Chùm thơ của các nhà thơ xứ Huế
Lâm Thị Mỹ Dạ
Màu phố Phái
Người đi chợ tết mua
gà thật
Tôi mua gà đất tuổi
thơ tôi
Gà đất bây chừ nằm
trong đất
Tiếng gáy còn tươi rộn
giữa trời
Chợt thấy cầu vồng sà
trước mặt
Trăm loài hoa đẹp nói
lời mơ
Thấp thoáng trong hoa
thiên thần nhỏ
Em gái mắt đen phấp
phổng chờ
Đôi lúc tâm hồn màu
phố Phái
Tĩnh lặng ngói rêu,
tĩnh lặng tường
Sớm nay thời tiết như mười bảy
Tở mở lá cành ngơ ngác hương.
Đông Hà
Hồi ức xanh
Một tình yêu không bến bờ
Mai xa, rồi em trở lại
Mùa đi nhớ lối thơm về
Ơi anh vừa quen, phố núi
Níu người như thể bùa mê
Hạ Nguyên
Gánh cơm hến đi trong sương
Phá vỡ sự đông đặc trắng
lửa hồng gánh cơm hến của em
mở lối trong sương
thành phố bắt đầu tỉnh giấc
Gánh cơm hến của em đi trong sương
Tôi nhìn thấy lễ hội của rau cỏ
mười ba hay mười bốn
những đoàn xiếc xanh và đỏ treo ngược
những cay - đắng - ngọt - bùi
trộn lẫn những chiêm nghiệm của dòng Hương
qua nghìn triệu mắt hến
ôi xanh Huế nói gì trên vai em?
Nói gì mà chén cơm nguội vẫn bốc khói?
Nói gì mà miếng da rán rộn ràng?
Nói gì mà miếng cơm hến thanh ngọt đọng mùi bùn
những ngày sông đục
Nói gì mà cay?
anh cũng thế-uống hoài
đâm nản
nên giả đò nói chuyện cữ kiêng
giả để ly bông lông vài chuyện
giỡn mặt với đời để chọc
thế nhân
thế nhân quá tĩnh anh đâm mệt
mệt đến như tuồng đã quá say
có khi chợt thấy trong đáy cốc
một chút rượu thừa cứ
ngả nghiêng
ừ thôi-cũng uống vài ba hớp
thử nói với đời dăm bảy câu
cứ nghe đồng vọng trang thơ cũ
thế sự man man vạn cổ sầu
Mai Văn Hoan
Giếng làng
Về quê, tìm lại giếng làng
Lối quen mà cứ ngỡ ngàng bước chân
Bao phen trời đất xoay vần
Làng xưa, xóm cũ mấy lần đổi thay.
Nép sau vườn, dưới vòm cây
Lòng băn khoăn: có phải đây giếng làng?
Hỡi người duyên số dở dang
Đếm chân
in dấu trên đường
trước minh mang dấu
vấn vương chéo chồng
Lại về
đếm nước chia sông
dòng nào về biển để không
còn mình
Một đời
mải đếm loanh quanh
đầu năm đếm tuổi
chính mình lại quên
Ngô Minh
Thơ tặng tuổi
tuổi ơi
tuổi đi đâu ở đâu
khuya lại lén về trắng bầm chân tóc
soi tìm không thấy
chỉ gặp gương mặt một thời
chằng chịt dấu chân chim chân tuổi
ta nhuộm tóc thoa phấn cạo râu
như phù thủy làm phép thiêng đuổi tuổi
ba ngày sau tuổi lại trở về
uể oải đi trong ánh chiều vàng vọt
gà chưa gáy tuổi đã thức ta dậy