GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG LÀNG NGHỀ ĐỒ GỖ MỸ NGHỆ ĐỒNG KỴ (BẮC NINH) - Pdf 31

MỤC LỤC

PHẦN MỞ ĐẦU
Lãnh thổ Việt Nam có 54 dân tộc anh em cùng sinh sống và làm việc, từ Nam ra
Bắc, từ ngoài vào trong. Mỗi dân tộc đều có các truyền thống, văn hóa mang đậm đà
bản sắc từ việc sinh hoạt, sản xuất hay các hoạt động tổ chức hội hè…Sự riêng biệt
đó có thể tạo ra những giá trị về vật chất cũng như là tinh thần lớn của cả đất nước.
Nó cũng có thể tạo ra những nguồn tài nguyên về cả du lịch và các sản phẩm truyền
thống đa dạng, phong phú mà nếu đầu tư vào nó một cách triệt để và hợp lí sẽ mang
lại lợi ích lớn cho quốc gia. Ở Việt Nam hiện nay đã đang và sẽ làm mai một một số
ngành nghề truyền thống thế mạnh, vậy làm sao để phát triển nó đem lại một nguồn thu
nhập lớn cho người dân địa phương, nâng cao chất lượng cuộc sống dân cư lại là mọt
vấn đề cần phải nghiên cứu và đẩy mạnh. Vì vậy bài viết này sẽ tập trung phân tích và
đưa ra các giải pháp phát triển bền vững một trong số các ngành nghề ở nước ta mà tiêu
biểu trong số đó chính là làng nghề truyền thống đồ gỗ mỹ nghệ Đồng Kỵ.
1. Tính cấp thiết của đề tài nghiên cứu:
Hiện nay nước ta có khoảng trên 2000 làng nghề truyền thống có từ 100 năm
tuổi trở nên, các làng nghề đã sản xuất ra hàng ngàn loại sản phẩm có giá trị sử dụng
trong nhiều lĩnh vực, đóng góp cho thị trường xuất khẩu, đem lại nguồn thu ngoại tệ
đáng kể. Tuy nhiên theo nhìn nhận khách quan thì việc phát triển làng nghề truyền
thống ở nước ta cần có nhiều vấn đề cần phải quan tâm và để có thể phát triển đúng
theo tiềm năng sẵn có.
Tỉnh Bắc Ninh hiên nay đang là tỉnh có mật độ dân số thuộc loại khá cao của cả
nước nhưng ruộng đất bình quân đầu người và năng suất lao động lại tương đối thấp,
sản lượng nông nghiệp lại không ổn định do đó vấn đề việc làm được đặt ra gay gắt.
Ngoài ra trong quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, sản xuất nông
nghiệp cùng với những ứng dụng khoa học công nghệ sẽ làm cho năng suất lao động
ngày càng tăng cao khiến cho diện tích đất nông nghiệp ngày càng bị thu hẹp lại,
điều đó tất yêu tạo nên những tiêu cực đó chính là việc người nông dân nhàn rỗi
không có việc làm, dẫn tới đời sống không được cải thiện. Bởi vậy, việc phát triển


mối quan tâm hàng đầu của các tổ chức quốc tế từ sau đại chiến thế giới II (UNDP,
UNESCO, WHO, FAO, và ICSU). Các tổ chức này đã phối hợp chặt chẽ trong việc
tìm hiểu diễn biến môi trường tự nhiên, từ đó đưa ra chương trình hành động hướng


các quốc gia phát triển theo mô hình bền vững. Năm 1951, UNESCO đã xuất bản
một tài liệu đáng lưu ý với tiêu đề "Thực trạng bảo vệ môi trường thiên nhiên trên
thế giới vào những năm 50". Tài liệu này được cập nhật vào năm 1954 và được coi là
một trong số những tài liệu quan trọng của "Hội nghị về môi trường con người"
(1972) do Liên hiệp quốc tổ chức tại Stockholm (Thuỵ Điển) và cũng được xem như
là "tiền thân" của báo cáo Brunđtland.
Thập kỷ 70, thuật ngữ xã hội bền vững tiếp tục xuất hiện trong các công trình
nghiên cứu của các học giả phương Tây, với công trình của Barry Cômmner "Vòng
tròn khép kín" (1971), Herman Daily "Kinh tế học nhà nước mạnh" (1973) và công
trình "Những con đường sử dụng năng lượng mềm: về một nền hoà bình lâu dài" của
Amory Lovins (1977). Khái niệm phát triển bền vững tiếp tục được đề cập và bổ
sung với những đóng góp quan trọng thể hiện trong các tác phẩm của Maurice Strong
(1972), và Ignacy Sachs (1975). Đặc biệt khái niệm này được đề cập toàn diện nhất
trong công trình của Laster Brown "Xây dựng một xã hội bền vững" (1981).
Đầu thập niên 80, thuật ngữ phát triển bền vững lần đầu tiên được sử dụng trong
chiến lược bảo tồn thế giới do Hiệp hội bảo tồn thiên nhiên và tài nguyên thiên nhiên
quốc tế, Quỹ động vật hoang dã thế giới và Chương trình môi trường Liên hiệp quốc
đề xuất, cùng với sự trợ giúp của UNESCO và FAO. Tuy nhiên. khái niệm này chính
thức phổ biến rộng rãi trên thế giới từ sau báo cáo Brundrland (1987). Kể từ sau báo
cáo Brundtland, khái niệm bền vững trở thành khái niệm chìa khoá giúp các quốc gia
xây dựng quan điểm, định hướng, giải pháp tháo gỡ bế tắc trong các vấn đề trong
phát triển. Đây cũng được xem là giai đoạn mở đường cho "Hội thảo về phát triển và
môi trường” của Liên hiệp quốc và Diễn đàn toàn cầu hoá được tổ chức tại Rio de
Janeiro (1992), và Hội nghị thượng đỉnh thế giới về phát triển bền vững tại
Johannesburg (2002).


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status