Những cản trở trong việc học tập của bạn
Thông thường không ai muốn chịu sự gò bó phải không các bạn? Vì lẽ đó
cái bệnh chung của các bạn học sinh thường là ít muốn chịu khép mình, ít chịu nỗ
lực trong việc học. Tôi không muốn nói tất cả. Bởi trong số những người học dưới
hình thức cầu may thì cũng có số người biết chăm lo, có tính tự quản và tinh thần
hiếu học. Những bạn trẻ đó thật đáng hoan nghênh.
Chương này tôi viết lên không phải là vô ích. Bởi bên cạnh những học sinh
chuyên lo chăm học, thì cũng có những bạn sa đà, cho việc học là một chuyện bình
thường như muôn chuyện khác, hàng ngày. Sách cắp sách đến trường cho có mặt.
Trưa về, thậm chí còn đi chơi cho lâu dài. Ở lớp, nếu thầy cô gọi trả bài thì đứng
như phỗng đá. Rồi nhiều lần thành "chai mặt". Lâu dần trở thành chứng bệnh khó
chữa và có khi là vô phương cứu chữa. Người học sinh đó đã mất căn bản tất cả
các môn, khiến họ sợ học bài và sợ bị gọi trả bài. Do vậy họ tìm đủ cách để lẩn
tránh.
Ở gia đình cha mẹ thì tưởng con đi học nhưng "môi trường học" của con là
sân bóng đá, quán cà phê, thậm chí còn là sòng bài bạc. Cũng có thể gia nhập vào
băng nhóm nào đó để làm chuyện phi pháp cũng nên. Có ai biết được những kẻ
không biết khép mình trong một khuôn khổ nhất định để rèn luyện thì không đi
vào con đường thẳng, con đường quang minh chính đại, tất nhiên họ sẽ có ngã rẽ
của con đường quanh co. Nhiều cha mẹ khổ đau phải rơi nước mắt, một khi biết
được con mình sa đà vào con đường ăn chơi hư hỏng.
Tại sao họ lại mắc những chứng tật ấy. Nguyên nhân nào phát sinh ra
những vấn đề đó.
1. Tính lười biếng
Ðây là căn nguyên phát sinh ra các sai phạm khác. Biếng lười là một căn
bệnh. Ðặc tính chung của sự lười biếng là thích ăn không, ngồi rồi, ngại khó,
không muốn làm việc gì, ngay cả đến việc bổn phận mình phải làm. Kẻ lười biếng
thường thờ ơ, trễ nải, lừng khừng, không tha thiết gì với công việc. Hoặc có làm
thì chỉ làm cẩu thả làm lấy có chứ không có ý thức rõ ràng.
Lười biếng là tính rất tai hại chẳng những cho cuộc đời học sinh của bạn
hiện tại, mà cả về sau, nếu mầm móng ấy không sớm dập tắt ngay từ bây giờ. Bởi
đã thành cố tật. Quả thế tính khất lần không có chỉ hiển hiện rõ rệt, "nó" được che
giấu khuất lấp nên khó mà chữa trị.
Tôi nói tính "khất lần" làm ý chí càng suy nhược là vì nay "nó" hẹn việc
này, mai "nó" lại hẹn việc khác. Ðể lại đó đã! Ngày mai học vẫn chưa muộn?
Thế rồi mọi sự đều trôi qua luôn, ý chí bạn không còn làm chủ bạn được
nữa, không còn muốn cố gắng phấn đấu và cứ thế ngày ngày cái tính xấu khác thi
nhau mọc lên rồi "dìm" bạn lúc nào không hay. Những cái "ngày mai" ấy sẽ đi qua
rồi lại đến, một ngày mai khác và rõ ràng việc học của họ vẫn chưa bao giờ thực
hiện được.
Số phận của kẻ lần lựa quả là bi đát như số phận của quả bóng rơi xuống
vực thắm của hố sâu. Vậy bạn cần phải tiêu diệt ngay tính xấu này. Thực hiện
nghiêm túc giờ nào việc đó "thời gian biểu" mà bạn đã lập. Bạn phải áp dụng
phương châm này một cách triệt để: "Việc hôm nay, chớ để ngày mai".
(Theo Bí quyết học bài mau thuộc)