Ca dao tục ngữ khác
Bao giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho hành có hoa.
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.
Cái cò là cái cò con,
Mẹ đi xúc tép, để con ở nhà.
Mẹ đi một quãng đồng xa,
Mẹ sà chân xuống, phải mà con lươn.
Ông kia có chiếc thuyền nan,
Chở vào ao rậm, xem lươn bắt cò...
Ông kia chống gậy lò dò,
Con lươn tụt xuống, con cò bay lên...
Ăn một miếng, tiếng một đời
Có tiếng không có miếng
Đông tay hơn hay làm
Thua trời một vạn không bằng thua bạn một ly
Cha làm sao con bào hao làm vậy
Của rề rề không bằng nghề trong tay
Con vua thì lại làm vua
Con nhà kẻ khó bắt cua cả ngày
Biết thì thưa thốt,
Không biết thì dựa cột mà nghe
Kiến leo cột sắt sao mòn,
Tò vò xây tổ sao tròn mà xây
Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Vôi nào là vôi chẳng nồng
Nhớ điếu ăn thuốc nhớ cơi ăn trầu.
Ra về giã nước giã non,
Giã người, giã cảnh, kẻo còn nhớ nhung
Mấy khi rồng gặp mây đây,
Để rồng than thở với mây vài lời.
Nữa mai rồng ngược mây xuôi,
Biết bao giờ lại nối lời rồng mây!
Gió vàng hiu hắt đêm thanh,
Đường xa, dặm vắng, xin anh đừng về.
Mảnh trang đã trót lời thề,
Làm chi để gánh nặng nề riêng ai!
Ác giả ác báo
Bắt con tép nhử con tôm
Bát vỡ khó lành
Bây giờ anh bắt tay nàng
Hỏi sao lá ngọc cành vàng xa nhau
Xa nhau ta mới xa nhau
Khi xưa ta vẫn ăn trầu một cơi
Bước đi một bước lại ngừng
Đôi ta tính liệu cầm chừng đợi nhau
Cậu cai buông áo em ra
Để em đi bán kẻo mà chợ trưa
Cau có như nhà khó hết gạo
Cây đa biến cũ, hình bóng con đò
Thiết tha còn nhớ câu hò
Cây đa bến cũ con đò năm xưa
Dập dìu tiếng tĩnh tiếng tiêu
Tiếng ngư trong núi, tiếng tiều ngoài sông
Lạnh lùng thay giữa đêm đông,
Áo quần mỏng mảnh, mong trông đợi hè
Trăm năm ghi tạc chữ đồng,
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
Người sao một hẹn thì nên,
Người sao chín hẹn thì quên cả mười.
Tay nâng chén muối đĩa gừng,
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,
Nhớ người đẫy gấm, khăn điều vắt vai.
Yêu nhau chẳng quản đường xa,
Đá vàng cũng quyết, phong ba cũng liều.
Trứng rồng lại nở ra rồng,
Liu điu lại nở ra dòng liu điu
Cái cò mày mổ cái tôm,
Cái tôm quặp lại, lại ôm cái cò.
Cái cò, mày mổ cái trai,
Cái trai quặp lại, lại nhai cái cò
Ngày ngày em đứng em trông,
Trông non, non ngất, trông sông, sông dài.
Trông mây, mây kéo ngang trời,
Trông trăng, trăng khuyết, trông người, người xa.
Thuyền câu lơ lửng đã xong,
Thuyền chài lơ lửng, uổng công thuyền chài
Tiếc công vun quén cây tùng,
Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay.
Kim vừng ai nỡ uốn câu,
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.