Những nhận thức của tuổi trẻ về tình yêu và tâm trạng của người con gái khi yêu - Pdf 14

Hạnh phúc là
khi ta tìm thấy
tình yêu thật sự
Càng lớn hơn, ta biết hạnh phúc thật vô
hình, chỉ mình ta đứng đây một mình, lặng lẽ,
cô đơn tận hưởng những điều giản dị ấy.
Có những đêm ta nằm một mình nghe mưa rơi rả rích, suy
nghĩ về những điều đã trải qua, ta thường tự hỏi mình: Cái gì
trong cuộc sống mới là thứ quan trọng nhất? Phải chăng là
hạnh phúc, thứ mà ta đang mải miết kiếm tìm?
Mỗi giai đoạn trong đời, quan niệm về hạnh phúc đều hoàn
toàn khác nhau. Thuở bé, một viên kẹo từ người bố thương
yêu hay một điểm số cao của bài kiếm tra học kỳ đối với ta
là cả một niềm hạnh phúc. Lớn lên một chút, hạnh phúc là
khi ta có những người bạn thân, cùng sẻ chia những niềm
vui, nỗi buồn. Đến khi trưởng thành, hạnh phúc của ta là
được một người quan tâm, yêu thương ta thật lòng, nắm tay
ta đi qua những lo toan, những bộn bề trắc trở.
Càng lớn hơn, ta biết hạnh phúc thật vô hình, chỉ mình ta
đứng đây một mình, lặng lẽ, cô đơn tận hưởng những điều
giản dị ấy, còn những người khác, họ vẫn đang mải miết
ngoài kia với cuộc sống bộn bề lo toan của họ.
Ảnh minh họa: Blogviet.
Nhiều lúc ta muốn vươn lên nhưng ta lại sợ mình đơn độc.
Hay đôi lúc ta cũng rất muốn nói lời yêu ai đó nhưng lại thận
trọng nên cứ chờ ai đó đến mở lời, rồi bải hoải, khắc khoải
trong nỗi nhớ nhung.
Có phải khi càng lớn hơn, ta lại càng khép lòng mình, bởi vì
ta còn trẻ nên khi thất bại dù nhỏ nhất, ta cũng cảm thấy
hoang mang và sợ hãi? Những câu hỏi đó cứ vẩn vơ trong
đầu ta. Ta cứ ngồi ôm gối, nước mắt dàn dụa lăn trên gò má

Em muốn có một người thật lòng yêu và sợ mất em.
Ảnh: Hdwallpaper.
Anh có thể cho em là chấp nhặt nhưng sự thật là em không
cảm thấy mình quan trọng trong mắt anh. Tình yêu cũng như
một món tiền mà anh có thể để dành nhưng nếu anh chỉ giữ
nó lại cho mình thì rồi cũng có ngày nó cũ kỹ và chẳng còn
giá trị nữa.
Em biết dù anh không yêu em theo cách em muốn thì cũng
không có nghĩa là anh không yêu em. Nhưng em không thích
cách thể hiện tình yêu của anh chút nào. Em không thấy
mình được anh trân trọng. Anh trách em hay giận dỗi nhưng
anh đâu có tìm hiểu xem vì sao em giận đâu, anh chỉ muốn
em hết giận cho qua chuyện. Sau đó, đâu lại hoàn đấy. Với
anh, anh chẳng có lỗi gì hết, anh chỉ quá bận rộn để mà chiều
lòng cô người yêu rắc rối thôi. Nhưng điều em muốn chỉ
ngắn ngủi là được anh quan tâm nhiều hơn nữa.
Câu chia tay em đã nói cả ngàn lần nhưng đến lần này em
mới dám từ bỏ anh thật. Em nhận ra việc khóc cho người
không biết ý nghĩa những giọt nước mắt của mình là chuyện
vô ích. Em thà cô đơn còn hơn mãi quanh quẩn trong một
mối quan hệ nửa vời.
Em muốn bỏ qua một trạm dừng chân để tiếp tục chặng
đường dài. Em muốn trở nên quan trọng với ai đó, em muốn
có một người thật lòng yêu và cần đến em hơn anh. Nhưng
em vẫn không khỏi lo lắng vì có lẽ em không đủ có ích,
không đủ thú vị để có thể khiến ai đó sợ phải đánh mất em.
Tất nhiên là luôn có những người sợ sẽ mất em, đó chính là
gia đình em, cô bạn thân nhất và chú mèo luôn nằm dài chờ
em về nhà. Em hiểu và trân trọng những người ấy hơn ai hết,
nhưng em vẫn mong đợi một người, một người sẽ sánh đôi

Nếu con trai đau đầu vì đam mê công nghệ xe hơi thì con gái
quay cuồng trong cuộc chiến mỹ phẩm, túi xách, quần áo,
giày dép, móng tay, phụ kiện, nước hoa… Tình yêu dành
cho bạn trai cho thể giảm nhưng tình yêu với son môi là bất
tận.
Từ “thời trang” không đi cạnh từ “thoải mái”. Các cô gái
phải đi trên những đôi giày cao hay bị xiết chặt trong một
chiếc quây gợi cảm. Tất cả chỉ vì muốn mình đẹp hơn. Ấy
mới là con gái.
Không phải cô gái nào sinh ra cũng đã may mắn có được
một ngoại hình ưa nhìn. Vì thế những lo lắng về cái đẹp luôn
là bạn gối đầu giường của con gái. Xin đừng bao giờ nói vẻ
ngoài không quan trọng, câu nói đó không có cô gái nào tin
đâu. Chỉ có những cô nàng xinh đẹp mới dám tuyên bố “vẻ
đẹp tâm hồn mới làm người ta rung động”.
Chẳng phải Micheal Phan – phù thủy make up từng nói “Hãy
yêu từng bộ phận trên cơ thể bạn, dù chúng không hoàn hảo”
nhưng rồi cô ấy cũng đi sửa mũi và chỉnh cằm đấy thôi…
Vì những nỗ lực và mong muốn mình được đẹp hơn, mỗi cô
gái đều xứng đáng được khen tặng. Dù sự thật không phải
như thế.
Nếu không khen được thì cũng đừng bao giờ chê một cô gái
“xấu”, kể cả khi cô ấy không nghe thấy câu nói ấy của bạn.
Cô ấy biết mình không đẹp nên điều cô ấy cần là sự tự tin để
chung sống được với sự thật đó.
Con gái nhạy cảm và dễ tự ti lắm.
Tôi vẫn chỉ là
một đứa trẻ bị
thời gian bắt
phải lớn.

phải đến chỗ nào ạ, bố làm giúp con với?”, bố chỉ lắc đầu
“Bố sẽ chỉ cho con phải đến đâu nhưng con phải tự đi, bố chỉ
ở cạnh theo sát thôi”.
Đó là lần đầu tôi biết về các thủ tục hành chính. Tôi ngỡ
ngàng vì nó quá phức tạp, chỉ vì tôi ghi nhầm “ngách 15”
thành “ngõ 15” thôi mà phải chạy đi chạy lại ba bốn lần để
sửa chữa. Quên mang một tờ giấy thôi là mất bao thời gian
chờ đợi đành phải quay về tay không, tôi cáu không để đâu
cho hết. “Mới mua chiếc xe máy hai chục triệu thôi con đã
than vãn thế này, lúc mua căn nhà hàng tỉ đồng thì con sẽ thế
nào nữa?”, bố mẹ không bênh vực mà muốn cho tôi một bài
học về tự lập.
Ống nước nhà trục trặc, mẹ trách bố hồi xây nhà không biết
trông thợ cẩn thận. Bố tặc lười “Thì ai không dưng biết mấy
cái đấy”, mẹ lại trách “Nhà chỉ xây một lần, không biết là
ảnh hưởng đến bao nhiêu thứ, tốn bao nhiêu tiền”. Tôi nghe
cũng thấy mình phải suy nghĩ.
Nếu con gái lớn rồi phải lo dần đến chuyện bếp núc, cúng lễ
thì con trai lớn phải biết điện nước, nhà cửa. Không thể việc
gì cũng không biết rồi đợi có tiền sẽ thuê người làm thay.
Tôi vẫn tự cho mình là người đặc biệt, việc này có mình một
cái sẽ suôn sẻ hơn, ai đó nhờ mình mà vui vẻ, mình làm việc
gì cũng dễ dàng. Nhưng sự thật không phải vậy, thất bại
không buông tha một ai.
Tôi phát hiện, kinh nghiệm sống của mình gần như bằng con
số 0. Không biết nhìn người, không biết thủ tục pháp lý,
không biết cách cư xử, không biết cốt lõi của vấn đề, không
biết bắt đầu từ đâu, không biết phải làm như thế nào.
18 tuổi nhưng kinh nghiệm sống của tôi
gần bằng con số 0. Ảnh: Favim.

bên cạnh cũng không thấy được nhau, liệu cô bé ngốc của
anh có nên tin vào hai chữ định mệnh nữa không ?
Có lẽ vì duyên mỏng nên tình mau tan, vì đến với nhau quá
vội vàng nên em không biết mình lại yêu nhiều đến thế…
Khoảnh khắc mà em nhận ra anh chính là lẽ sống, là niềm tin
là mục đích để em cố gắng thì cũng là lúc em biết mình đã
không còn thuộc về nhau nữa.
Anh à! Thế giới này nhỏ lắm nhưng nó lại là một vòng tròn
nhỏ chỉ cần quay lại là thấy được nhau nhưng một khi đã
quay lưng đi thì sẽ mất nhau mãi mãi…
Ảnh minh họa: Internet.
Anh nói biết đâu ngày nào đó ông trời lại cho ta gặp nhau lần
nữa… Em chỉ mỉm cười vì em biết hạnh phúc đã mất thì sẽ
chẳng bao giờ tìm lại được. Duyên đã qua là duyên đã hết,
tình qua rồi tình cũng hóa hư vô…Anh của nhiều năm sau
nữa có gột rửa vẫn không thể tìm thấy được hình hài nguyên
vẹn anh của ngày hôm nay.
Em của nhiều năm sau nữa cũng chẳng còn ngây thơ khờ
khạo để bất chấp tất cả yêu một người vô tâm như anh
nữa??? Ta cũng chẳng thể yêu nhau trọn vẹn vào ngày mai
sau khi ngày hôm nay anh đã lạnh lùng buông lơi tất cả…
Trái tim một khi đã vỡ có chắp vá lại cũng chẳng nên hình.
Ngày hôm nay, khi không còn anh bên cạnh em chợt nhận ra
rằng tình yêu cũng giống như những hạt cát trong lòng bàn
tay, xòe tay ra cát sẽ ở lại, càng nắm chặt cát càng trôi đi.
Nếu như trước đây em chỉ ước những lúc mắt em đỏ hoe và
nấc nhẹ, anh sẽ ôm chặt em vào lòng và nói “đừng khóc nữa
anh đau” thì giờ đây em sẽ không để đôi mắt này phải rơi lệ
vì ai nữa, em sẽ cố gắng sống thật tốt như lời em đã hứa, em
sẽ cười nhiều hơn, sẽ dành thời gian của mình cho những


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status