THƯỚC ĐO GIÁ TRỊ CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
Câu ngạn ngữ “ Giầu vì bạn, sang vì vợ” chia làm hai vế. Vế thừ nhất
chẳng phải bàn nhiều. Có ai giàu chính đáng mà lại chẳng có ít ra một vài
người bạn chí cốt đồng tâm hiệp lực? Trái lại khối người khuynh gia bại sản
cũng vì bạn đấy? Đáng lưu ý là vế thứ hai “ sang vì vợ”.
Ai cũng biết câu ngạn ngữ này có hàng trăm năm, khi chức năng
người phụ nữ chỉ bó hẹp trong ngưỡng cửa của gia đình, còn việc hàng
ngày, việc nước là của đàn ông. Trường hợp đàn bà lừng danh nổi tiếng hay
có địa vị cao sang trong xã hội là cực kì hạn hữu. Vì vậy nếu hiểu “ sang vì
vợ” là chồng được thơm lây danh tiếng của vợ là không đúng, vì điều đó rất
khó xảy ra.
Như vậy từ lâu các cụ đã quan niệm “sang” không phải là giàu có hay
chức tước mà mang ý nghĩa rộng hơn. Có kẻ giàu tiền muôn, bạc tỷ mà có
sang đâu, không những thế nếu giàu mờ ám hay cậy địa vị cao để làm càn
còn bị người đời coi khinh. Trái lại có nhân cách, có lòng yêu thương giúp
đỡ mọi người nên được mọi người quý mến tôn trọng, kính nể thì đó mới gọi
là sang. Chữ “ sang” này thường đi liền với chữ “ trọng”. Ngày nay chúng ta
khuyến khích làm giàu chính đáng vì nhiều người giàu thì nước mới giàu ,
nhiều người sang, xã hội mới sang.
Nhưng tại sao ngạn ngữ lại tổng kết : “ Sang vì vợ” ? càng suy ngẫm
càng chí lí. Muốn được mọi người tôn trọng. Mà người trong nhà gần gũi
nhất, đầu gối má kề là người vợ. Có thể nói, không ai biết rõ người đàn ông
bằng chính vợ anh ta. Cho nên một khi vợ đã coi chồng chẳng ra gì, làm sao
mọi người tôn trọng được? Một người đàn ông được vợ đánh giá cao, được
nể phục, cảm mến, khen ngợi thì đó là cơ sở đáng tin cậy để người ngoài
nhìn nhận, đánh giá anh ta. Sự đánh giá đó càng có trọng lượng hơn nếu vợ
là người có học, có trình độ, nhân cách.
Nhưng có một thực tế đáng buồn là ngày nay ít khi nghe phụ nữ khen
chồng. Vì vậy ít có người được “ sang vì vợ”. Người viết bài này đã chứng
kiến nhiều cảnh Vợ nói át cả chồng, biến người đàn ông thành cả nể, hay
nhường nhịn thành những “ ông phỗng”. Có chị tự nhận là “phổi bò”, là “
cứ đà ấy, con cái kiếm ra tiền cũng coi thường bố mẹ, để cho đồng tiền
khuynh đảo mọi quan hệ gia đình, liệu có hạnh phúc được không? Có người
chồng phải ly hôn, cha phải từ con cũng vì thế. Bởi vì người có nhân cách có
thể chấp nhận sống nghèo nhưng không thể sống hèn, để cho vợ con coi rẻ,
cạnh khóe hàng ngày.
Đạo lí dân tộc coi gia đình là tổ ấm, ở đó con cái phải kính trọng cha
mẹ, vợ chồng phải thương yêu tôn trọng nhau. Nếu rơi vào hoàn cảnh :
Nhà kia lỗi đạo con khinh bố
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng
Là gia phong đồi bại không thể chấp nhận được. Một giảng viên đại
học có con hư tâm sự “ tôi đi dạy được con người khác nhưng lại không dạy
được con mình. Bởi vì với học trò, tôi là thầy giáo nhưng đối với con, tôi
chẳng là gì cả vì hằng ngày nó vẫn nghe mẹ nó nói tôi là loại người “ vô
tích sự”.
Xưa nay không ai có thực sự yêu chồng mà lại coi thêng, rẻ rúng
chồng,. cho nên càng tỏ hơn chồng bao nhiêu thì càng chứng tỏ gia đình
mình không có hạnh phúc. Hơn nữa chê bai tức là hạ thấp nhân cách của
chồng, làm người chồng dần dần hèn mọn đi, bạn bè không tôn trọng, con
cái không nghe lời, họ mất chỗ đứng trong gia đình. Đến một lúc họ gặp ai
đó tôn trọng, đánh giá đúng về họ, chắc chắn họ sẽ cảm kích và ai biết được
điều gì có thể xảy ra nếu đó là người phụ nữ khác? Và như thế chính người
vợ đã hủy hoại hạnh phúc gia đình, vô tình đẩy người chồng đi, chứ đâu phải
ai cướp mất “ chồng họ”.
Từ lâu lắm triết gia Bénekin đã nói “ thước đo giá trị phụ nữ chính là
người đàn ông họ yêu”. Nếu điều có có lí thì hạ thấp người chồng khác nào
hạ thấp cái thước đo giá trị của chính mình. Người vợ biết làm cho chồng
sang chính là làm cho mình sang . Bởi vì xét cho cùng, nếu chồng có là
hoàng đế, mình mới là chính cung hoàng hậu, chứ chồng là một anh “ vô
tích sự” thì chẳng phải mình cũng là vợ gã “ vô tích sự” thôi sao?.