GIÁO DỤC-DU HỌC
Thứ Hai, 10/11/2008, 14:34
Những đề văn gói trọn yêu thương
Một học trò yêu môn văn trong bức thư gửi cô giáo dạy văn của mình đã ví mình như “một con tàu ở ngoài xa khơi,
nhìn thấy ngọn hải đăng nhưng chẳng biết làm gì để được vào bờ”.
Em nói mỗi tiết học văn từ trước đến nay, “khi gấp trang sách lại thì tất cả những giá trị nhân văn xem như đã bỏ vào một cái hộp
được đậy chặt nắp”.
Và em viết về cảm giác xúc động của mình sau đó rằng, “tôi cảm thấy một điều gì đó kỳ diệu của cuộc gặp gỡ này”, khi em gặp
cô giáo dạy văn mới của mình: cô Dương Thu Trang, giáo viên Trường THPT Mạc Đĩnh Chi, quận 6, TP.HCM.
Nước mắt học trò
Những học trò cấp ba 16, 17 tuổi của cô dường như bị những trang lý thuyết đặc chữ, những bài tập nâng cao, những công thức
khô khan cuốn đi trong vòng xoay học, học và học.
Với môn văn hiện nay, học trò khó mà đi hết ý nghĩa của những “cảm thụ”, “chia sẻ”, “xúc động”, “trân trọng”, “yêu thương”…
trong từng bài giảng, dù là của một môn học có chức năng “mở cánh cửa tâm hồn”.
Làm sao để kéo cô và trò tới gần nhau hơn? Làm sao khơi dậy trong lòng trò những ý tưởng, đam mê, xúc cảm để nhìn cuộc
sống bằng con mắt sâu sắc hơn?
Cô Trang bắt đầu từ một đề văn: Đọc “Những con đường mang tên cha” (tài liệu đính kèm) và viết về bản thân mình: Em đã lớn
lên như thế nào?
Đề văn ấy giúp cô phát hiện nhiều điều: rằng đối với nhiều học trò thì đây là lần đầu tiên trong suốt 17 năm lớn lên chúng có dịp
nghĩ và viết về gia đình, cha mẹ mình với nhiều cung bậc cảm xúc: tình yêu, lòng biết ơn, cũng có cả những thù hận, những giọt
nước mắt lặng lẽ.
Trò khóc, cô cũng khóc. Đó là khi cầm trên tay bài viết nguệch ngoạc hơn nửa trang giấy A4 của T.D., học trò to cao, đẹp trai, mà
nếu không có bài tập hôm nay cô sẽ không biết D. lớn lên từ những bãi rác trong thành phố.
Không cha mẹ, em sống với người bà già nua. Em viết rất xót xa rằng: nhiều lúc em ghét bà bởi mùi hôi thối từ những đống rác,
nhưng có lúc em chợt nhận ra bà đã nuôi lớn em được như hôm nay từ những bãi rác hôi hám đó.
Và nếu không có đề làm văn ấy, N.H. chắc sẽ chẳng bao giờ kể cho cô giáo nghe em là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi trước cửa một
nhà giàu. V.T. sẽ mãi nuôi trong lòng sự thù ghét người cha đã bỏ em từ khi lọt lòng, để rồi 17 năm sau quay lại đòi quyền làm
cha khi em đang sống yên ổn cùng người mẹ bán hàng rong.
T.Q. sẽ không nhận ra người cha làm nghề thợ hàn của mình không những không đáng xấu hổ mà cái nghề vất vả, khổ cực ấy
của ông chính là điểm tựa để em ăn học thành người.
Mỗi câu, mỗi dòng, mỗi cảm xúc đều non nớt, trong trẻo và trung thực hơn bao giờ hết. Cô giáo đã khóc rất nhiều khi viết lời phê
Cô biết những món quà đó đã được dán đầy góc học tập của học trò ở nhà như những kỷ vật luôn đồng hành cùng các em trong
những bước đi khôn lớn.
Trong căn hộ nhỏ ở chung cư Bàu Cát 2 (Tân Bình), cô Trang cho chúng tôi xem “gia tài” lớn nhất của mình: hàng trăm bức thư,
bài kiểm tra, trang nhật ký thấm đẫm nước mắt học trò. Nhưng với cô giáo chưa tròn 30 tuổi đam mê nghiệp dạy văn này, chính
“gia tài” ấy mới thật sự là những tác phẩm văn học trọn vẹn và vô giá.
“Con sẽ sống tốt như cô!”
Cô Trang thương yêu!
Vì cô Trang không chỉ là một người thầy tận tụy, cô Trang còn là một người mẹ yêu thương, một người bạn để tâm tình.
Vì cô Trang không chỉ truyền đạt kiến thức, ngôn ngữ, cô Trang còn dạy cách làm người, cách sống, cách yêu.
Vì cô Trang không chỉ là “người lái đò”, cô Trang còn dẫn bước vào đời và luôn dõi theo từng bước đi của con.
Vì tất cả những điều tốt đẹp cô Trang dành cho con, con chỉ biết nói rằng: CON YÊU CÔ VÀ SẼ SỐNG TỐT NHƯ CÔ.
20/11/2007
HS của cô: N.Phượng
Theo Lưu Trang
Tuổi Trẻ