HÀ NỘI MÙA NẦY VẮNG NHỮNG CƠN MƯA - Pdf 53

HÀ NỘI MÙA NẦY VẮNG NHỮNG CƠN MƯA
Nhạc: Trương Quý Hải
Thơ: Bùi Thanh Tuấn
Trình bày: Cẩm Vân
Hà Nội mùa này ... vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
Hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây.
Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa
Đặt chân đến bến xe lúc chiều chạng vạng tối, tôi hít một hơi nhẹ rồi mau chóng đi ra bến xe bus. Giờ tan tầm
nên dòng người xô dạt hai hướng ních nhau chen lên từng centimet. Đứng ở bến xe bus nào giờ này có rất
nhiều người chờ để cho kịp chuyến xe về nhà đúng 7h! Con đường nơi tôi đứng đang oằn mình trong tiếng
còi xe inh ỏi chen lấn, khẽ rên rỉ trong màn khói mỏng xám xịt mùi xăng dầu và nhếch nhác đủ mọi tầng lớp
người lao động. Dường như không thể thấy đâu góc yên tịnh trong cái chiều xâm xẩm tối ấy, ngoài cái tháp
nước cổ ấm mình trong màu gạch cũ... Đó là dấu hiệu cho thấy, tôi đã trở lại Hà Nội.
Xe bus số 55 chạy quanh co trên lối Nghi Tàm rồi ra tới Nhật Tân. Đường phố nơi này thì không nhộn nhịp
như ngoài phố chính và hành trình đặc biệt dài. Tuy xe còn chỗ trống nhưng tôi quyết định đứng suốt chặng
đường đi để nhớ lại cảm giác lần đầu tiên đi xe bus! Chẳng hiểu sao với những biệt thự và những ngôi nhà
lớn hai bên đường đẹp nhường kia mà ngày mưa nào cũng lụt lội vì con đê cao quá nửa tầng trệt. Đường thì
xóc kinh khủng và cái xe như cỗ tam mã hầu như muốn tôi cùng nó nhảy lên xuống không ngừng. Có thể qua
hết đường Âu Cơ sẽ đỡ hơn chăng? Chặng đường này kéo dài một vòng quanh Hồ Tây và sẽ dừng lại nơi
cuối đường Lạc Long Quân. Ở đó là nhà bác tôi, một người Hà Nội thân thương đến lạ. Nhưng tôi trở lại Hà
Nội không hẳn vì sự đón tiếp nồng nhiệt của bác mà còn vì lý do khác. Tôi muốn tìm lại một mùa Hà Nội vắng

mỗi chiều lộng gió như thế này. Mặt hồ như se theo cái lạnh chờm tới và mặt trời đổ bóng màu lam tía rất ấn
tượng. Bên kia bỗng vẳng lại tiếng chuông chùa Trấn Quốc...
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây.
Một chiều lạnh mang quá nhiều nỗi nhớ và cảm xúc. Em không còn nữa để lại cùng lắng dịu trong khung
cảnh này... Mãi mãi xa rồi tiếng cười trong trẻo và cảm giác tay ấm bàn tay. Không còn ánh mắt ngượng
ngùng kề sát mặt, không còn hơi thở phả ra sương khói, không còn cả những giận hờn vu vơ. Chỉ có mật
vàng chảy dài chiếc bánh mì, một tiếng thở dài buông thõng và đôi bàn tay không biết tự sưởi ấm nếu thiếu
vắng em...
Tình yêu ở lại phía bên kia của ngày tắt nắng. Và một Hà Nội trong tôi chợt gần mà lại quá xa xôi. Không phải
tại cành cây đứng một mình trơ trụi lá, không phải con sóng chỉ biết xô nghiêng về một phía, không thể giải
thích được nỗi buồn sao lại cứ phảng phất mỗi chiều chớm gió đông về… Chỉ biết khi tôi đặt chân đến Hà Nội
là lại thấy cảm giác ấy! Có phải chăng là do mùa này, Hà Nội vắng những cơn mưa...


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status