Trong nền thi ca Việt Nam hôm nay và mai sau không thể không
nhắc đến Xuân Diệu - một hồn thơ thiết tha, cháy bỏng, một tinh
nhân say đắm nồng nàn..
Bàn về sự nghiệp sáng tác của tác gia Xuân Diệu, nhà nghiên cứu Nguyễn Đăng Mạnh đã khẳng định:
“Nhìn một cách tổng quát toàn bộ sự nghiệp văn học của Xuân Diệu, thấy có một tư tưỏng chi phối tất cả,
ấy là một niềm khát khao giao cảm với đời - cuộc đời hiểu theo nghĩa chân thật và trần thế nhất”.
(Văn 11, NXB Giáo duc, Hà Nội, 1997) Thông qua việc phân tích một số bài thơ của Xuân Diệu viết
trước cách mạng, anh (chị) hãy chứng minh nhận định trên.
BÀI LÀM
Trong nền thi ca Việt Nam hôm nay và mai sau không thể không nhắc đến Xuân Diệu - một hồn thơ thiết
tha, cháy bỏng, một tinh nhân say đắm nồng nàn, một “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới ( Thi nhân
Việt Nam). Đọc Xuân Diệu, ta bắt gặp một tâm hồn yêu cuộc sống, yêu con người đến say mê cuồng
nhiệt. Ông luôn khát khao được giao hòa, được mở lòng ra với cuộc đời và cũng mong nhận được sự đáp
ứng của mọi tâm hồn, của thiên nhiên, của trời đất trong cuộc sống đáng yêu này. Niềm mong ước thiết
tha và chân thành đó là tư tưởng nổi bật chi phối toàn bộ các sáng tác của ông. Nhận định về sáng tác của
Xuân Diệu, nhà nghiên cứu Nguyên Đàng Mạnh đã khẳng định: "Nhìn một cách tổng quát toàn bộ sự
nghiệp văn học của Xuân Diệu thấy có một tư tưởng chi phối tất cả / ; một niềm khát khao giao cảm với
đời – cuộc đời hiểu theo nghĩa chân thật và trần thế nhất"
Thật vậy! Nếu cùng thời tác gia Thế Lữ muốn thoát lên cõi tiên, Huy Cận giãi bày nỗi sầu của mình lên
cỏ cây, sông nước. Vũ Hoàng Chương tìm đến với thơ say để quên thực tại chán chường, thơ Xuân Diệu
rất nhập thế.Ông luôn gắn bó, quyến luyến với cuộc sống, với cảnh và nguời nơi trần thế này:
Ta ôm bó cánh hay ta lam rắn
Làm dây đu quấn quýt cả mình xuân
Không muốn đi mãi mãi ở vườn trần
Chân hóa rể de hút mùa dưới đất.
Là một người yêu cuộc sống, yêu con người. Xuân Diệu luôn mở rộng lòng với cuộc đời, mong gặp được
những tâm hồn đồng điệu, mong được hoa cái “TÔI" và cái "TA” chung của xã hội, của cuộc đời Trong
cái 'TA" chung ấy, cái “TÔI" phải được khẳng định mạnh mẽ:
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Đọc hai câu thơ này, tôi lại nhớ đến một khúc ca trong Ngươi làm vườn của Tago - nhà thơ triết lí nổi
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rộng nhưng lượng đời cứ chặt
Không cho dài thời trẻ của nhân gian
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
Xuân Diệu luôn chắt chiu từng giây phút của cuộc đời để tận hưởng những diệu kì mà cuộc sống đem lại.
Ông vội vàng, ham hố muốn ôm tất cả sự sống vào lòng.
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Tu muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi
Và mãnh liệt hơn, ham hố hơn:
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
Phải là một người luôn luôn chan hòa, mở lòng ra với cuộc sống, Xuân Diệu mới xây dựng được những
hình ảnh thơ vừa rất trần thế lại vừa rất thánh thiện như vậy. Có nhà nghiên cứu văn học nào đó đã nói
ràng: Giữa Xuân Diệu và thiên nhiên dường như có một mối liên lạc nào đó mới có thể có được những
cảm nhận tinh vi, tinh tế đến thế. Quá đúng là như vậy! Xuân Diệu là con người thực nơi trần thế. Ông
yêu sự sống nơi trần thế, ông luôn cảm thấy hạnh phúc, hãnh diện vì sự có mặt của mình trên cuộc đời
này. Ông không đi tìm thiên đường ở một cõi huyền bí xa xôi nào, không tìm đến một vị chúa huvễn hoặc
nào. Ông chi tôn thếvì chúa đời gần gũi, tươi trẻ và đầy sức quyến rũ, ở đó trái tim nồng nhiệt đa tình đa
cảm của ông tha hồ ôm ấp lấy tất cả, tha hồ tìm đến những tâm hồn bè bạn, tha hồ tận hưởng những điều
kì diệu mà cuộc sống ban tặng