BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM NGHỆ THUẬT TRUNG ƯƠNG
NGUYỄN THỊ THANH NGA
BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY GIÁ TRỊ DI SẢN
VĂN HÓA CỦA BẢO TÀNG CỔ VẬT
VÕ HẰNG GIA TỈNH NINH BÌNH
LUẬN VĂN THẠC SĨ QUẢN LÝ VĂN HÓA
Khóa 5 (2016 - 2018)
Hà Nội, 2018
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM NGHỆ THUẬT TRUNG ƯƠNG
NGUYỄN THỊ THANH NGA
BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY GIÁ TRỊ DI SẢN
VĂN HÓA CỦA BẢO TÀNG CỔ VẬT
VÕ HẰNG GIA TỈNH NINH BÌNH
LUẬN VĂN THẠC SĨ
CHUYÊN NGÀNH: QUẢN LÝ VĂN HÓA
Mã số : 8319042
Người hướng dẫn khoa học: PGS. TS Nguyễn Thị Huệ
Hà Nội, 2018
Tiến sĩ
TW
Trung ương
TP
Thành phố
UBND
Ủy ban nhân dân
UNESCO
Tổ chức Khoa học, Giáo dục và
Văn hóa Liên Hiệp Quốc
MỤC LỤC
MỞ ĐẦU ....................................................................................................... 1
Chương 1: KHÁI QUÁT CHUNG VỀ BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY GIÁ
TRỊ DI SẢN VĂN HÓA VÀ BẢO TÀNG CỔ VẬT VÕ HẰNG GIA ..... 11
1.1. Khái quát chung về bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa ............... 11
1.1.1. Các khái niệm liên quan .................................................................... 11
1.1.2. Nội dung bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa ............................ 25
1.2. Các văn bản pháp quy liên quan đến bảo tàng tư nhân ........................ 27
1.3. Sự ra đời của bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia ........................................ 31
DI SẢN VĂN HÓA Ở BẢO TÀNG CỔ VẬT VÕ HẰNG GIA ............... 87
3.1 Những tác động của phát triển xã hội đối với bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia
..................................................................................................................... 87
3.1.1. Khó khăn ........................................................................................... 87
3.1.2. Thuận lợi ........................................................................................... 88
3.2. Phương hướng ...................................................................................... 89
3.2.1. Phương hướng chung ........................................................................ 89
3.2.2. Phương hướng cụ thể của bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia ................. 92
3.3. Các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác bảo tồn và phát huy
giá trị văn hóa .............................................................................................. 95
3.3.1. Về cơ chế chính sách của Đảng và Nhà nước ................................... 95
3.3.2. Giải pháp về công tác bảo tồn di sản văn hóa ................................. 104
3.3.3. Giải pháp về phát huy giá trị di sản văn hóa ................................... 110
3.3.4. Tăng cường nguồn đầu tư xã hội hóa và nâng cao năng lực quản lý
cho các giám đốc của bảo tàng ngoài công lập ......................................... 117
Tiểu kết ...................................................................................................... 119
KẾT LUẬN ............................................................................................... 120
TÀI LIỆU THAM KHẢO ......................................................................... 123
PHỤ LỤC : ...............................................................................................128
1
MỞ ĐẦU
1. Lí do chọn đề tài
Trong xu thế hội nhập và toàn cầu hoá hiện nay, vấn đề bảo tồn các
giá trị văn hoá, bản sắc của mỗi quốc gia dân tộc đang là một vấn đề thời
sự. Giữ gìn bản sắc văn hóa và phát huy những giá trị văn hóa trong thời
đại ngày nay có một tầm quan trọng đặc biệt và ảnh hưởng sâu sắc tới mọi
lĩnh vực của đời sống xã hội. Đảng, Nhà nước rất quan tâm đến việc bảo
tàng tư nhân trên cả nước được cấp phép thành lập, hiện có 25 bảo tàng tư
nhân đang hoạt động tuy gặp nhiều khó khăn nhưng đóng góp rất nhiều
trong việc sưu tập cổ vật, hiện vật văn hóa, lịch sử của dân tộc và phát huy
giá trị của chúng trong xã hội. Hoạt động độc lập, nhưng mỗi bảo tàng tư
nhân lại có sức hút riêng vì mỗi lĩnh vực của một bảo tàng tư nhân dường
như không trùng lặp về hiện vật với các bảo tàng Nhà nước. Trong số đó
phải kể tới Bảo tàng cổ vật Võ Hằng Gia. Việc tham gia vào hệ thống bảo
tàng quốc gia cũng chính là một đóng góp về khía cạnh xã hội hóa bảo
tàng. Hoạt động của bảo tàng tư nhân như bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia đã
tham gia vào các hoạt động văn hóa, xã hội của địa phương cũng như khắp
trên cả nước. Cho tới nay, người ta mới bàn đến những nét riêng, nét độc
đáo của một bảo tàng nhất là bảo tàng tư nhâm mà dường như đang quên đi
vai trò của nó đối với công tác xã hội. Việc nghiên cứu về hoạt động bảo
tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa của bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia
cũng khuyến khích thêm cho các công tác xã hội của một bảo tàng tư nhân.
Thứ ba, Bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia tỉnh Ninh Bình do ông
Nguyễn Thế Võ đứng tên có quyết định thành lập từ năm 2000 có tư cách
pháp nhân, có con dấu, tài khoản riêng, chịu sự quản lý về chuyên môn
nghiệp vụ của Sở Văn hóa và Thể thao tỉnh Ninh Bình. Bảo tàng Cổ vật Võ
Hằng Gia, tuy là một bảo tàng tư nhân, nhưng lại ở nơi cố đô xưa, với
nhiều chứng tích thăng trầm của lịch sử đất nước, dân tộc, hiện nay đã và
đang hoạt động với những giá trị văn hóa độc đáo, hơn nữa, người thành
lập - ông Nguyễn Thế Võ - một người sưu tầm đồ cổ có tiếng trong cả nước
3
lại có một tầm nhìn chiến lược, niềm đam mê với đồ cổ và văn hóa dân tộc.
Bảo tàng Cổ vật Võ Hằng Gia với tiêu chí sưu tầm các cổ vật về văn hóa,
lịch sử mà chủ yếu là của nước ta và Trung Hoa đã tạo nên nét riêng trong
tác phẩm nghệ thuật cổ; chương 6: Quản lý Cổ vật ở Việt Nam. Đây là tài
liệu tham khảo quan trọng cho đề tài Luận văn [9].
Trang sức của người Việt cổ (2001) do Trịnh Sinh – Nguyễn Văn
Huyên (đồng chủ biên), Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc Hà Nội. Nội dung
của cuốn sách đã tập trung giới thiệu về các loại hình trang sức của người
Việt cổ đã sử dụng trong đời sống vật chất và tinh thần với nhiều chất liệu
khác nhau như đất, đá, tre, gỗ,… đến vàng, bạc, ngọc, ngà,… và giá trị của
các loại trang sức này. Những nghiên cứu chỉ ra chúng đã được tìm thấy
thông qua các cuộc khai quật khảo cổ học về di chỉ khảo cổ, hiện đang
được lưu giữ trưng bày ở bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam và một số
bảo tàng tỉnh ở nước ta [20].
Bảo tàng Mỹ thuật Cung đình Huế Tập 2 (1997), do Trần Đức Anh
Sơn chủ biên, Nhà xuất bản Trung tâm bảo tồn di tích Cố đô Huế. Nội dung
cuốn sách đã đề cập đến lịch sử ra đời của bảo tàng Mỹ thuật Cung đình
Huế (nay là bảo tàng Cổ vật Huế), giới thiệu về kiến trúc điện Long An,
nghệ thuật Pháp lam Huế, đồ đồng thời Nguyễn, đồ sứ ký kiểu thời Lê –
Trịnh – Nguyễn và trang phục của vua chúa thời Nguyễn. Đặc biệt trong
cuốn sách này tác giả đã khẳng định Cổ vật được coi là tài sản vô giá của
dân tộc và cần phải bảo quản lâu dài chúng để phục vụ cho công tác nghiên
cứu và giáo dục về lịch sử, văn hóa cho công chúng đặc biệt là thế hệ trẻ
[18].
2.2. Các bài viết, nghiên cứu, quy định liên quan đến bảo tàng tư nhân
Nguyễn Thị Huệ trong cuốn Cơ sở bảo tàng học (giáo trình dùng
cho sinh viên đại học và cao đẳng ngành Bảo tàng) đã viết về đặc điểm
nhóm bảo tàng tư nhân/ngoài công lập như sau:
Hệ thống nhóm bảo tàng tư nhân và các tổ chức xã hội quản lý gồm:
5
Tác giả Giang Nam viết trong bài “Phát huy giá trị bảo tàng tư nhân”
đăng trên báo Nhân dân Điện tử (Cơ quan TW của Đảng Cộng sản Việt
Nam, tiếng nói của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam). Trong đó có
nhận định một cách khái quát về các bảo tàng tư nhân ở Hà Nội: hiện nay
tựu chung có 2 vấn đề chính: đa dạng về chủng loại và để những hiện vật
quý ngủ yên [34].
Phạm Mai Hùng đã viết bài nghiên cứu về “Bảo tàng ngoài công lập
ở Việt Nam - nhìn từ kinh nghiệm của một số quốc gia trên thế giới” in trên
Tạp chí Di sản văn hóa số 1 (54) và số 2 (55) - 2016. Bài viết đã đưa ra
quan điểm của tác giả về một số điểm tương đồng cơ bản về sự hình
thành/ra đời và hoạt động của bảo tàng tư nhân/bảo tàng ngoài công lập ở
một số quốc gia mà ông nghiên cứu.[3, tr.112] [4, tr.83].
Tác giả Thanh Thủy trong bài “Bảo tàng tư nhân - Mở ra rồi… để
đó” in trên báo điện tử “Báo mới” chuyên mục văn hóa đã nêu những hạn
chế, khó khăn của bảo tàng tư nhân hiện nay [27].
Tác giả Minh Vượng viết trong bài Bảo tàng ngoài công lập trăn trở
tìm hướng phát triển in trên trang thông tin điện tử của Bảo tàng Lịch sử
quốc gia ngày 24/11/2015, đã viết như sau: “Sự tồn tại của các bảo tàng
ngoài công lập là một nhu cầu thực tế của cộng đồng và sau khi ra đời đến
nay, chưa có bảo tàng nào phải đóng cửa” [36].
Trong phần viết về bảo tàng tư nhân/ngoài công lập của mình, tác giả
đã khẳng định các hoạt động của bảo tàng tư nhân/ngoài công lập phải tuân
thủ đường lối của Đảng, pháp luật của Nhà nước về bảo vệ và phát huy giá
trị di sản văn hóa và phải phù hợp với truyền thống văn hóa, thuần phong
mỹ tục của cộng đồng các dân tộc Việt Nam.
Chỉ thị số 84/2008/CT-BVHTTDL của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du
lịch : Về tăng cường công tác quản lý, chỉ đạo nhằm thúc đẩy sự ra đời,
phát triển của các bảo tàng và sưu tập tư nhân. Chỉ thị này đã có ảnh hưởng