Ý tưởng "virus"
(Phần 2) Bản dịch tiếng Việt “Ý tưởng virus” mà Business World Portal khởi đăng, là
hình thức tóm tắt những ý chính trong cuốn sách nổi tiếng của
Seth Godin
“Unleashing the Idevirus”. Theo bình luận của tờ
USA Today, The New York Times,
The Industry
Standard và Wired Online thì cuốn sách này đã và đang “mở ra một
cuộc cách mạng về phương thức truyền bá ý tưởng” trên thế giới. Xin trân trọng giới
thiệu cùng bạn đọc.
Lời khuyên thứ nhất
Thật may mắn là ta có những phương pháp đã qua thẩm định cho phép chúng ta
đưa ra những ý tưởng tiềm năng đồng thời tạo ra virus. Hãy cố gắng, ngay từ những
bước đầu tiên, chọn lựa ra cách đi đúng đắn cho mình. Cũng chẳng kém phần quan
trọng nếu ta đảm bảo được sự hỗ trợ cho virus hoạt động bình thường trong tương lai.
Khả năng truyền tải lây lan của virus sẽ được trực tiếp xác định bằng chính điều này.
Một trong những vấn đề mấu chốt của việc tạo dựng ý tưởng virus chính là khả
năng dự đoán được điều ta định thông báo. Nếu như ý tưởng của Bạn chỉ thu hút được
chừng 1% lượng khách hàng, điều đó có nghĩa là giữa Bạn và khách hàng còn tồn tại
một khoảng cách xa vời. Thậm chí nếu đó có là 15% đi chăng nũa cũng chẳng nhằm
nhò gì. Ý tưởng phải là những gì tuyệt diệu khiến người ta phải kinh ngạc và có thể
thu hút lôi cuốn được phần lớn công chúng. Vì vậy, một trong những điều quan trọng
nhất là phải chia nhóm đối tượng công chúng theo các nguyên tắc về địa lý, nguyên tắc
nhân khẩu và nguyên tắc “ tâm lý đồ thị”.
Tại sao các công ty Internet lại quan tâm đến việc thu hút người sử dụng truy
cập vào site của mình? Làm thế nào mà các ông chủ của
GeoCities có thể bán được
công ty của mình- một công ty hầu như chẳng có chút giá trị tài chính nào cả với giá
Luvr thuộc vào hàng top ten trong các viện bảo tàng nổi tiếng nhất thế
giới, nơi trưng bày một lượng lớn những bức tranh nghệ thuật vô giá. Tuy nhiên, sau
khi quan sát các gian trưng bày tranh, tôi nhận thấy rằng hầu hết chúng đều rất vắng
khách. Rồi bỗng nhiên, đập vào mắt tôi, cạnh hốc tường là một cảnh hỗn loạn bát nháo
chi khươn. Người ta sẵn sàng trèo lên cả đầu nhau cốt để nhìn tận mắt bức tranh đang
được kháo rằng nó thuộc vào hàng kinh điển thế giới và được treo ngay ngắn cẩn thận
trong tủ trưng bày bằng loại kính chống đạn. Vì sao vậy? Vì sao một bức tranh như “
Nàng Mona Lisa” lại có thể là bức tranh nghệ thuật được xếp vào bậc nhất thế gian
này?
Đơn giản là trên thế gian này phải có một bức tranh nào đó đắt giá nhất - và tại
sao đó lại không thể là “ Nàng Mona Lisa” nhỉ?
Những người bận bịu chắc chắn sẽ chẳng đủ thời gian để ngắm hết bức tranh
này đến bức tranh khác. Bộ não đã quá tải vì công việc của họ chỉ có thể tiếp nhận
được một số ít mà thôi. Và họ chỉ muốn được tận mắt xem những kiệt tác nghệ thuật
bất hủ. Chỉ có duy nhất một nữ diễn viên được sủng ái nhất
( Julia Roberts) và cũng
chỉ có duy nhất một website trở nên thông dụng nhất, nổi tiếng nhất
( Yahoo!). Tương
tự như vậy cũng chỉ có một bức tranh vô giá nhất. Và kiệt tác ấy chỉ có thể là bức “
Nàng Mona Lisa”.
Hiệu ứng tương tự được mô tả rõ nét trong học thuyết của
Georege Zipt. Zipt
nguyên là một giáo sư triết học của
Đại học Harvard. Ông đã thống kê ra rằng, trong
tiếng Anh, từ phổ biến nhất (the) được lặp đi lặp lại nhiều gấp 10 lần so với từ xếp ở vị
trí thứ 10, 100 lần so với từ ở vị trí thứ 100, và 1000 lần so với từ ở vị trí thứ 1000.
Trong một giới hạn nào đó thì hiệu ứng này cũng được áp dụng đối với thị
trường xe hơi, kẹo chocolate, nước giải khát hay thị trường cung cấp phần mềm máy
tính. Hiệu ứng này cũng được gắn với tần suất truy cập các website Internet. Trong bất
cứ lĩnh vực nào thì khoảng cách giữa ngôi vị vô địch so với các ngôi thứ sau đó cũng
trình vô danh tiểu tốt thành một chuyên viên lập trình cao cấp, một chuyên gia tư vấn
ngoại hạng và thậm chí là một giáo sư thuyết trình có tiếng. Vào tháng Chạp 1999,
công ty
VA Linus System Inc. đã bắt đầu phát hành cổ phiếu của mình trên thị trường
chứng khoán. Và Raymond, thành viên HDQT của công ty này đã trở nên giàu có một
cách đáng kinh ngạc.
Trước hết là ý tưởng, sau đó mới là kinh doanh
Dưới đây là một số dẫn chứng hết sức thú vị mà trên đường từ nhà đến công sở
Bạn nên động não suy nghĩ một chút.
Vài thập kỷ trước, trong top 100 các đại gia làm ăn thành đạt nhất theo bình
chọn của tạp chí Fortune, hầu như chỉ có mặt các công ty khai thác tài nguyên hoặc
kinh doanh kim loại hay dầu khí. Ngày nay, những công ty dạng này chỉ còn chiếm
một nửa danh sách, nửa còn lại đã thuộc về các công ty chuyên kinh doanh ý tưởng -
và với ý tưởng, người ta đã có thể phất nhanh như diều gặp gió.