ĐỀ CƯƠNG MÔN TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG VUI CHƠI
Câu 3: Phân tích đặc điểm và ý nghĩa của trò chơi xây dựng -lắp ghép đối
với sự phát triển tâm lý của trẻ mẫu giáo. KLSP?
1. Khái niệm: TCXD là loại trò chơi mà trẻ sử dụng đồ chơi, vật liệu chơi để
mô phỏng lại dưới dạng mô hình hiện thực xung quanh (đặc biệt là thế giới
đồ vật) trong các công trình xây dựng, lắp ghép của mình nhờ trí tưởng
tượng và sáng tạo của trẻ.
2. Đặc điểm của trò chơi xây dựng
- TCXD là loại trò chơi mà khi trẻ tham gia chơi bao giờ cũng tạo ra sản
phẩm , nhưng là sản phẩm để chơi chứ không phải là sản phẩm để dùng. Sản
phẩm này mang tính tự do, tự lực và sáng tạo rõ rệt. Trong khi chơi, trẻ có
thể thay thế vật liệu chuyên biệt thật bằng những vật liệu thay thế. Đó là
những mẩu gỗ, thanh nhựa có hình thù và màu sắc khác nhau; đó là những
viên sỏi, vỏ sò, vỏ ốc, hột hạt, lá khô… được trẻ sử dụng để xây dựng nên
những “công trình” của mình. Thường trẻ xây xong công trình rồi lại phá đi
để xây lại cái khác, nhiều khi xây đi xây lại mãi mà không chán. VD: …
- TCXD gắn chặt với hoạt động tạo hình, nó đòi hỏi trẻ phải có khả năng tri
giác thẩm mĩ và tư duy hình tượng, đặc biệt là trí tưởng tượng sáng tạo. Khả
năng tạo hình tốt sẽ giúp cho trò chơi xây dựng được thuận lợi, ngược lại trẻ
được chơi nhiều trò chơi xây dựng cũng giúp cho khả năng tạo hình phát
triển tốt. Mặt khác TCXD lại gắn liền với hoạt động mang tính kĩ thuật, đòi
hỏi trẻ phải có khả năng xây dựng; lắp ráp những “vật liệu” thành những
“công trình” theo ý đồ xây dựng của mình. Do vậy có thể nói, TCXD vừa
mang tính nghệ thuật vừa mang tính kĩ thuật.
Câu 4: Phân tích Khái niệm, đặc điểm, ý nghĩa của trò chơi đóng kịch đối
với sự phát triển tâm lý của trẻ mẫu giáo, từ đó rút ra KLSP.
1. Phân tích khái niệm:
Trò chơi đóng kịch (TCĐK)là trò chơi đóng vai theo tác phẩm văn
học (truyện ngụ ngôn, cổ tích, thần thoại …) nhờ trí tưởng tượng sáng tạo và
cảm xúc của mình trẻ tái hiện lại tính cách nhân vật trong tác phẩm văn học.
Để tham gia trò chơi này trước hết trẻ phải cảm thụ được tác phẩm văn học,
truyền cảm tới “khán giả”, gợi nên ở “khán giả” những suy nghĩa, thái độ
phù hợp.
/ Việc nhập vai trong trò chơi đóng kịch phải tuân thủ một kịch bản văn học
nhất định. Do vậy để nhập được vai trẻ phải trải qua một quá trình “lao động
nghệ thuật”: tập tành trước khi biểu diễn giống như một nghệ sĩ.
/ Trong trò chơi đóng kịch thường có nhân vật người dẫn chuyện. Nhân vật
này có thể là một cá nhân (cô hoặc trẻ đảm nhiệm), có thể là một nhóm; có
thể xuất hiện hoặc không xuất hiện trên “sân khấu”, nhưng luôn có chức
năng xâu chuỗi các sự kiện, làm cho câu chuyên kịch vốn có thể bị lược bỏ
bớt các chi tiết phụ vẫn có đầu, có cuối diễn biến mạch lạc, trở nên dễ hiểu
đối với trẻ. Ngôn ngữ người dẫn chuyện vừa dẫn dắt các nhân vật vừa định
hướng quá trình tiếp xúc và cảm thụ tác phẩm văn học của trẻ.
/ Nghệ thuật trong nội dung trò chơi còn được thể hiện ở tính tổng hợp của
nội dung kịch bản. Để vở kịch diễn ra sôi nổi, hào hứng, vui nhộn, kịch bản
cần có thêm những hỗ trợ bằng điệu múa, lời ca, tiếng hát phù hoạ cho tính
cách các nhân vật; hoá trang, đạo cụ, sân khấu phù hợp với nhân vật, với chủ
để chơi … cũng tăng thêm sức hấp dẫn của “vở diễn” đối với “khán giả”.
+ Yếu tố chơi trong nội dung cũng như quá trình tổ chức trò chơi đóng kịch
được thể hiện ở những điểm sau:
/ Lời nói, điệu bộ, cử chỉ của các nhân vật (kể cả “chính diện” lẫn “phản
diện”);trang phục, hoá trang, sân khấu; lời hát; điệu múa … đều mang tính
hồn nhiên, ngộ nghĩnh phù hợp với tâm lý tuổi thơ.
/ Trẻ tham gia trò chơi một cách tự nguyện, thoải mái do sức hấp dẫn của
chính trò chơi (được đóng vai này, vai kia) chứ không phải do bị áp đặt.
Trong thực tế, phần lớn trẻ chỉ thich đóng vai nhân vật tốt, trẻ trung, giỏi
giang chứ không muốn đóng vai xấu xí, độc ác, kém cỏi. Do vậy, cô giáo
cần động viên, khích lệ trẻ không chỉ đóng vai người tốt, việc tốt mà cần
phải đóng cả vai xấu xí, độc ác, kém cỏi nữa thì mới vui được. Trong nhiều
phát triển.