Lục Bát Thơ Tình
___ Thơ lục bát - cũng như thơ song thất lục bát - là thể loại thơ "đặc
sản" của dân tộc ta. Nó mang nhạc điệu đặc trưng của tiếng Việt: đó là
sự hài thanh chuẩn xác theo luật bằng trắc, cộng với sự hiệp vần nghiêm
khắc.
___ Có thể ví thơ lục bát như một loài hoa quý trổ ra trên cây ngôn ngữ
Việt Nam vốn vô cùng tinh tế, uyển chuyển và đầy nhạc tính.
___ Trải mấy ngàn năm văn hiến cho đến nay, thơ lục bát vẫn là thể thơ
mang đậm đà bản sắc dân tộc hơn bất kỳ thể thơ nào khác. Thơ lục bát
- nhất là thơ tình - mang màu xanh đặc trưng của đồng lúa, của luỹ tre
làng, của rừng nhiệt đới, của biển Việt Nam, và cũng là hình ảnh của tâm
hồn con người Việt Nam dịu dàng, ngọt ngào, tha thiết.
___ Thơ Tình Lục Bát vừa là tinh hoa của nền thơ ca trữ tình truyền
thống, nhưng cũng là mảng đất thi thố của những khám phá táo bạo
dành cho các nhà thơ trẻ. Thơ tình lục bát thời này không chỉ thiết tha
mà còn có thể kỳ vĩ, tráng lệ; không những dịu dàng êm ái mà còn trào
cuộn sục sôi: Không những mang màu xanh bất hữu mà còn những màu
sắc chói chang rực rỡ. Vì vậy, chúng ta nên tự hào có những áng thơ tình
lục bát tuyệt diệu và hy vọng nó sẽ phát triển vô tận...
Tiễn Em
Nguyễn Hoàng Sơn
Tiễn em buổi sáng đi làm
Nón quên anh nhắc, chiếc làn anh đưa
Tần ngần một thoáng dây dưa
Trao em chiếc cặp lồng trưa quá nghèo .
Xa em từ sáng đến chiều
Mà nghe thấp thỏm bao điều trong anh
Ðường bằng nhưng lắm khúc quanh
Xe đông người vội nên thành khó đi .
Một ngày nào có ngắn chi
Mỗi giây qua, những điều gì đợi em ?
Hỏi lòng, anh biết mình yêu
Hỏi em, áo vẫy mây chiều trôi mau
Biết về đâu, biết nơi đâu ?
Ðầu hè ve đã gọi màu chia xa .
Lục Bát Trong Ðêm
Hồng Thanh Quang
Anh thắp lên ngọn đèn dầu
Ðêm nay như thể đêm đầu thiếu em
Ánh đèn sáng hắt vào đêm
Lòng anh dồn hết phương em nghĩa gì ?
Người đâu gặp gỡ làm chi
Lời thương để ngỏ đã đi để sầu
Anh nào muốn nhớ em đâu
Sao không thể viết một câu hững hờ ? ...
Ngủ, anh không dám vì lo
Lỡ em ở giữa giấc mơ không về
Lỡ buồn quá giữa cơn mê
Anh hôn không phải em thì sẽ sao ?
Dầu hao, đêm cũng dần hao,
Cô đơn chẳng vợi chút nao, cứ đầy
Ôi bao pho sách to dày
Không che khuất nổi thanh gầy dáng em ..
Cô Gái Tắm Trăng
Hoàng Ðình Huy Quan
Cô gái chèo thuyền trên sông
Vầng trăng theo mãi vàng đong một trời
Ðôi khi cô muốn chèo lơi
Vầng trăng như nhoẻn miệng cười lạ ghê
Áo cô lụa mỏng ai che
Hồn cô háo hức xa bờ không lên
Nụ cười dẫu mấy bao dung
Cũng thoang thoảng vẻ lừng chừng ở trong ...
Tóc hai đứa chảy thành dòng
Tay ai vuốt mặt, coi chừng lấm lem !
Cho em qua dãy cột đèn
Khẳng khiu soi tỏ đường đêm bước người
Bóng xập nhập, bóng tách rời
Bóng thu, bóng dãn, bóng trôi gập ghềnh
Dối gian như bóng với hình
Dối gian như những lời tình sớt chia
Chở em đi học mưa nhòa
Ðường loang bóng nước nhập nhòa bóng cây .
Lạnh vừa đủ siết vòng tay
Run đi em để sau này nhớ nhau
Chở em qua vũng lầy nào
Xe lăn bánh trượt vào sâu tội tình ...
Con Ðường
Phan Thị Thanh Nhàn
Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nào đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài ?
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu .
Không Ðề
Phan Thị Thanh Nhàn
Ngày tôi tạm biết xóm làng
Em tròn mười tám nhẹ nhàng bước chân
Chia tay bên giậu cúc tần
Em rằng năng đến đỡ đần mẹ tôi
Thế rồi cách trở xa xôi
Bờ cây ngày ấy ai người đợi ai
Bây giờ trúc đã quên mai
Mẹ tôi già yếu nào ai đỡ đần ?
Và ... cho đến một ngày xuân
Có người thiếu phụ dừng chân cổng nhà .
Em giờ ... là của người ta
Của riêng tôi ... một giậu hoa cúc tần
Của riêng tôi: phút tần ngần ...
Nhớ
Ngân Trang
Ngày về thăm lại trường xưa
Mái rêu ngăn ngắt hàng dừa lao xao
Tìm em, em ở phương nào ?
Bâng khuâng gởi lại với bao mộng đầu
Chiều nghiêng rào rạt ve sầu
Chùm hoa phượng thắm nhuốm màu chia xa .
Lật trang lưu bút chữ nhòa
Lang thang mây trắng, la đà trúc xinh .
Lỡ
Mường Mán
Phải chi ta đừng lớn khôn
Tâm hồn cứ mãi trẻ con không già
Ði rong qua cõi người ta
Trái tim chỉ biết hát và yêu thương
Phải chi trái đất hình vuông