Bão táp triều trần tập 3 thăng long nổi giận tiểu thuyết lịch sử hoàng quốc hải - Pdf 37

P i p ntqlrü

n In õ l n e îü l

Il ruler i M ï ï

HOÀNG QUỐC HẢI

THẢNG LONG
NÓIGIÂN
TIỂU THUYẾT LỊCH s ử

NHÀ XUẤT BẢN PHU NỬ

1J g i p J n L n lru ỉn Lnlru ỊỊ Ln in J P 1-n Qj n E p

UM a u M ilt i™

u Æ

n LrijJ-U n tnTfi]

U Ë i a IJ M a U M a iï fdlbî


Copyright © Hoàng Quốc Hải
Bản quyền tác p h ẩm được bảo hộ.
Mọi hình thức sao chép, trích đoạn làm tiểu phẩm , in nhái,
chuyển thể, p h át tán trên m ạng internet, kể cả lây các ý tưởng
từ trong tác phẩm để sáng tác mà không được sự cho phép
bằng văn bản của tác giả, đ ều vi phạm quyền


te l

HONG QUC HI
te l

e

t e

B ci

ill
tel

THNG LONG
NI GIN

te l
^3cÊ1

te l
t e

t e

HEI

ĩ
teln

J te

te l
E3
è
t e l

0

0

il tiiùn
UA' ẽPJ,
Ă irilB fi1V
?ợte M
IH
I iil

"Thr"-i

ĩ
te l
B iti

ĩ
tell

I__ J H l f V N
gó|
NH XUT BN PH N

Tê-mua).
4 Quân tân phụ: Chỉ quân miền nam Trung Quốc - viìng đất Mỏng
Cổ mới chinh phục.
8


HOÀNG QUỐC HẢI

- Quan gia khu xử việc này ra sao?
- Bẩm, con đã có chiếu thư cho bá phụ Hưng Đạo
vương1 phải đón đánh bọn này ngay khi chúng đặt bước
chân đầu tiên vào đất ta. Và bắt cho được bè lủ phản bội
Trần Ải để trị tội.
- Thế còn Sài Thung thì sao? Bang giao hai nước căng
thẳng. Nếu ta để Sài Thung chết trong đám loạn quân,
Hốt-tất-liệt ắt có cớ cất binh ngay. Việc này phải cân nhắc
kỹ lắm. Vạn bất đắc dĩ không tránh được can qua, thì củng
gắng nhẫn nhịn để còn trù liệu binh lương.
- Tâu phụ vương, con chắc là Sài Thung với danh nghĩa
sứ giả, y sẽ đi trước, còn bọn kia núp bóng theo sau. về
đoàn sứ giả, con đã cử thúc phụ Chiêu Minh vương, tướng
quốc thái úy2lên tận biên ải tiếp rước y về Thăng Long. Và
củng giám sát không cho V nghênh ngang dò xét nội tình
nước ta từ biên thùy vào nội địa.
Thánh tôn vụt mím cười:
- Hai việc ấy, giao cho hai người ấy, ta yên tâm. Vương
nhi quà là sáng suốt.
Nhận được chiếu thư của nhà vua, Hưng Đạo vương
cho triệu các con về bàn việc phụng chỉ. Bởi từ lâu nay,


vẫn cùng đại vương ở đại bản doanh vùng Kiếp Bạc - Bìdh
Than. Tiếp đến là Hưng Trí vương Trần Quốc Hiến; Hưi-Ig

' Trận quyết chiến chiến lược của Hốt-tất-liệt tiêu diệt toàn bộ triều
đình nhà Nam Tống.
10


HOÀNG QUỐC HẢI

Hiếu vương Trần Quốc uất trấn giữ suốt một dải biên ải
từ cực đông đến đông bắc. Sau rốt là Hưng Nhượng
vương Trần Quốc Tảng, trấn ngự cả một vùng biển đông
bắc từ Ngọc Sơn đến Vân Đồn, Hạ Long.
Đại vương là một bậc trí tuệ, nghiêm cẩn, nên người
giáo dưỡng các con theo nền nếp cực kỳ thâm viễn. Đại
vương thường dậy các con thấu đáo đạo làm người, trước
khi học đạo làm tướng.
Các vương cũng biết rõ tính cha, nên trước khi nói ai
củng phải suy nghĩ cho cạn nhẽ. Và ai củng biết rằng, trong
những cuộc nghị bàn như thế này là bàn việc quân cơ, việc
lớn quốc gia. Sa xẩy là đại vương chiếu quân pháp trị tội,
chứ không mảy may xen lẫn tình phụ tử mà châm chước.
Đại vương đưa mắt nhìn các con. Phút im lặng nặng nề
khiến không khí như ngột ngạt. Hưng Nhượng vương Trần
Quốc Tảng vốn tính bồng bột, ưa hành động hơn là suy
ngẫm, vừa mấp máy môi, toan nói. Nhưng chợt nhìn thấy
gương mặt cha vẫn trầm mặc và các huynh vẫn điềm nhiên,
vương hơi chột dạ. Và suy nghĩ: "Việc dễ như trở bàn tay.
Phục binh bất ngờ diệt gọn. Chém đầu Sài Thung ném trả

ta, chứ không cần sát hại chúng. Bõ bèn gì vài ngàn tên
giặc. Đây là ván cờ bang giao, không được để xảy ra điều
gì sai quấy.
Vương đột ngột ngừng lời. Đôi mắt vương bỗng sáng
quắc. Vương như đang trương nhãn lực nhìn cho thấu
một vật gì đó qua màn sương mờ đục. Rồi cất cao giọng,
vương nói:
13


THẢNG LONG NỐI GIẬN

- Gấp gáp lắm rồi. Cứ như ta suy ngẫm qua cung cách
chèn ép, bức bách của nhà Nguyên, thì Đại Việt tiếp sứ
Nguyên lần này có nhẽ là lần trót chăng? Cho nên việc
canh phòng trên biên ải, củng như việc thông đạt tin tức từ
biên cương về bản doanh ta, không được lơi lỏng, trễ nải.
Các hỏa điểm, củi đóm lúc nào củng phải đầy đủ, ngay cả
khi trời mưa bão. Còn các trạm, phải luôn luôn có ngựa
tốt, để hễ có tin gì, là các kỵ sĩ có thể lên đường ngay được.
Ngày mai ta về Thăng Long, để xem vua tôi nhà
Nguyên giở thêm trò gì nữa. Yết Kiêu đi cùng ta. Dã
Tượng lo luyện tốt đội tượng binh, đội thần nỗ giúp ta.
Các con cố gắng hoàn thành trách phận. Xong việc, ta sẽ
có thưởng.
Nói xong, vương đứng dậy đi về phía tàu ngựa. Con tía
mật thấy vương đi qua, nó hí lên một hồi dài, rồi lúc lắiC
bờm và gại móng, khiến vương phải dừng lại.

14


thủ đoạn trong nghề bang giao. Lần này, Sài Thung còn
lãnh một trọng trách vừa to lớn, vừa mới mẻ, tức là bang
giao có vũ trang. Sài Thung nắm trong tay một bộ máy triều
đình của nước An Nam, do thiên tử nhà Đại Nguyên áp
đặt. Từ quốc vương đến các đại thần, đều lấy ra từ đoàn
cống sứ của Đại Việt. Chẳng hạn Trần Di Ái dự hàng quốc
thúc của An Nam quốc vương Trần Nhân tôn, vốn là viên
chánh sứ sang đại đô năm trước được giữ lại. Thiên tử nhà
Đại Nguyên đã mông ân cho y làm An Nam quốc vương,
và phế truất cha con Nhật Huyên1. Ngay cả bộ máy cai trị
của thiên triều, cũng đã sắp đặt đâu vào đấy.
Sài Thung khấp khởi, phen này y chỉ dùng ba tấc lưỡi
với một đạo binh nhỏ, cũng thừa sức làm cho vua tôi nhà
Trần phải run sợ đầu hàng. Vì rằng, nếu năm ngàn quân
kia không xong, thì sẽ có năm mươi ngàn, sẽ có năm trăm
ngàn. Sẽ có ức, triệu quân đến làm cỏ xứ này. Vì rằng
Trung Nguyên mênh mông là thế, vĩ đại là thế, còn bị vó
ngựa Mông cổ đạp nát cả thành trì, vua tôi nhà Tống cõng
nhau nhảy xuống biển*2 chết trôi, chết chìm, huống chi lũ
' Tên thật của Trần Thánh tông là Trần Hoảng, bọn vua quan và sứ
giả nhà Nguyên đều gọi sách mé là Nhật Huyên.
2 Ý Sài Thung muốn trỏ trận đại bại của vua tôi nhà Tống ở Nhai
Sơn năm Ký mão (1279). Quân Nguyên đánh úp, quân Tống thua. Tả
thừa tướng nhà Tống là Lục Tú Phu cõng vua Tống nhảy xuống biển
chết. Qua bảy ngày, xác nổi lên mặt biển đến hơn mười vạn nguòri.
Đến đây kết thúc triều đại nhà Tống. Hốt-tất-liệt thống trị Trung Hoa
và đồi niên hiệu là Đại Nguyên.
16


17


• THẢNG LONG NỐI GIẬN

đường tắt Vĩnh Bình để vào đất Đại Việt. Y đã bị quan
quân Đại Việt ngăn lại, và Nhật Huyên đã gửi cho y một
bức điệp văn, lời lẽ khôn ngoan tới mức không thể nào
quên được: "Nay
nghequốc công đến biên giới dá
không ai ỉà không lo sợ, không biết sứ nước nào mà đến lối đó, xin
đem quân về đường cũ mà
đi..."
Hừm! Sài Thung phát đánh đét một cái vào mặt, y di
bàn tay và xòe ra trong đêm tối. Không nhìn thấy, nhưng
y biết là đẫm máu. Những con muỗi quái ác như báo cho y
biết là đã bắt đầu vào miền đất ẩm ướt phương Nam. Mặc
dù vậy, mạch suy tư của quan thượng thư bộ lễ vẫn cứ
tiếp nối. Y lại cười khẩy - "Nhật Huyên vậy là lần này ta cho
quân đi đúng đường vào đất nhà ngươi. Sao không có đai
quân nghênh rước"?
Sài Thung tự nhủ: "Sớm mai ta sẽ cho quân tiến thẳng
vào dinh thự hiệp trấn Lạng châu. Ta sẽ quở trách y vô iễ
không ra địa đầu biên ải nghênh rước sứ giả thiên triều".
Và Sài Thung mơ tưởng, chuyến bang giao vũ trang này
của y thành tựu, mà nhất định pl)ải thành tựu, sẽ là mót
kỳ tích không tiền khoáng hậu trpng lịch sử, ngay cả đến
Trương Nghi1, Tô Tần2 củng không sánh được. Y sẽ .ằ
người đứng ra cai quản xứ Án Nam này. Chính y chứ
không phải tên Mông cổ võ biền Bột-nhan Thiết-mộc-nhi

chủ chẳng còn ai võng, cáng y nữa. Cái bụng y to, cái chân
y ngắn, lại chạy tụt mất cả giầy, hai bàn chân mũm mĩm bị
đất đá, gai sỏi chà sát rơm rớm máu tươi. Y nhìn trước ngó
sau, không thấy có một tên quân Mông cổ nào chạy theo y.
19


THẢNG LONG NỐI GIÂN

Sài Thung rất đỗi hoang mang. Y tự nghĩ: Chẳng nhẽ
binh lính của thiên triều lại bị cái lủ man di này giết hết cả
rồi sao? Chẳng nhẽ hàng ngàn thiên binh thiên tướng bị
bọn Nam man này dùng quỷ kế bắt hết rồi sao? Giữa lúc y
muôn phần bối rối thì may thay, cái quán dịch - nơi tiếp sứ
của quan hiệp trấn vùng địa đầu biên ải đã gần kề. Sài
Thung bèn ngồi phệt xuống không chịu đi nữa. Quân lính
Đại Việt được lệnh áp sát y chứ không dọa nạt, quát lác,
đánh đập. Nhưng củng không để cho y sai khiến.
Một lát sau, quan hiệp trấn ngựa xe võng lọng, tiền hô
hậu hét từ nhà quán dịch tiến về sứ đoàn thiên triều.
Ở cái trấn biên thùy lại có cửa quan thông với nước lớn
Đại Nguyên, viên hiệp trấn thường nhẵn mặt các sứ đoàn
Nguyên-Mông. Vì vậy vừa nhìn thấy Sài Thung, quan
hiệp trấn không nhịn được cười, phải quay đi vờ đưa tay
áo thụng lên che miệng. Thật không ngờ, quan chánh sứ
nhà Đại Nguyên, chân không giầy, áo quần rách mướp,
mũ đại thần có hai cánh chuồn thì rơi mất một, còn một
chiếc thì quay ngược về phía trước. Mặt mũi quan chánh
sứ bị gai cào rớm máu. Nom quan lớn thiên triều y hệt một
tên hề. Bấm bụng để khỏi bật thành tiếng cười, quan hiệp

Vào nghi trong quán dịch tới xế chiều, vừa đói mệt, vừa
uất ức cảm giận, xấu hổ, Sài Thung cứ mong ngóng mãi
không thấy một đại thần nào của triều đình nhà Trần lên
biên trấn tiếp rước, cũng chẳng thấy viên quan bản hạt
dâng cơm rượu.
Tới mức không chịu được nữa, Sài Thung đập phá quát
21


THĂNG LONG N ổ i GIẬN

tháo. Lính hầu của quan hiệp trấn ló vào, bị Sài Thung vơ
lấy khay trà đánh lên đầu tóe máu. Nguời lính ôm đầu
chạy. Lát sau yên ắng, quan biên trấn áo mũ chinh tề bước
vào, nghiêng mình sá Sài Thung.
Sứ giả thiên triều đập án quát:
- Nhà ngươi láo thật! Định bỏ ta chết đói ở cái xó này
phỏng?
Quan biên trấn làm ra vẻ run sợ:
- Bẩm đại quan, bản chức đã sửa soạn cơm rượu đầy đủ
ngay từ khi đại quan mới tới. Nhưng không thấy đại quan
cho gọi, nên bản chức không dám tự tiện.
- Quân láo thật, dám lỡm cả sứ thiên triều.
- Bẩm quan lớn, đó là tục nước chúng tôi. Kẻ dưới phái
kính cẩn với người trên. Nếu bề trên không cho gọi hỏi, kẻ
dưới đều không dám tự tiện.
- Được rồi, ta cho phép ngươi dâng cơm.
Một mâm cỗ đầy, với hai tầng bát đĩa, lập tức được bê
vào. Nom có vẻ ngon, nhưng nguội ngơ nguội ngắt, ruồi
bâu đầy. Loáng thoáng đã có con ngã vào âu canh. Cơm

không cho y lui tới. Bời vậy, quan biên trấn đã nghĩ ra cách
mở hội đón y. Che mắt y bằng cờ quạt, tàn lọng, và người
chen người suốt dọc đường chúng đi. Bịt tai y bằng tiếng
trống, chiêng, hò hát. Nhưng thảm hại cho viên chánh sứ,
là hắn đang đau như hoạn, vẫn cứ phải gượng sầu mà lên
mặt vênh váo.
Trong khi hắn đang lo són máu, thì Hưng Vú vương hà
hê vì đã làm được đúng như ý cha mong muốn. Nghĩa là
23


THẢNG LONG NỐI GIẬN

tướng quân phục binh quanh dải rừng, đã đào sần một cái
hào rộng ngay chỗ giáp ranh biên ải. Đêm ấy chờ cho
đoàn sứ giả vừa đi qua, chợt lủ người, ngựa quân Mòng
Cổ ập tới, vương cho nổ pháo đùng đùng. Ngựa nghe
tiếng nổ và khói pháo cay sè hoảng hốt nhảy chồm lên.
Thế là người, ngựa chúng nó nhất tề lăn xuống hố.
Trời sáng rõ, lủ chúng nó, những đứa nào còn sống sót
lồm cồm leo lên bờ. Không thấy Sài Thung, như rắn không
đầu, bèn tìm đường chạy tháo trở lui.
Trận bang giao có vũ trang này của Sài Thung, được
xem là một kỳ mưu ở đại đô Yên Kinh. Hốt-tất-liệt hết lời
-cổ súy. Vậy mà mới mấp mé biên thùy thôi, nó đã bị đại
bại. Quân thì ôm đầu máu chạy về, tướng thì mặt mày xây
xát ngồi đây, với áo quần mủ mão bờm rách, như một tên
hành khất, còn mấy con tốt bù nhìn Trần Di Ái và đồng
bọn, bị trói giật cánh khuỷu giải về triều từ đêm trước rồi.
Nay y ngồi đây, đợi triều đình ta cho người đón về Thăng

trung thành với chủ cho đến lúc chết. Thật là khuyển mã
chí tình. Nhưng con người, dù ở nước lớn hay nước nhỏ
mà bất nghĩa bất nhân, thì đúng không bằng loài sâu bọ
chó má2thật.
1 Bọn thống trị Trung Quốc xưa coi dân các nước ngoài Trung
Hoa là Man di, Địch quốc. Bời trong chữ Man có bộ trùng, trong chữ
Địch có bộ khuyển. Có nghĩa Icà chúng coi các dân tộc khác như dõi
bọ, chó má.
: Đáo tử ti phương tận: Đến chết vần còn nhà tơ.
. ' Lỡm ý Sài Thung coi các dân tộc khác là man di.
25


THÁNG LONG NỐI GIẬN

Như giẫm phải tổ ong bò vẽ, Sài Thung hét lớn:
- Quân vô đạo! Ta đã bảo dòng giống vua tôi nhà các
ngươi không có lễ nghĩa.
- Đại nhân quá lời đấy. Chắc đại nhân nóng giận mà
chưa kịp nghĩ chăng? Được biết đại nhân sẽ qua thăm
nước chúng tôi, quốc vương tôi sai tôi phải túc trực để tiếp
rước đại nhân. Khi đại nhân vừa tới địa đầu biên ải, chúng
tôi đã kịp nghênh tiếp. Biên dân chúng tôi nô nức đi đón
đại nhân vui như trảy hội. Đại nhân tới đâu, từ lão phu tời
bọn mục đồng đều kính cẩn vái chào. Từ quan đến dân,
chúng tôi đều tỏ lòng hiếu khách, không hề có một sự sơ
suất nào. Đại Việt chúng tôi là một nước văn hiến lâu đời
sánh ngang Hán, Đường, tưởng như văn hiến bên quí
quốc cũng đến thế mà thôi. Hà cớ gì đại nhân khinh mạn
nước tôi. Đại nhân có thể coi thường tôi, thậm chí khinh

kỷ. Đám quà cáp càng chồng chất cao bao nhiêu, thì
gương mặt Sài Thung càng tươi tỉnh lên bấy nhiêu. Cuối
cùng các vết nhăn trên khuôn mặt vốn đầy sát khí kia, như
cùng một lúc giãn ra hết, và một nụ cười đầu tiên của Sài
Thung đã nở trên đất Đại Việt. Y quay về phía Trần
Quang Khải, hơi nghiêng đầu đáp lễ.
- Ta có lời chào quan tướng quốc thái úy. Và y thầm nghĩ:
"Vậy là cha con Nhật Huyên củng đã biết điều. Đã cử viên
quan đầu triều đến tận biên trấn rước ta. Và với món lễ này Y lại nhìn xuống đống châu báu, vàng bạc - củng tạm được".
Tướng quốc thái úy bèn mời Sài Thung sang nghỉ tại
dinh quan biên trấn, để ngày mai lên đường về Thăng Long.
27



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status