Nghiên cứu phát triển du lịch cộng đồng ở huyện khánh vĩnh, tỉnh khánh hòa - Pdf 67

ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN

------------

BÙI THỊ NGỌC DUNG

NGHIÊN CỨU PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG
Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA

LUẬN VĂN THẠC SĨ DU LỊCH

Hà Nội – 2020


ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN

------------

BÙI THỊ NGỌC DUNG

NGHIÊN CỨU PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG
Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA

Chuyên ngành: Du lịch
Mã số: 8810101
LUẬN VĂN THẠC SĨ DU LỊCH

Người hướng dẫn khoa học: PGS.TS. Phạm Quốc Sử


Luận văn của em không tránh khỏi những thiếu sót, em rất mong nhận được
sự góp ý của các thầy, các cô để bài luận văn của em hoàn chỉnh hơn.
Hà Nội, ngày

tháng

năm 2020

Học viên

Bùi Thị Ngọc Dung


DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT

Chữ viết tắt

Giải thích

UBND

Ủy ban nhân dân

DLCĐ

Du lịch cộng đồng

DLST

Du lịch sinh thái

1.4. Điều kiện để phát triển du lịch cộng đồng ..................................................... 22
1.5. Mối quan hệ giữa du lịch cộng đồng và phát triển du lịch bền vững .......... 25
1.6. Một số mô hình thực tiễn về du lịch cộng đồng ở Việt Nam và trên thế giới ..................... 28
1.6.1. Mô hình phát triển du lịch cộng đồng trên thế giới ..................................... 28
1.6.2. Mô hình phát triển du lịch cộng đồng tại Việt Nam..................................... 31
Tiểu kết chương 1 .................................................................................................... 34
CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG VÀ TRIỂN VỌNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH
CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA .................... 35
2.1. Tổng quan về Khánh Hòa ............................................................................ 35
2.1.1. Tổng quan về Khánh Hòa và du lịch Khánh Hòa ..................................... 35
2.1.2. Tổng quan về khu vực huyện Khánh Vĩnh ...................................................... 49
2.2. Thực trạng kinh tế - xã hội ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa ........... 59


2.3. Thực trạng và triển vọng phát triển du lịch ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh
Khánh Hòa ............................................................................................................... 62
2.3.1. Thực trạng phát triển du lịch ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa ..................... 62
2.3.2. Mối quan hệ giữa du lịch cộng đồng miền núi Khánh Vĩnh với khu vực đồng
bằng Khánh Hòa và khu vực Tây Nguyên, miền Trung Việt Nam ............................ 75
2.3.3. Triển vọng phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa ..... 78
Tiểu kết chương 2 .................................................................................................... 79
CHƯƠNG 3: GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở HUYỆN
KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA .................................................................. 81
3.1. Một số giải pháp phát triển du lịch cộng đồng .............................................. 81
3.1.1. Giải pháp về quản lý ....................................................................................... 81
3.1.2. Giải pháp về đào tạo nhân lực du lịch ............................................................ 83
3.1.3. Giải pháp về bảo tồn tài nguyên du lịch ......................................................... 84
3.1.4. Giải pháp về hỗ trợ cộng đồng địa phương .................................................... 85
3.1.5. Giải pháp về liên kết ngành, vùng................................................................... 86
3.1.6. Giải pháp về quảng bá, xúc tiến du lịch ......................................................... 88

1. Lý do chọn đề tài
Du lịch là một ngành kinh tế đa dạng tổng hợp nhiều loại hình kinh tế khác
nhau, khai thác một cách hiệu quả các tài nguyên vào hoạt động du lịch. Nơi nào có
tài nguyên du lịch thì nơi đó có hoạt động du lịch. Hoạt động du lịch đã tìm thấy và
khai thác có hiệu quả các giá trị to lớn của các di sản văn hóa và từ đó tạo ra các sản
phẩm du lịch mang đặc trưng, phong cách riêng cho từng vùng miền.
Khánh Hòa là một trong số địa phương có hoạt động du lịch phát triển nhanh
và mạnh, với nhiều điểm du lịch độc đáo hấp dẫn. Khánh Hòa đã thu hút khá đông
khách du lịch trong và ngoài nước, đem lại nguồn ngân sách đáng kể cho nền kinh
tế của tỉnh. Ngoài những điểm du lịch nổi tiếng được nhiều du khách biết đến,
Khánh Hòa còn có tiềm năng du lịch chưa được khai thác, đặc biệt là khu vực miền
núi Khánh Vĩnh nơi sinh sống của đồng bào các dân tộc ít người. Để mở rộng quy
mô, phát triển các loại hình du lịch phong phú, đa dạng, khai thác những tiềm năng
vốn có của tỉnh thì Khánh Vĩnh là một huyện có tài nguyên du lịch phong phú, đa
dạng, bao gồm tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn chưa
được khai thác và sử dụng một cách hiệu quả.
Huyện Khánh Vĩnh là khu vực có tài nguyên du lịch phong phú và đa dạng,
bao gồm cả tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch về văn hóa. Cụ thể là
tài nguyên văn hóa của các dân tộc ít người (Raglai, Ê đê, Cơ ho, T’rin….) mà cho
đến nay vẫn chưa được khai thác để phát triển du lịch. Để định hướng phát triển lâu
dài, bền vững đảm bảo sự góp công, góp sức tích cực của người dân địa phương thì
đây là đề tài nghiên cứu về phát triển du lịch cộng đồng ở huyện Khánh Vĩnh, tỉnh
Khánh Hòa;
Vì vậy, để làm phong phú hơn hoạt động du lịch tại Khánh Hòa nói chung và
huyện miền núi Khánh Vĩnh nói riêng đòi hỏi các nhà làm du lịch, chính quyền địa
phương cần chú trọng hơn nữa trong việc đầu tư và phát triển du lịch tại đây, bảo
tồn các giá trị văn hóa truyền thống của các dân tộc để làm giàu thêm văn hóa địa
phương và đảm bảo phát triển bền vững về kinh tế và du lịch.
1


2


cách tiếp cận về du lịch cộng đồng một cách nghiêm túc trong bối cảnh chuyến đi
thực địa đến một địa điểm du lịch. Maureen G. Reed (1997) với “Power relations
and community – based tourism planning” bài viết xác định các mối quan hệ quyền
lực ảnh hưởng đến việc hoạch định du lịch dựa vào cộng đồng. Tác giả Etsuko
Okazaki (2008) với bài viết “A comumity-based tourism model: its conception and
use” đã giới thiệu mô hình du lịch dựa vào cộng đồng với sự tham gia của cộng
đồng vào quá trình lập kế hoạch du lịch và đánh giá mức độ tham gia của cộng đồng
để từ đó đưa ra hướng phát triển tiếp theo. Rhonda Phillips (2012) với “Tourism,
Planning and Community Development, Routledge” cho rằng ngoài lợi ích kinh tế,
du lịch cộng đồng còn giúp nâng cao năng lực cộng đồng, vượt qua các rào cản văn
hóa và bảo tồn tài nguyên du lịch tốt hơn. 1
Tác giả Asli D.A. Tasci, Kelly J. Semrad and Semih S. Yilmaz (2013) với
“Community based tourism finding the equilibrium in comcec context, Setting the
Pathway for the future” đã đưa ra những đánh giá về du lịch cộng đồng; quá trình
phát triển du lịch dựa vào cộng đồng; các trường hợp phát triển du lịch cộng đồng
của các nước trên thế giới và trong khu vực Commec và khuyến nghị cho các nước
trong khu vực Commec về phát triên du lịch cộng đồng trong tương lai.
Trên thực tế du lịch cộng đồng đã hình thành, lan rộng và tạo ra những sản
phẩm du lịch phong phú, đa dạng cho khách du lịch từ những năm 80, 90 của thế kỷ
trước tại các nước khu vực châu Âu, châu Phi, châu Úc, Mỹ La Tinh, du lịch cộng
đồng được phát triển thông qua các tổ chức phi chính phủ, hội thiên nhiên thế giới.
Ở khu vực châu Á, du lịch cộng đồng bắt đầu phát triển mạnh ở các nước trong khu
vực ASEAN như: Indonesia, Philipines, Thailand; các nước khu vực khác như Ấn
độ, Nepal và Đài Loan…. 2
Du lịch cộng đồng là sự kết hợp giữa du lịch sinh thái, du lịch văn hóa, du
lịch mạo hiểm. Du lịch cộng đồng hướng đến vai trò của cộng đồng trong hoạt động du
lịch, du lịch cộng đồng là hình thức du lịch mà quyền điều hành hoạt động du lịch

Ở Việt Nam có rất nhiều tác phẩm, bài báo nghiên cứu, các công trình nghiên
cứu về du lịch cộng đồng và hình thành các khái niệm, định nghĩa khác nhau về du
lịch cộng đồng.
Tài liệu “Nghiên cứu các mô hình du lịch cộng đồng ở Việt Nam” của tác giả
Bùi Thanh Hương và Nguyễn Đức Hoa Cương, giảng viên khoa Quản trị kinh
doanh và du lịch, trường Đại học Hà Nội, năm 2007 đã đưa ra các khái niệm về du
lịch cộng đồng, đặc điểm của du lịch cộng đồng. Đồng thời đưa ra nền tảng lý
thuyết về du lịch cộng đồng, các mô hình phát triển du lịch cộng đồng ở Việt Nam.

4


Đề tài khoa học cấp Bộ nghiên cứu năm 2002 do PGS.TS Phạm Trung
Lương làm chủ nhiệm đề tài: “Nghiên cứu xây dựng bảo vệ môi trường du lịch với
sự tham gia của cộng đồng góp phần phát triển du lịch bền vững trên đảo Cát Bà –
Hải Phòng”, đã hệ thống hóa một cách có chọn lọc các khái niệm liên quan giữa du
lịch, môi trường và phát triển cộng đồng. 3
Tài liệu “Sổ tay du lịch cộng đồng Việt Nam – phương pháp tiếp cận dựa vào
thị trường” của Tổng cục Du lịch Việt Nam đã trình bày khái niệm về du lịch cộng
đồng, đánh giá tác động tích cực của du lịch cộng đồng, các thách thức trong du lịch
cộng đồng và đưa ra phương pháp phát triển du lịch cộng đồng dựa vào thị trường.
Quỹ Châu Á và Viện nghiên cứu phát triển ngành nghề nông thôn Việt Nam với
“Tài liệu hướng dẫn phát triển du lịch cộng đồng”, năm 2012 đã trình bày khái
niệm về du lịch cộng đồng, các nội dung liên quan đến du lịch cộng đồng; các bước
cần thiết để triển khai một mô hình du lịch cộng đồng; chia sẻ các kinh nghiệm xây
dựng du lịch cộng đồng nhằm nâng cao đời sống người dân ở các vùng miền khác
nhau trên cả nước.
Bên cạnh đó còn có một số luận văn thạc sĩ của học viên cao học trường Đại
học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội đã nghiên cứu về du
lịch cộng đồng ở một số điểm đến du lịch của Việt Nam như: “Nghiên cứu phát

Bài viết “Khánh Vĩnh hướng tới phát triển du lịch sinh thái”, tác giả Phong
Lâm đã trình bày những thế mạnh về tài nguyên thiên nhiên của Khánh Vĩnh.
Tuy nhiên các đề tài chỉ mới dừng lại ở việc xác nhận giá trị về văn hóa địa
truyền thống của đồng bào dân tộc, giá trị về tự nhiên tại Khánh Vĩnh. Nghiên cứu
phát triển du lịch cộng đồng tại huyện Khánh Vĩnh là một vấn đề mới, chưa công
trình nào được nghiên cứu.
3. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
3.1. Mục đích nghiên cứu
Trên cơ sở nghiên cứu và thu thập các dữ liệu liên quan đến du lịch cộng
đồng tại khu vực miền núi Khánh Vĩnh, luận văn nhằm đem lại cho người nghiên
cứu và nhà làm du lịch một cái nhìn tổng thể về việc khai thác và phát triển du lịch
cộng đồng của địa phương. Mục đích của đề tài là phản ánh thực trạng khai thác và
phát triển du lịch cộng đồng khu vực miền núi tỉnh Khánh Hòa và đưa ra các giải
pháp phát triển du lịch để bảo vệ môi trường, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa
của địa phương.

6


3.2 Nhiệm vụ nghiên cứu
Để thực hiện được mục đích nghiên cứu trên, luận văn phải thực hiện các
nhiệm vụ cụ thể:
- Hệ thống hóa các cơ sở lý luận về du lịch cộng đồng;
- Đánh giá thực trạng khai thác và triển vọng phát triển du lịch cộng đồng ở
khu vực miền núi tỉnh Khánh Hòa nói chung và huyện Khánh Vĩnh nói riêng;
- Từ đó đề xuất các giải pháp nhằm phát triển du lịch cộng đồng ở huyện
Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa đồng thời bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của
địa phương.
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
4.1 Đối tượng nghiên cứu:

bảo phát triển kinh tế xã hội lâu dài và bền vững.
+ Là nguồn tài liệu tham khảo cho các công trình nghiên cứu tiếp theo cũng
như cho lãnh đạo địa phương trong việc đề xuất các giải pháp phát triển du lịch
cộng đồng khu vực miền núi trong tương lai.
6. Phương pháp nghiên cứu
- Phương pháp thu thập tài liệu từ các công trình nghiên cứu trong và ngoài
nước, bài báo liên quan, tài liệu liên quan đến phát triển du lịch cộng đồng tại khu
vực miền núi tỉnh Khánh Hòa; các số liệu thống kê của địa phương, các cấp quản lý
tạo cơ sở tài liệu vững chắc phục vụ cho hoạt động nghiên cứu.
- Phương pháp khảo sát thực địa tại các xã Khánh Phú, xã Giang Ly, khu du
lịch Yang Bay, Thị trấn Khánh Vĩnh và các khu vực lân cận, để tìm hiểu và khám
phá nét độc đáo trong văn hóa của các dân tộc ít người, đồng thời khám phá các
tiềm năng phát triển du lịch chưa được khai thác ở khu vực này để định hướng phát
triển du lịch cộng đồng.
- Phương pháp điều tra xã hội học nhằm đánh giá khả năng trong phát triển
du lịch cộng đồng, nhận thức và mức độ tham gia của người dân địa phương vào
hoạt động du lịch cộng đồng.
- Phương pháp thống kê, phân tích số liệu, thông qua các số liệu thống kê về
thực trạng khai thác du lịch cộng đồng của khu vực Khánh Vĩnh từ đó có được
những kết quả khách quan và khoa học, đề ra giải pháp phát triển du lịch cộng đồng
8


nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa của đồng bào dân tộc đang bị mai một
theo thời gian.
7. Cấu trúc của đề tài
Ngoài phần mở đầu, kết luận, tài liệu tham khảo, và phụ lục nội dung chính
của luận văn gồm 3 chương:
- Chương 1: Cơ sở lý luận
- Chương 2: Thực trạng và triển vọng phát triển du lịch cộng đồng ở huyện

Lợi ích kinh tế có được từ du lịch sẽ đọng lại nền kinh tế địa phương” 5. Quan điểm
trên nhấn mạnh vai trò chính của người dân địa phương trong vấn đề phát triển du
lịch ngay trên địa phương họ quản lý.

4

› Khoa Học Tự Nhiên › Địa Lý- Du lịch cộng đồng, lý thuyết và vận dụng
Nicole Hausle and Wollfgang Stradas, Community Based Sustainable Tourism A Reader, 2000

5

10


Ở Thái Lan, khái niệm Du lịch cộng đồng được định nghĩa “Du lịch cộng
đồng là loại hình du lịch được quản lý và có bởi chính cộng đồng địa phương hướng
đến mục tiêu bền vững về mặt môi trường, văn hóa, xã hội. Thông qua du lịch cộng
đồng, du khách có cơ hội tìm hiểu và nâng cao nhận thức về lối sống của cộng đồng
địa phương” 6 .
Theo tổ chức ASEAN thì “Du lịch cộng đồng là hoạt động du lịch do cộng
đồng sở hữu và điều hành, quản lý hoặc điều phối ở cấp cộng đồng góp phần mang
lại hạnh phúc cho cộng đồng thông qua hỗ trợ sinh kế bền vững và bảo vệ các giá trị
văn hóa xã hội truyền thống, các tài nguyên di sản văn hóa” 7.
Du lịch cộng đồng là một công cụ phát triển cộng đồng, tăng cường khả năng
quản lý tài nguyên du lịch của cộng đồng nông thôn. Du lịch cộng đồng giúp cộng
đồng địa phương trong việc tạo thu nhập, đa dạng hóa kinh tế địa phương, bảo tồn
văn hóa, bảo tồn môi trường và cung cấp các cơ hội giáo dục 8
Du lịch cộng đồng được hiểu là chia sẻ tài nguyên thiên nhiên của cộng đồng
địa phương với du khách trong và ngoài nước vì lợi ích bền vững của cộng đồng địa
phương trong bảo tồn môi trường tự nhiên và tôn trọng lối sống.

cộng đồng đề cao quyền làm chủ, phân bổ lợi ích rộng rãi và nâng cao chất lượng
cuộc sống cho cộng đồng địa phương.
1.1.2. Ở Việt Nam
Ở Việt Nam, khái niệm du lịch cộng đồng được giới thiệu vào những năm
1950 thông qua các hoạt động phát triển cộng đồng tại các tỉnh phía Nam trong lĩnh
vực giáo dục.
Ở Việt Nam có rất nhiều tác phẩm bài báo nghiên cứu về du lịch cộng
đồng và hình thành các khái niệm, định nghĩa khác nhau về du lịch cộng đồng.
Nguồn gốc của thuật ngữ Du lịch cộng đồng phát sinh từ các thuật ngữ có
trước như “du lịch nông thôn”, “du lịch làng” vốn là những mô hình phát triển kinh
tế nông thôn. Do nhu cầu ngày càng tăng về sự tham gia hiệu quả của cộng đồng
vào những mô hình phát triển du lịch nông thôn nói trên, thuật ngữ Du lịch cộng
đồng bắt đầu phát triển. Về mặt thuật ngữ: Du lịch cộng đồng (hay du lịch dựa vào
cộng đồng), tiếng Anh là Community Based Tourism được hiểu là:
- Cộng đồng (Community): Một cộng đồng có thể được định nghĩa là “một
nhóm người có chung một đặc điểm, thường theo tiêu chí về địa lý”. Vì mục đích
phát triển du lịch, “cộng đồng” được áp dụng chủ yếu để nói về cộng đồng ở nông
thôn, thành thị riêng biệt hoặc cộng đồng có mối kết nối về di sản hoặc văn hóa.
- Dựa vào (Based): nhằm nhấn mạnh du lịch phát triển có nền tảng vững
chắc, dựa vào chính nguồn lực của cộng đồng. Cộng đồng có vai trò: Các thành viên
trong cộng đồng đóng vai trò quyết định trong việc hoạch định, xây dựng, triển khai
12


và quản lý các hoạt động du lịch. Cộng đồng với tư cách là một khối tập thể được
coi là một yếu tố quan trọng của sức hấp dẫn và các hoạt động du lịch.
- Du lịch (Tourism): Là hoạt động chính được các cộng đồng dựa vào để tạo
ra những thay đổi về kinh tế xã hội và thậm chí về văn hóa hoặc môi trường. Trong
bối cảnh của du lịch cộng đồng, du lịch được hiểu theo nghĩa rộng là bao gồm sự
giải trí, nghỉ ngơi trong ngày, học hỏi, giáo dục, từ thiện và tình nguyện. Du lịch sau

1.2. Đặc điểm của du lịch cộng đồng
Du lịch cộng đồng có đặc điểm phân biệt giữa các loại hình và hình thức du
lịch khác nhau:
Du lịch cộng đồng là những phương thức phát triển mà cộng đồng dân cư địa
phương là chủ thể của mọi hoạt động bảo tồn, quản lý, khai thác tài nguyên môi
trường du lịch và hoạt động du lịch trong quá trình phát triển; tham gia lập và thực
hiện quy hoạch du lịch, cộng đồng địa phương tham gia với cả vai trò quản lý, tổ
chức, điều hành, giám sát, ra quyết định phát triển du lịch, bảo tồn khai thác tài
nguyên môi trường du lịch; tham gia các hoạt động kinh doanh du lịch (kinh doanh
lưu trú, vận chuyển, ăn uống, sản xuất hàng hóa, kinh doanh lữ hành, các dịch vụ
vui chơi giải trí), sản xuất cung ứng nông phẩm và các hàng hóa khác. Cộng đồng
địa phương giữ vai trò chủ đạo duy trì các hoạt động kinh doanh du lịch và hoạt
động kinh tế xã hội có liên quan đến du lịch và du khách;
Phát triển du lịch cộng đồng là công nhận quyền sở hữu hợp pháp trong việc
bảo tồn, khai thác hợp pháp và bền vững các loại tài nguyên và môi trường vì phát triển
của cộng đồng. Phát triển du lịch cộng đồng là thực hiện mục tiêu phát triển du lịch gắn
với việc thực hiện các mục tiêu phát triển cộng đồng vì sự nghiệp của cộng đồng;
Địa điểm tổ chức phát triển du lịch cộng đồng diễn ra tại nơi cư trú hoặc gần
nơi cư trú của cộng đồng địa phương. Đây là những khu vực có nguồn tài nguyên
du lịch tự nhiên hoặc nhân văn phong phú, hấp dẫn hoặc cả hai, có độ nhạy cảm về
đa dạng sinh học, chính trị, văn hóa và xã hội hiện đã, đang và sẽ có thể bị tác động
bởi con người;
Cộng đồng dân cư phải là người sinh sống, làm ăn trong hoặc liền kề các
điểm tài nguyên du lịch, đồng thời cộng đồng phải có quyền lợi và trách nhiệm
tham gia khai thác cũng như bảo tồn tài nguyên, các nguồn lực phát triển du lịch
bền vững nhằm hạn chế, giảm thiểu các tác động tiêu cực, nâng cao số lượng, chất
10

Bùi Việt Thành, Du lịch cộng đồng tại các nước ASEAN và kinh nghiệm cho Việt Nam


cao chất lượng sản phẩm du lịch, đáp ứng các nhu cầu du lịch phong phú, chất
lượng cao và hợp lý của du khách. Mặt khác, phát triển du lịch cộng đồng còn bao
15


hàm cả góc độ nhu cầu du lịch nhằm xây dựng, thực thi các chính sách, cũng như
tạo ra các sản phẩm du lịch, nhằm xã hội hóa cầu du lịch để cộng đồng dân cư, đặc
biệt là những người nghèo có thể đi du lịch và hưởng thụ các sản phẩm du lịch ngày
càng nhiều, tạo ra sự công bằng xã hội và tạo ra thị trường cho phát triển các loại
hình du lịch này; 11
Việc tổ chức, đầu tư, triển khai, phát triển các loại hình du lịch cộng đồng
đòi hỏi nhiều thời gian, công sức, tiền của, cơ chế, chính sách, cơ sở vật chất kỹ
thuật, vì vậy cần được thực hiện có nguyên tắc.
Ngoài những đặc điểm trên, du lịch cộng đồng còn có một số đặc trưng khác như:
Du lịch cộng đồng có sự tham gia của các bên liên quan trong hoạt động du
lịch bao gồm chính quyền địa phương; cơ quan quản lý du lịch tại địa phương, cơ
quan bảo tồn; công ty du lịch, các hãng lữ hành; cộng đồng địa phương; khách du
lịch trong hoạt động du lịch;
Cộng đồng địa phương tham gia hoặc chịu trách nhiệm ra quyết định, thực
thi và điều hành các dự án du lịch cộng đồng tại địa phương, cộng đồng địa phương
cũng chính là người trực tiếp tổ chức và quản lý các hoạt động du lịch cộng đồng tại
địa phương nhằm đảm bảo lợi ích cho cộng đồng địa phương và các bên liên quan;
Ngoài ra cộng đồng địa phương còn có trách nhiệm bảo vệ tài nguyên văn
hóa và thiên nhiên của địa phương, bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của địa
phương để gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của địa phương cho
các thế hệ mai sau. Đảm bảo lợi ích cho các bên liên quan, đồng thời khai thác các
sản phẩm mang nét đặc trưng của địa phương vào hoạt động du lịch;
Các sản phẩm, dịch vụ du lịch được phát triển phù hợp với điều kiện tự nhiên,
văn hóa của địa phương, giảm thiểu các tác hại của hoạt động du lịch đến các giá trị
văn hóa của địa phương cũng như đến tài nguyên thiên nhiên phục vụ cho du lịch;

đẩy phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo và tạo sinh kế cho người dân bản địa
trong hoạt động xây dựng các sản phẩm du lịch đặc trưng của địa phương. Du lịch
cộng đồng đảm bảo sự cân bằng giữa các tiêu chuẩn kinh tế, văn hóa, xã hội và môi
trường; bảo vệ môi trường tự nhiên, bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống. Du
lịch cộng đồng là cách tốt nhất vừa làm du lịch, vừa bảo tồn văn hóa địa phương,
giữ gìn bản sắc văn hóa. Du lịch cộng đồng còn thúc đẩy phát triển nghề thủ công
truyền thống đồng thời giáo dục và nâng cao nhận thức bảo vệ môi trường sinh thái,
bảo tồn văn hóa địa phương;

17



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status