc thảo luận.”
Tiêu chuẩn kép
Cuộc khủng hoảng này cũng nhận được những chỉ trích của giới phê bình rằng IMF đã
đối xử thiếu công bằng giữa các nước giàu - nghèo.
Trong suốt cuộc khủng hoảng tài chính của Châu Á
năm 1997-1998, IMF đã phản đối động thái của
Chính phủ các nước châu Á muốn sử dụng tiền của
Nguồn tin: nguồn 1
Kinh te tgioi kho trnhs khoi “suy thoai kep”
/>kep/45/3715250.epi
VIT - Hai nhà kinh tế học từng đoạt giải Nobel kinh tế là Paul R. Krugman và Stephen
Roach đều nhận định rằng, suy thoái kép là điều không tránh khỏi. Ông Krugman cho
biết, có đến 30% khả năng nền kinh tế Mỹ sẽ tiếp tục rơi vào tình trạng suy thoái, trong
khi ông Stephen Roach nhận định kinh tế toàn cầu sẽ phải tiếp tục đối mặt với nguy cơ
này.
Viết bình luậnLưu bài này
Sẽ đối mặt với suy thoái kép
Khi được hỏi về tương lai nền kinh tế thế giới năm 2010, hai nhà kinh tế này nhận định
tình hình sẽ không mấy khả quan. Theo ông Krugman, nguy cơ xảy ra một cuộc suy thoái
kép không phải là không có, tuy nhiên tỷ lệ này xảy ra chỉ từ 30% đến 40%. Còn ông
IMF phải đối mặt với các cuộc biểu
tình chống toàn cầu hóa trong quá
khứ.
Stephen Roach lại cho rằng, do nền kinh tế hồi phục trong tình trạng “tròng trành”, nên
kinh tế toàn cầu năm nay sẽ phải đối mặt với nguy cơ suy thoái kép.
Ngày 5/1, khi trả lời phỏng vấn, ông Krugman phân tích, tốc độ hồi phục của nền kinh tế
hiện nay khá chậm chạp, đồng thời tỷ lệ thất nghiệp có thể lên tới 50%. Hiệu quả của các
gói kích thích kinh tế đang ngày càng mất hiệu quả. Mặc dù lượng dự trữ trong kho đang
kéo thị trường hồi phục song hiệu quả của nó cũng đang mất dần. Ông này cũng cho biết
thêm, mức tăng trưởng GDP 2,2% trong quý 3 năm ngoái của Mỹ không đủ khả năng
kìm giữ tình trạng thất nghiệp tăng cao.
Ông Stephen Roach phân tích thêm, có thể căn cứ vào nhiều phương diện để thấy rằng
kinh tế thế giới không đủ khả năng “phản đòn”. Trong đó phải kể đến nguyên nhân là bản
thân cuộc khủng hoảng kinh tế vẫn chưa kết thúc. Ông trích dẫn báo cáo mới nhất của
IMF cho biết, tổng tài sản của toàn cầu có thể sẽ giảm xuống chỉ còn vào khoảng 34000
tỷ USD. Điều này cho thấy lợi nhuận của các cơ quan tài chính đã bị thiệt hại đáng kể,
đồng thời khả năng cho vay cũng đã bị hạn chế.
thời IMF còn được phát hành thêm 250 tỷ USD quyền rút vốn đặc biệt (SDR). Một phần
số tiền này được dự kiến sẽ cho vay những quốc gia gặp khó khăn về tài chính, một phần
được dùng để tăng cường thanh khoản nói chung cho nền kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, việc IMF có thêm tiền mới chỉ là một phần của câu chuyện. Cùng với nguồn
lực mới, ít nhất về mặt lý thuyết, cách thức mà IMF thực hiện chức năng của định chế
này cũng đã có những thay đổi quan trọng. Trong tương lai, các nước châu Âu sẽ không
còn quyền tự động chỉ định giám đốc điều hành của IMF như hiện nay. Việc Mỹ và các
nước phát triển khác đang nắm quyền chi phối IMF hiện tại sẽ được thay thế bằng một hệ
thống cân bằng phản ánh đúng sự phân bổ sức mạnh kinh tế toàn cầu, trong đó, các nước
đang phát triển lớn như Brazil, Trung Quốc và Nga sẽ có tiếng nói lớn hơn.
Trọng tâm của IMF cũng sẽ thay đổi. Các nhà lãnh đạo G20 muốn định chế này đóng một
vai trò tích cực hơn trong việc giám sát kinh tế toàn cầu, theo dõi chính sách của các nền
kinh tế phát triển lớn cũng như các nước nghèo hơn, đồng thời cảnh báo khi nhận thấy
những chính sách nguy hiểm. Về lý thuyết, IMF sẽ vừa phản ánh sự thay đổi trong trật tự
kinh tế toàn cầu, cũng như phản ánh sự dịch chuyển về phía giám sát chặt chẽ hơn hệ
thống tài chính - một sự chuyển hướng được thúc đẩy bởi chính cuộc khủng hoảng hiện
nay.
Tới thời điểm này, chưa ai có thể biết chắc liệu tất cả những dự tính trên có trở thành hiện
thực hay không. Tuy nhiên, có lý do để người ta tin ở những thay đổi này, khi mà một
trong những vị nguyên thủ tham gia phê chuẩn thông cáo chung của G20 là Tổng thống
Argentina Cristina Fernandez de Kirchner. Chồng bà Kirchner, cựu Tổng thống Nestor
Kirchner của Argentina, đã từng là một trong những người có thái độ chỉ trích IMF mạnh
mẽ nhất. Ông Kirchner từng cho rằng, IMF đã gây ra “thảm họa” kinh tế cho Argentina
và từ chối sự giúp đỡ của IMF khi ông bắt đầu công cuộc tái thiết nền kinh tế của nước
này vào năm 2003.
Thêm vào đó, ngay trước khi G20 ra thông cáo chung, IMF cũng hé mở cho thế giới thấy
một hình ảnh mới và mềm mỏng hơn của định chế này, bằng cách nhất trí cung cấp cho
Mexico một hạn ngạch tín dụng 40 tỷ USD. Đáng nói là để nhận được hạn ngạch tín dụng
này, Mexico không phải tuân thủ những điều kiện ngặt nghèo như trước đây. Thủ tướng
Ấn Độ Manmohan Singh coi khoản hạn ngạch cấp cho Mexico là một tiền lệ và phát
không hề né tránh việc công khai ủng hộ những thay đổi chính sách. Tại Diễn đàn Kinh
tế Thế giới tại Davos, Thụy Sỹ vào tháng 1/2008, ông Strauss-Kahn đã gây ngạc nhiên
khi kêu gọi các quốc gia tăng cường chi tiêu để vượt khủng hoảng, trái ngược với truyền
thống của IMF là kêu gọi các nước thắt chặt ngân sách. Thậm chí, cố vấn kinh tế cao cấp
Larry Summers của Tổng thống Mỹ Barack Obama còn gọi đó là một “thời khắc lịch sử”.
Gần dây, ông Strauss-Kahn còn công khai gây áp lực với các chính phủ ở châu Âu tăng
thêm quy mô của các gói kích thích kinh tế, đồng thời chỉ trích nước Mỹ không mạnh tay
hơn trong vấn đề giải quyết tài sản độc hại của các ngân hàng.
Nếu những cải cách được kỳ vọng thực sự diễn ra ở IMF, vai trò tổ chức này có lẽ cũng
sẽ không còn quan trọng như sự kỳ vọng của những người sáng lập IMF vào năm 1944.
Khi đó, nguồn lực được phân bổ cho IMF tương đương với hơn một nửa cán cân vãng lai
của thế giới, so với mức 3% hiện nay.
Tuy nhiên, nếu những dự tính của G20 trở thành hiện thực và IMF thực sự đảm nhận một
vai trò tích cực hơn trong hoạt động ổn định nền kinh tế thế giới, định chế này sẽ trở nên
gần sát hơn với mục tiêu mà nhà kinh tế học John Maynard Keynes, người đóng một vai
trò quan trọng quá trình thành lập IMF, đã vạch ra. Keynes tuyên bố, IMF “không phải là
một tổ chức nhân đạo kiểu Chữ thập đỏ, trong đó các nước giàu giải cứu các nước
nghèo”. Thay vào đó, IMF phải là “một cơ chế có mức độ cần thiết cao, ít nhất hữu ích
cho các nước chủ nợ cũng như các nước con nợ”.
Việc trở lại với quan điểm này sẽ là mấu chốt trong quá trình tạo ra một IMF mới, một
IMF “phiên bản 2.0”?