MỤC LỤC
Trang
A. MỞ ĐẦU……………………………………………………..……………1
B. NỘI DUNG………………………………………………………..………..1
1. Cấu trúc hệ thống nguồn luật của Luật Hồi giáo gồm những loại
nguồn không đồng nhất và khác biệt so với Common law và Civil law…...1
2. Những nguồn luật được ghi nhận trong luật Hồi giáo mang
tính tôn giáo, thể hiện ý chí của thánh Alan………………………………..3
3. Những nguồn luật phổ biến trong Common law và Civil law
nhưng không được thừa nhận trong luật Hồi giáo và những
thay đổi của luật Hồi giáo hiện nay…………………………………………..3
C. KẾT LUẬN…………………………………………………………...…….3
DANH MỤC THAM KHẢO………………………………………………….4
1
A. MỞ ĐẦU.
Luật Hồi giáo cũng là một hệ thống pháp luật lớn trên thế giới, nhưng hệ
thống cấu trúc nguồn luật của luật Hồi giáo có những nét khác biệt rất độc đáo so với
cấu trúc nguồn luật của Civil law và Common law.
B. NỘI DUNG.
1. Cấu trúc hệ thống nguồn luật của Luật Hồi giáo gồm những loại nguồn không
đồng nhất và khác biệt so với Common law và Civil law .
Trong khi Common law và Civil law đều có những loại nguồn cơ bản: án
lệ (phán quyết của toà án), pháp luật thành văn, tập quán. Do đó ta sẽ rất ngạc nhiên
khi thấy luật Hồi giáo không thừa nhận luật thành văn, án lệ và tập quán là nguồn luật
như ở Civil law và Common law. Nguồn luật cơ bản của luật Hồi giáo là kinh thánh.
Nguồn luật của luật Hồi giáo gồm: nguồn cơ bản (kinh Koran và Sunna); nguồn phát
sinh (Ijma và Qias), đây là bốn nguồn không đồng nhất và chỉ duy nhất có ở luật Hồi
giáo.
- Kinh Koran là cuốn thánh kinh của đạo Hồi gồm 114 chương (sura) và
được chia thành các tiết (ayah) với 6.237 đoạn thơ, nêu ra rất nhiều luật lệ mà các tín
đồ Hồi giáo phải tuân thủ. Những luật lệ này bao trùm một phạm vi rất rộng, từ quy
có thể “kết hợp ý chí của thần thánh với ý chí của con người”. Qias được cộng đồng
hồi giáo tuân thủ nhờ dựa trên kinh Koran và Sunna. Việc suy luận theo sự việc tương
tự chỉ được xem như phương thức giải thích và áp dụng pháp luật do luật hồi giáo
được xác định trên cơ sở của nguyên tắc uy tín.
Luật Hồi giáo không thừa nhận án lệ, pháp luật thành văn và tập quán là
nguồn luật vì luật Hồi giáo gắn liền với tôn giáo (đạo Hồi). Vì Hồi giáo được thừa
nhận là quốc giáo nên luật Hồi giáo được thừa nhận. Do luật Hồi giáo quy định những
quy định của pháp luật phải được sự chỉ đạo, chỉ dạy của thánh Alan, không ai được
sáng tạo luật thay thánh Alan (điều này được viết trong kinh Koran).
3
2. Những nguồn luật được ghi nhận trong luật Hồi giáo mang tính tôn giáo, thể
hiện ý chí của thánh Alan.
Nguồn của luật Hồi giáo do Thượng đế đặt ra, thể hiện ý chí của Thượng đế
hay thánh Alan, là thiêng liêng bất khả xâm phạm, tín đồ chỉ có thể tuân theo chứ
không được sửa đổi, vì luật Hồi giáo độc lập so với cơ quan nhà nước hay quyền lực
nhà nước. Điều này hoàn toàn khác với Civil law và common law, các nguồn luật của
hai dòng họ pháp luật này thể hiện ý chí của nhà nước, do các cơ quan nhà nước ban
hành, thừa nhận (pháp luật thành văn, án lệ, tập quán) và có được sửa đổi.
3. Những nguồn luật phổ biến trong Common law và Civil law nhưng không
được thừa nhận trong luật Hồi giáo và những thay đổi của luật Hồi giáo hiện nay
Như đã nêu ở trên, pháp luậ thành văn, án lệ và tập quán được coi là những
nguồn luật cơ bản của Common law và Civil law, nhưng luật Hồi giáo lại không thừa
nhận và coi trọng những nguồn luật này. Ở dòng họ Common law, thường thì các tác
phẩm gồm các cuốn sách do tác giả có uy tín viết cũng được coi là nguồn luật thì
trong Luật Hồi giáo lại không được coi trọng. Ở dòng họ Civil law, các nguyên tắc
chung của pháp luật cũng được coi là nguồn của pháp luật. trong khi đó ở lluật hồi
giáo không có loại nguồn này.
Để phù hợp với thế giới hiện đại, luật Hồi giáo đã có nhiều sự thay đổi. Tuy
tập quán không phải nguồn luật nhưng có lúc được dung để lấp cho trống của pháp
luật. Ở nhiều nước Hồi giáo luật thành văn, đặc biệt là hiến pháp đã được thừa nhận