Một vài cảm nhận sau chuyến viếng thăm Bảo tàng Hồ Chí Minh
(DVHNN) Nói đến Bảo tàng Hồ Chí Minh, bất cứ ai dù chưa đến đó
một lần cũng hiểu được nơi đây trưng bày những tư liệu hiện vật và
những thước phim ảnh phác hoạ cuộc đời và sự nghiệp của vị lãnh
tụ kính yêu của dân tộc ta. Là sinh viên, tôi may mắn một lần đựơc
theo chân cuộc hành trình của môn học “Tư Tưởng Hồ Chí Minh” đến
viếng thăm nơi đây. Cuộc viếng thăm đã để lại trong tôi rất nhiều ấn
tượng và xúc cảm sâu sắc. Đặc biệt qua những gì được tận mắt
chứng kiến, cuộc viếng thăm còn đưa tôi đến với nhiều thực tế sinh
động mà có thể trước đây tôi mới chỉ được nghe trên sách vở hoặc
chưa hề nghĩ tới.
Bn cảng Nhà Rng TP.HCM - nơi Bác H ra đi tìm đường cứu nước.
Bảo tàng Hồ Chí Minh còn được biết đến với tên gọi “Bến Cảng Nhà Rồng”
toạ lạc tại số 1 Nguyễn Tất Thành, phường 12, quận 4, TP Hồ Chí Minh; là
chi nhánh nằm trong hệ thống các bảo tàng di tích lưu niệm về cuộc đời sự
nghiệp của Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Bảo tàng được chia làm ba không gian
gắn liền với những giai đoạn hoạt động cách mạng của Người: Phía bên
phải là hình ảnh đất nước ta; bên trái là bối cảnh thế giới trong những năm
đầu thế kỷ XX; khu chính giữa là con đường Hồ Chí Minh. Một cách tổng
thể, nơi đây trưng bày hơn 12 vạn tư liệu hiện vật và những thước phim
ảnh phác hoạ cuộc đời và sự nghiệp của Bác.
Cảm nhận đầu tiên của tôi khi bước chân đến đây, đứng trước một bến
nước mênh mông với muôn vàn con sóng điệp trùng, tôi cảm phục về Bác
– một con người đầy lý tưởng. Có lẽ cách đây 100 năm, ngày 5/6/1911,
Bác cũng đang đứng ở đây như tôi, phóng tầm mắt nhìn ra biển khơi xa tít.
Người thanh niên Nguyễn Văn Ba gầy gò ngày ấy đang mang trong mình
một một tâm tư trĩu nặng và một hoài bão lớn lao. Nhìn những con sóng dữ
tợn đang gấp gáp xô nhau vào bờ và những con thuyền nhỏ bé đang vập
vềnh trên con nước, tôi tự hỏi: không biết ngày ấy khi bước lên con tàu
Amiral Latouche Tréville để sang châu âu tìm đường cứu nước, trong lòng
Cuộc đời cách mạng th mà sang.
Bài thơ phác hoạ cuộc sống cũng như con người thật giản dị của Bác. Đối
với Bác chỉ với “cháo bắp” và “rau măng” nhưng với chừng vậy Người đã
gọi là “sang”. Qua đây tôi cũng hiểu thêm được vì sao Bác được mọi người
yêu quý đến như vậy. Phải chăng không chỉ ở tư tưởng cao đẹp và vĩ đại,
ở học thức hay con đường cứu nước mà Bác đã tìm thấy để giải phóng
dân tộc nhưng còn ở nếp sống giản dị đơn sơ của Người.
Điều thú vị khi đến thăm Bảo tàng Hồ Chí Minh là tôi không chỉ được tận
mắt chứng kiến những tư liệu quan trọng đã từng được nghe trên giảng
đường. Đặc biệt nhất ở đây, tôi còn được xem những lá thư tay mà Người
đã viết cho các cán bộ Đảng viên, viết cho các chiến sỹ, cho quần chúng
nhân dân, cho các cháu thiếu nhi… mà trong mỗi lá thư Bác viết dù là việc
công hay việc tư, đều chất chứa những tình cảm dạt dào. Từng câu chữ
trong những bức thư đều chứa đựng những tình cảm chân thành sâu lắng
thiết tha. Có lẽ, chính những tình cảm ấy đã trở thành động lực giúp toàn
Đảng, toàn dân ta đoàn kết kháng chiến. Sinh thời, một nhà thơ nào đó khi
cảm nhận được tình cảm đó của Bác ông đã xúc động thốt lên:
Bác ơi tim Bác mênh mông th
Ôm cả non sông mọi kip người.
Cảm xúc của tôi dâng trào khi nghe kể về những năm tháng cuối đời của
Bác. Bác ước mong được vào thăm Miền Nam như muốn bù đắp vỗ về
cho đứa con sau bao năm thương đau xa cách nhưng đã không thể thực
hiện được. Tôi xúc động nhớ đến câu chuyện mà chính Bác đã kể về mình
lúc sinh thời: “ước mơ lớn nhất của cả cuộc đời tôi là làm sao cho đất nước
được độc lập, dân tộc được tự do và mọi người được ấm lo hạnh phúc…”.
Khi đến nơi đây, tôi mới hiểu hết được ý nghĩa của câu nói đó. Cả cuộc đời
Bác đã dành cho dân tộc; cả tình yêu Bác đã dành cho đồng bào. Tron vẹn
trái tim của Bác chỉ có duy nhất tình yêu dành hết cho nhân dân và dân tộc
ta. Tình yêu đó thật cao thượng và đẹp đẽ biết bao.
Viếng thăm Bảo tàng Hồ Chí Minh, mỗi người sẽ có những cảm nhận khác