Kiến thức lớp 11
Thương vợ - của Tú Xương –phần8
Tư liệu tham khảo bài Thương vợ
Thương vợ ( Tú Xương) Quanh năm buôn bán ở mom sông,
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên hai nợ âu đành phần
Năm nắng mười mưa dám quản công.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc,
Có chồng hờ hững cũng như không. 1.Tác giả
Tú Xương là bút danh của Trần Tế Xương. Học vị tú tài, lận đận
mãi trong con đường khoa cử: “Tám khoa chưa khỏi phạm
trường quy”, chỉ sống 37 năm, nhưng sự nghiệp thơ ca của ông
thì bất tử. Quê ở làng Vị Xuyên, thành phố Nam Định. “Ăn chuối
ngự, đọc thơ Xương” là câu nói tự hào của đồng bào quê ông.
Tú Xương để lại khoảng 150 bài thơ nôm, vài bài phú và văn tế.
Có bài trào phúng. Có bài trữ tình. Có bài vừa trào phúng vừa trữ
tình. Giọng thơ trào phúng của Tú Xương vô cùng cay độc, dữ
dội mà xót xa. Ông là nhà thơ trào phúng bậc thầy trong nền văn
học cận đại của dân tộc.
vì nghĩa vụ người vợ, người mẹ trong gia đình. Tú Xương có tài
dùng số từ tăng cấp (1-2-5-10) để nói lên đức hy sinh thầm lặng
cao quý của bà Tú:
“Một duyên hai nợ/âu đành phận,
Năm nắng mười mưa/dám quản công”.
Tóm lại, bà Tú là hiện thân của cuộc đời vất vả lận đận, là hội tụ
của bao đức tính tốt đẹp: tần tảo, gánh vác, đảm đang, nhẫn
nại,… tất cả lo toan cho hạnh phúc chồng con. Nhà thơ bộc lộ
lòng cảm ơn, nể trọng.
4.Nỗi niềm nhà thơ
- Câu 7 là một tiếng chửi, đúng là cách nói của Tú Xương vừa
cay đắng vừa phẫn nộ: “Cha mẹ thói đời ăn ở bạc”. “Cái thói đời”
đó là xã hội dở Tây dở ta, nửa phong kiến nửa thực dân: đạo lý
suy đồi, lòng người đảo điên. Tú Xương tự trách mình là kẻ “ăn ở
bạc” vì thi mãi chẳng đỗ, chẳng giúp được ích gì cho vợ con.
Suốt đời vợ con phải khổ, như có bài thơ ông tự mỉa: “Vợ lăm le
ở vú - Con tập tểnh đi bộ - Khách hỏi nhà ông đến - Nhà ông đã
bán rồi”.
- Câu 8 thấm thía một nỗi đau chua xót. Chỉ có Tú Xương mới nói
được rung động và xót xa thế: “Có chồng hờ hững cũng như
không”. “Như không” gì? Một cách nói buông thõng, ngao ngán.
Nỗi buồn tâm sự gắn liền với nỗi thế sự. Một nhà nho bất đắc chí!
5.Kết luận