TIỂU LUẬN AN TOÀN SINH HỌC : Thực phẩm GMO: “dán nhãn” hay “không dán nhãn” - Pdf 18

TRƯỜNG ĐẠI HỌC NÔNG NGHIỆP HÀ NỘI
KHOA CÔNG NGHỆ SINH HỌC
AN TOÀN SINH HỌC
Chuyên đề 12 : Thực phẩm GMO: “dán nhãn” hay
“không dán nhãn”
GVHD: PGS. TS. NGUYỄN THỊ PHƯƠNG THẢO
Nhóm SV thực hiện: NHÓM 12
Họ và tên MSV
Trần Thị Minh Na 550372
Lê Thị Thiên Nga 550373
Mai Thị Ngàn 550374
Nguyễn Trọng Nghĩa 550375
Hà Nội, tháng 3 năm 2013
1
MỤC LỤC
I. Đặt vấn đề
II. Nội dung
1. Thực phẩm biến đổi gene
• Khái niệm thực phẩm biến đổi gene
• Cách phân loại thực phẩm biến đổi gene
- Thực phẩm có chứa thành phần biến đổi gene (có sự biến đổi DNA)
- Thực phẩm được chế biến từ nguyên liệu có nguồn gốc là sinh vật biến đổi
gene
• Hai quan điểm về thực phẩm biến đổi gene
- Ý kiến ủng hộ (đối tượng, lý do)
- Ý kiến phản đối (đối tượng, lo ngại, )
2. Dán nhãn là gì?
• Khái niệm chung về dán nhãn
• Dán nhãn thực phẩm bình thường và thực phẩm biến đổi gen
- Những thông tin cần cho việc dán nhãn
- Cách thực hiện việc dán nhãn

tính, nhưng cũng không đạt được những đột phá. Sự phát triển không ngừng của công nghệ gen
đã mở ra một bước ngoặc lớn, hàng loạt các sản phẩm biến đổi gene được tạo ra hứa hẹn là bước
tiến lớn giải quyết những vấn đề còn tồn đọng của an ninh lương thực. Tuy nhiên rất nhiều
nguồn ý kiến trái chiều cho vấn đề này, mà chủ yếu là nên hay không nên sử dụng, nên hay
không nên dán nhãn thực phẩm biến đổi gene.
Thực tế hiện nay, thực phẩm GMO đã trở nên rất phổ biến trên thị trường toàn cầu và làm
sao để quản lý tốt loại thực phẩm này đang là vấn đề đau đầu của không ít quốc gia trên thế giới.
Dán nhãn thực phẩm GMO là một giải pháp có tiềm năng cho vấn đề này, tuy nhiên việc dán
nhãn cũng vấp phải không ít những khó khăn.
Theo kế hoạch của Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn, từ năm 2010 Việt Nam sẽ khảo
nghiệm và trồng thử nông sản biến đổi gen. Khoảng năm 2015, những sản phẩm được chế biến
từ ngô, đậu nành… biến đổi gen sẽ xuất hiện trong siêu thị, chợ và bữa ăn của các gia đình Việt
Nam.
Vậy, nên hay không thực hiện việc dán nhãn cho thực phẩm GMO? Làm cách nào để thi
hành những quy định về việc dán nhãn? Và lợi ích cũng như khó khăn của việc dán nhãn là gì?
Để hiểu rõ những vấn đề này, chúng tôi thực hiện chuyên đề “Thực phẩm GMO - dán nhãn hay
không dán nhãn?”
II. Nội Dung.
1. Thực phẩm biến đổi gene
a. Khái niệm thực phẩm biến đổi gen
3
Như chúng ta đã biết, sinh vật biến đổi gen (GMO: Genetically ModifiedOrganism) là sinh
vật mà vật liệu di truyền của nó đã bị biến đổi theo ý muốn chủ quan của con người. Ngoài ra
cũng có thể có những sinh vật được tạo ra do quá trình lan truyền, biến đổi của gen trong tự
nhiên.
Thực phẩm biến đổi gen là một thuật ngữ chỉ các thực phẩm thu được từ những sinh vật
được biến đổi gen bằng công nghệ sinh học. đó là những sản phẩm có chứa toàn bộ hoặc một
phần thành phần có nguồn gốc từ sinh vật biến đổi gen, bao gồm cả mẫu vật di truyền của sinh
vật biến đổi gen không có khả năng tự tạo cá thể mới trong điều kiện tự nhiên.
Với công cụ là công nghệ sinh học và bằng một cách thức nào đó, làm thay đổi một hay nhiều

4
Các sản phẩm có nguồn gốc từ động vật ăn thức ăn biến đổi gen như thịt, trứng, sữa mà trong
thành phần không thấy DNA hay protein mới thì vẫn không cần phải dán nhãn.
c. Hai quan điểm trái chiều về thực phẩm biến đổi gen
Hiện nay có 2 luồng ý kiến trái chiều kể cả trong giới khoa học và giới quản lý, nhiều người
ủng hộ, nhiều người phản đối
• Trên quan điểm của những người ủng hộ.
Thực phẩm biến đổi gene là một hướng nghiên cứu của các nhà khoa học nhằm đáp ứng được
nhu cầu ngày càng tăng về mặt số lượng và chất lượng lương thực, thực phẩm khi dân số thế giới
có khả năng sẽ tăng gấp đôi trong vòng 50 năm tới. Thực phẩm biến đổi gen hiện nay sử dụng
chủ yếu là thực vật chuyển gen.
Ưu điểm nổi bật của thực phẩm biến đổi gen là:
- Tạo các giống cây trồng có năng suất cao, chất lượng tốt, bảo đảm nguồn lương thực,
thực phẩm trong toàn cầu. Từ đó giúp cải thiện kinh tế, xóa đói giảm nghèo, đảm bảo an
ninh lương thực và hạ giá thành lương thực trên thế giới
- Đảm bảo ổn định đa dạng sinh học .
- Sử dụng hiệu quả nguồn nguyên liệu từ bên ngoài cho nông nghiệp và môi trường.
- Tạo lợi nhuận kinh tế và xã hội, giảm bớt đói nghèo ở các nước đang phát triển.
• Quan điểm phản đối
Các nhà bảo vệ môi trường, nhà khoa học và chính phủ bày tỏ quan ngại đối với GMF và không
ngừng chỉ trích ngành nông nghiệp vì chạy theo lợi nhuận mà bỏ qua các hiểm họa tiềm tàng. Họ
cho rằng GMF huỷ hoại môi trường do tác hại không lường đến các loài khác; Nguy cơ gây bệnh
dị ứng và một số tác động khác ở người có cơ địa nhạy cảm. Cụ thể, trẻ em có nguy cơ bị dị ứng
suốt đời với lạc và một số thức ăn khác. Mặc dù còn nhiều lo ngại về GMF, nhưng nói chung,
ngoài khả năng gây dị ứng, GMF khó gây hại đến sức khoẻ con người; Mặt khác, do nghiên cứu
và ứng dụng GMF là một quá trình lâu dài và tốn kém, nên khi một sản phẩm mới được lưu
hành, giá thành của nó sẽ rất cao, không thích hợp với các nước nghèo, dẫn tới khoảng cách giàu
nghèo ngày càng lớn.

Tóm lại, GMF có tiềm năng to lớn giải quyết nạn đói và suy dinh dưỡng hiện nay trên thế

cung cấp các dịch vụ thông tin về công nghệ sinh học trong nông nghiệp) chia sẻ: Ghi nhãn là để
cung cấp cho người sử dụng những thông tin cần thiết cho việc sử dụng và bảo đảm quyền được
biết hàng hóa tiêu dùng có những gì. Nói cách khác, bảo đảm tính trung thực không bị lừa dối, bị
quảng cáo sai mục đích.
3. Tranh cãi xung quanh việc dán nhãn thực phẩm biến đổi gene
Sự xuất hiện của thực phẩm biến đổi gen là một sự tranh cãi, chính và vậy những dự luận nói
chung, và việc dán nhãn nói riêng xung quanh việc dán nhãn cũng gặp nhiều khó khăn và nhiều ý
kiến. Xoay quanh vấn đề này cũng tồn tại 2 quân điểm tranh luận trái chiều nhau. Một là “việc
dán nhãn thực phẩm biến đổi gen là “nên” và bắt buộc”. Hai là “không cần thiết phải dán
nhãn cho thực phẩm biến đổi gen”?.
 Những người ủng hộ quan điểm một chủ yếu là chính phủ và người tiêu dùng.
6
Trong một cuộc khảo sát do Trung tâm Kỹ thuật, tiêu chuẩn, đo lường chất lượng 3 (TĐC 3)
tiến hành trong tháng 3 và đầu tháng 4-2010 cho thấy, tại thị trường TP Hồ Chí Minh đã xuất
hiện một số loại thực phẩm có nguồn gốc từ cây chuyển gen (thực phẩm BĐG).
Theo TĐC 3, trong số 323 mẫu gạo, củ, quả được chọn ngẫu nhiên tại các siêu thị, chợ thì có đến
gần 35% (111 mẫu) có dương tính với chất dung môi chỉ thị có chứa thành phần từ cây BĐG.
Trong số này xác định được nhiều nhất là sản phẩm từ cây ngô, đậu tương, khoai tây và cà chua.
Điều quan trọng với người tiêu dùng là chúng có an toàn khi sử dụng hay không đến nay vẫn có
nhiều ý kiến khác nhau.
Ở nước ta, thông tin về thực phẩm có nguồn gốc từ cây BĐG xuất hiện trên thị trường với các
nhà khoa học là không mới, vì dưới nhiều hình thức khác nhau, chúng đã xuất hiện nhưng nhìn
chung chưa được quản lý hay thông báo công khai. Kết quả một cuộc điều tra của Bộ
NN&PTNT cho thấy, hầu hết mẫu thức ăn chăn nuôi có mặt trên thị trường được nhập theo con
đường chính thức thông qua các công ty liên doanh với nước ngoài đều chứa sản phẩm BĐG
(ngô và đậu tương chuyển gen) với một tỷ lệ nào đó. Ba cây trồng được xem là "điểm nóng"
gồm: ngô, lúa và cây bông. Ngoài ra, rất có thể một số thực phẩm chế biến từ đậu tương, ngô, cải
dầu trên thị trường cũng có chứa sản phẩm biến đổi gen mà ngoài nhãn mác không hề ghi
thông báo "sản phẩm biến đổi gen".
Người tiêu dùng như đứng giữa một ma trận thực phẩm vô cùng đa dạng mà không biết rõ nguồn

các bên hoàn toàn đối lập.
Tuy nhiên theo nhìn nhận tổng quan thì việc dán nhãn cho thực phẩm biến đổi gen đang được
thực hiện ngày càng nhiều ở các quốc gia, điều này cho thấy nhóm đi theo quan điểm thứ nhất
đang chiếm ưu thế.
4. Ý nghĩa của việc dán nhãn
a) Lợi ích của việc dán nhãn
 Về phía người tiêu dùng:
Không thể chắc chắn về mối nguy hại của tất cả thực phẩm biến đổi gen vì vậy trong khi
mọi việc chưa rõ ràng thì mọi người có quyền lựa chọn cho mình các loại thực phẩm truyền
thống hay biến đổi gen nhưng với điều kiện họ phải được cung cấp đầy đủ thông tin. Khá đông
người tiêu dùng còn đang lo ngại rằng những thay đổi trong hệ gen của GMO có thể gây ra rủi ro
về sức khỏe của họ, vì vậy họ yêu cầu các nhà sản xuất phải chứng minh giống biến đổi gen và
thực phẩm GM là an toàn cho người tiêu dùng trước khi đưa chúng ra thị trường. Những người
phản đối thực phẩm GMO không chấp nhận những sản phẩm có nguồn gốc không rõ ràng, bởi
vậy họ là những người đòi hỏi việc dán nhãn thực phẩm GM mạnh nhất.
Michael Hansen, một nhà khoa học cao cấp của Liên minh người tiêu dùng nói: “Nếu
các công ty nói rằng kỹ thuật di truyền là tốt, thực phẩm GMO là an toàn, chúng ta hãy gắn nhãn
nó và để cho người tiêu dùng đưa ra quyết định riêng của họ".
 Về phía nhà sản xuất:
Để giáp đáp thắc mắc và nghi ngại của người tiêu dùng đối với thực phẩm GM của mình,
nhiều nhà sản xuất lựa chọn giải pháp dán nhãn cho chúng để khẳng định mức an toàn cũng như
chất lượng của sản phấm đối với người tiêu dùng.
Một số nhà sản xuất khác lại quan tâm tới vấn đề bản quyền về giống cũng như công
nghệ sản xuất và mẫu mã sản phẩm của mình. Do đó, họ sử dụng nhãn mác để sản phẩm của
mình được bảo hộ trên thị trường, tránh nguy cơ bị làm giả, làm nhái hay ăn cắp bản quyền
thương hiệu.
Không chỉ có những công ty sản xuất thực phẩm có chứa thành phần biến đổi gen ủng hộ
việc dán nhán thực phẩm GMO vì những lợi ích kể trên, mà những công ty sản xuất sản phẩm
không biến đổi gen cũng rất ủng hộ việc này. Bởi như thế sản phẩm của họ sẽ có sức cạnh tranh
cao hơn trước những khách hàng không muốn dùng GMO.

rằng nhiều nhà sản xuất ghi nhãn là quá rủi ro. Theo ông: "Các công ty thực phẩm sẽ không sử
dụng giống biến đổi gen nếu họ phải ghi nhãn vì không có lợi ích cho các công ty" , "GMO đã
trở thành một thuật ngữ độc hại, họ sẽ có thể mất 2% doanh số bán hàng nếu dán nhãn vậy tại
sao họ lại phải tự gây các tổn thất cho họ".
Trong thực tế, một nghiên cứu năm 2006 của Pew Initiative for Food and Biotechnology
cho thấy rằng chỉ có 23% phụ nữ (thành phần mua sắm chính) cho rằng thực phẩm biến đổi gen
là an toàn. Như vậy đa số người tiêu dùng không ủng hộ GMO và thực phẩm GMO, điều đó là
nguyên nhân làm giảm mạnh doanh số bán hàng của các công ty có thực phẩm biến đổi gen.
Ông Ab Basu, phó chủ tịch điều hành của Tổ chức Công nghiệp Công nghệ sinh học cho
thực phẩm và nông nghiệp nói: “FDA có chuyên môn khoa học và dinh dưỡng để thiết lập ghi
9
nhãn thực phẩm và đánh giá an toàn thực phẩm nó, bạn có thể xem tại trang web của FDA và
thấy rằng ngô GM tương đương với ngô sản xuất thông thường, không có lý do để dán nhãn cho
nó”.
Hơn nữa tất cả các sản phẩm trước khi đưa ra thị trường đều phải được các cơ quan chức
năng kiểm tra về tính an toàn, sau đó nó mới được bày bán. Vì vậy, nếu một loại thực phẩm biến
đổi gen đã được kiểm định là an toàn cho sức khỏe con người thì nó cũng giống như những thực
phẩm truyền thống khác. Khi đó việc dán nhãn cho loại thực phẩm này trở nên không cần thiết.
Thêm vào đó, việc dán nhãn thực phẩm GMO sẽ làm tăng thêm chi phí sản xuất. Vậy thì
ai sẽ là người gánh chi phí đó? Nếu các nhà sản xuất chịu chi phí đó thì họ sẽ bị giảm lợi nhuận,
còn nếu họ tính vào giá sản phẩm thì sẽ khiến cho sản phẩm đó khó cạnh tranh được với những
mặt hàng rẻ hơn.
Các nhà sản xuất phải đau đầu về câu hỏi là làm sao để nhãn vừa bảo vệ quyền lợi người
tiêu dùng vừa không làm sản phẩm bị phản đối. Điều đó là rất khó để giải quyết trong bối cảnh
xã hội đang có những ý kiến trái chiều về vấn đề thực phẩm chuyển gen.
Trong vấn đề tranh cãi về những lợi ích và bất lợi của việc dán nhãn cho thực phẩm
GMO, ngay cả khi tất cả mọi người đều đồng ý việc dán nhãn thì việc này cũng còn không ít khó
khăn trong việc thực thi.
 Khó khăn trong quản lý thực phẩm GMO
Dễ hay khó có thể tùy vào cách nhìn nhận của mỗi đối tượng, nhưng vấn đề ở đây đối

nào không cần dán nhãn, dán nhãn như thế nào…Việc này phụ thuộc rất nhiều vào trang thiết bị,
trình độ phát triển của mỗi quốc gia. Vì vậy việc xây dựng các quy chế về dán nhãn phải được cụ
thể hóa và áp dụng riêng cho từng khu vực, từng quốc gia.
Việc kiểm tra đánh giá sản phẩm GMO phải được thực hiện bởi những phương pháp
mang tính kỹ thuật cao và tương đối phức tạp, do đó cần trang bị một hệ thống phòng thí nghiệm
hiện đại nên rất tốn kém, đồng thời đòi hỏi một đội ngũ các nhà khoa học có chuyên môn cao và
gặp khó khăn ở một số nước.
 Định tính GMO trong thực phẩm bằng phân tích AND:
Để xác định trong thực phẩm có chứa thành phần biến đổi gen hay không có thể sử dụng
các phương pháp như: Phương pháp southern blot, Phương pháp định tính bằng PCR.
Khi kiểm tra một sản phẩm cho kết quả âm tính, để khẳng định sản phẩm đó không có
GM thì sẽ cần rất nhiều công đoạn nữa.
Kết quả dương tính thì sản phẩm đó có GM, nhưng lại phải xác định hàm lượng bao
nhiêu thì dán nhãn công nhận là biến đổi gen. Việc định lượng này rất khó khăn và tốn kém. Vậy
thì bất kỳ sản phẩm chứa GM hay không chứa GM đều làm tăng thêm giá sản phẩm.
 Định lượng GMO trong thực phẩm bằng PCR:
Ngưỡng GMO tối đa là cơ sở cho việc dán nhãn thực phẩm có chứa GMO hay không, vì
vậy việc định lượng GMO trong thực phẩm là cần thiết. Phương pháp PCR định lượng cạnh
11
tranh (quantitative competive PCR, QCP-CR) là một phương pháp thường được sử dụng để định
lượng DNA trong mẫu nghiên cứu.
Nguyên lý: khuếch đại đồng thời DNA đích và DNA nội chuẩn. QC-PCR bao gồm 4
bước:
+ Tách và tinh sạch DNA
+ Xác định nồng độ DNA của mẫu
+ Thực hiện PCR đồng thời với DNA đích và một lượng nhất định thành công của
phương pháp này là việc thiết kế DNA nội chuẩn.
+ Phân tích sản phẩm của PCR bằng phương pháp điện di và định lượng DNA đích.
Để sử dụng phương pháp QC-PCR, cần phải xây dựng đồ thị chuẩn và xác định ngưỡng
DNA nội chuẩn phù hợp.

ghi nhãn. Các thành phần thu được từ cây chuyển gien nhưng không chứa các DNA hay protein
mới thì không cần phai dán nhãn. Do vậy, các sản phẩm tinh chế cao như dầu, đường và tinh bột
làm từ ngô, đậu tương và cải dầu (canola) chuyển gien được miễn không phải ghi nhãn.
Khi mới được đưa ra giới thiệu vào năm 1997, các quy định về ghi nhãn của EC không bao gồm
các thành phần nhỏ như các chất phụ gia thực phẩm, các chất tạo hương liệu và chat hỗ trợ quá
trình che biến. Gần đây các quy định về ghi nhãn được đưa vào năm 2000 yêu cầu ghi nhãn cả
các chất phụ gia và chất tạo hương liệu trong trường hợp nhũng chất này không tương lượng với
các sản phẩm thông thường (ví dụ như có chứa các protein hay DNA mới do kết quả của việc
biến đổi di truyền)
 Các sản phẩm thực phẩm phải được dán nhãn:
Thực phẩm là một sinh vật biến đổi gen (GMO) hoặc bao gồm thành phần biến đổi gen như: ngô
ngọt biến đổi gen, cà chua biến đổi gen, khoai tây, cá hồi biến đổi gen.
 Thực phẩm, thành phần hoặc chất phụ gia, được sản xuất từ GMOs:
 Dầu từ đậu nành biến đổi gen.
 Bơ thực vật từ dầu đậu tương biến đổi gen.
 Dầu từ hạt cải dầu GM / cải dầu.
 Bánh bột ngô nướng, tinh bột từ ngô biến đổi gen.
 Bánh mì với GM protein đậu nành hoặc bột đậu nành biến đổi gen.
 Glucose (dextrose), đường xi-rô và các thành phần khác với tinh bột ngô GM.
 Đậu phộng ăn nhẹ làn Oder tatos có chứa tinh bột ngô GM.
 Các chất phụ gia được sản xuất từ thực vật biến đổi gen phải được dán nhãn, và bao
gồm: đường từ củ cái đường biến đổi gen, lecithin từ đậu nành biến đổi gen, vitamin E
(tocopherol) từ đậu nành biến đổi gen,
 Các chất phụ gia được sản xuất từ thực vật biến đổi
 Thực phẩm, nguyên liệu và phụ gia có chứa sinh vật biến đổi gen, bao gồm:
 Lúa mì bia với GM men;
 Men chiết xuất từ GM men;
 Sữa chua với GM lactobacilli (vi khuẩn axit lactic);
 Salami (xúc xích thô) với GM lactobacilli (vi khuẩn axit lactic);
 Phô mai xanh với GM khuôn mẫu;

(như dầu, đường, tinh bột làm từ đậu tương chuyển gien, ngô và cải dầu)
* Các phụ gia thực phẩm và các chất hỗ trợ quá trình chế biến (nếu như DNA hoặc protein
mới không có trong sản phẩm thực phẩm cuối cùng)
* Hương liệu (với hàm lượng dưới mức 0,1% trong hàng thành phẩm)
* Thực phẩm được chế biến để bán (tại các nhà hàng)
* Thực phẩm làm từ các cây trồng được biến đổi di truyền thông qua các công nghệ khác
ngoại trừ công nghệ tái tổ hợp DNA.
c. Tại Hoa Kỳ
Tại Mỹ, tất cả các loại thực phẩm phải ghi nhãn khi có những mối lo ngại đối với sức khoe, có
sự khác biệt trong việc sử dụng hay về giá trị dinh dưỡng hoặc tên gọi chung không còn thích
hợp để mô tả là thực phẩm có nguồn gốc từ cây chuyển gien. vào tháng giêng năm 2001, Cục
quan lý thực phẩm và dược phẩm Hoa kỳ đã công bố một hướng
dẫn dự thảo cho ngành thực phẩm đó là việc ghi nhãn trên cơ sở tự nguyện. Tài liệu này hướng
dẫn các nhà sản xuất trong việc ghi nhãn thực phẩm một cách thích hợp, trung thực và không gây
nhầm lẫn và cũng đưa ra các ví dụ về ngôn ngữ ghi nhãn có thể được chấp nhận và không được
chấp nhận.
14
d. Nhật bản
Bộ nông, ngư nghiệp Nhật bản (MAFF) là cơ quan chịu trách nhiệm về việc chuẩn y sự an toàn
đối với môi trường, chuẩn y về sự an toan của thức ăn gia súc và việc ghi nhãn công nghệ sinh
học đoi với thực phẩm. Ngày 1/4/2001, MAFF đã lên một chương trình ghi nhãn trong đó yêu
cầu ghi nhãn đối với các sản phẩm thực phẩm công nghệ sinh học nếu phát hiện thấy DNA hay
protein công nghệ sinh học trong thực phẩm thành phẩm.
Quy định của MAFF yêu cầu dán nhãn DNA tái tổ hợp chỉ khi hàm lượng thành phần này chiếm
từ 5% trong tổng trọng lượng sản phẩm trở lên.
e. Hàn quốc
Cục quản lý thực phẩm và dược phẩm Hàn quốc (KFDA) yêu cầu ghi nhãn thực phẩm chế biến
sử dụng ngô, đậu tương hay mầm đậu tương chuyên gien hoặc khi ba loại nguyên liệu này có
trong năm thành phần chính của một sản phẩm thực phẩm chế biến. Các thành phần có hàm
lượng không đáng kể thì không cần phải ghi nhãn. Mức cho phép ngẫu nhiên có mặt các thành

biệt đáng kể vì tất cả các thực phàm chuyển gien đã đáp ứng các tiêu chuẩn về an toàn trước khi
được cho phép bán.
Dán nhãn cũng như cách đặt cho thực phẩm biến đổi gen một cái tên vậy, là sự công nhận, đồng
nhất trong mọi mặt, chứng minh sự tồn tại chính đáng của nó. Vòng xoáy của thực phẩm biến đổi
gen nói chung và tranh luận về việc nên hay không nên dán nhãn thực phẩm biến đổi gen sẽ vẫn
còn tiếp tục vì nó vẫn chưa tìm được một cái gật đầu đồng ý của cả thế giới. Đây thực sự là một
cuộc cách mạng khoa học?
16
Cách duy nhất để phát triển và duy trì một hệ thống ghi nhãn trung thực, không gây nhầm lẫn và
có thể xác minh được đó là đảm bảo rằng hệ thống phải dựa trên tiêu chí khách quan như là
thành phần thực tế của thực phẩm chứ không phải dựa trên biện pháp sản xuất.
Hiện nay trên thế giới cũng đã có nhiều nước tiến hành dán nhãn cho thực phẩm GMO.
Ở Việt Nam Dự kiến vào quý 3 năm nay, Chính phủ sẽ ban hành Nghị định về quản lý an toàn
sinh học, lần đầu tiên chính thức đưa vào sản xuất cây trồng BĐG trên diện rộng. Với Việt Nam
lúc này thì dán nhãn là một việc làm đúng đắn giúp Việt Nam tiếp cận thị trường GMO một cách
đúng hướng. Với những bước đi chậm, nhưng hi vọng Việt Nam sẽ đạt được những thành tựu
mong đợi.
17


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status