Quan niệm về vẻ đẹp cơ
thể phụ nữ qua các nền
văn hoá
Tiêu chuẩn về vẻ đẹp phụ nữ ở các nền văn hóa rất khác
nhau, nhưng cũng có thể quy về hai thể loại chính, loại
tôn sùng cái đẹp tự nhiên, không mông má, không cưỡng
chế, và loại tôn sùng cái đẹp nhân tạo. Điều này xuất phát
từ triết lý rất cơ bản về vai trò của con người và tất cả
những hoạt động của con người trên đời.
Những nền văn hóa tôn sùng gái đẹp tự nhiên có hai loại
quan điểm, loại thứ nhất cho rằng thiên nhiên vốn hoàn hảo,
và con người là một phần của thiên nhiên, vì vậy con người
cũng hoàn hảo. Và con người nên vô vi, thuận theo tự nhiên
mà hành xử. Loại thứ hai cho rằng con người là chúa tể thiên
nhiên, do đó là mực thước của vũ trụ, người làm gì cũng
đúng, cũng chuẩn, như chúa làm, không cần tra xét ý nghĩa.
Những nền văn hóa tôn sùng cái đẹp nhân tạo thì lại cho rằng
thế giới cũng như con người là không hoàn hảo, và con người
có trách nhiệm hoàn thiện nó, cải tạo nó. Để làm việc đó, con
người phải có bản lãnh, phải có cá tính, có sức chịu đựng, ý
chí v.v… Và con người thể hiện điều đó thông qua việc tự
đàn áp, biến đổi cơ thể của mình.
Những vẻ đẹp tự nhiên
Có một số dạng tôn thờ vẻ đẹp tự nhiên, xuất phát từ các nền
Vì ý thức về cơ thể và tỷ lệ cơ thể, người Hy Lạp đặc biệt chú
trọng chăm sóc, rèn luyện cơ thể cũng như thể hiện nó. Từ đó
mà có tổ chức Olympic. Gymnasium, trường học cho tất cả
các nhà khoa học, chính trị, triết gia, công dân tự do của Hy
Lạp, có nghĩa là “trần truồng”. Từ Hy Lạp cho tới về sau,
việc tôn thờ cơ thể con người và tỷ lệ của nó được áp dụng
trong mọi lĩnh vực đời sống, mà rõ nét nhất là kiến trúc, điêu
khắc, hội họa, phim ảnh, nhưng cũng có trong cả những lĩnh
vực khác như quy hoạch đô thị, văn học, âm nhạc, múa và
các thể loại trình diễn v.v…
Với một truyền thống lâu đời và dầy dặn như vậy, việc tuyển
chọn hoa hậu với những màn khoe cơ thể và các tiêu chí cơ
bản về các tỷ lệ, các vòng đo của phương Tây đương đại là
điều dễ hiểu và có căn cứ sâu sắc.
Đền Erechtheion, Hy Lạp. Cột Hy lạp là những cơ thể người.
3 thức cột Hy Lạp. So sánh phần đầu cột.
phổ quát của tỷ lệ cơ thể người.
Các nền văn hóa phồn thực
Đối với rất nhiều nền văn hóa khác, đa số còn có nguồn gốc
nguyên thủy hơn Hy Lạp, thì cái đẹp không nằm ở tỷ lệ cơ
thể, mà ở bộ phận sinh dục. Thể loại văn hóa này có ở khắp
nơi, nhưng đạt đỉnh cao ở những văn hóa như Hindu,
Champa, Khơ me. Đối với những văn hóa này, nguyên lý vũ
trụ không phải là ở tỷ lệ hình khối, mà ở sự giao hòa âm
dương. Đặc trưng của cái đẹp khi đó chính là sự phi tỷ lệ của
bộ phận sinh dục. Khi đó, nếu có tuyển hoa hậu, chắc chắn
những yếu tố như chân dài, mặt xinh, ba vòng đều là thứ yếu.
Chỉ có hai chỗ cơ bản và cốt phải to. Linga, Ioni và vú, những cốt lõi của cái đẹp giới tính. Bức tượng trong đó miêu tả một người phụ nữ với bộ ngực
lớn, mông lớn và bộ phận sinh dục phóng đại, được cho là ít
nhất 35.000 năm tuổi được làm từ ngà voi Mamut. Được tìm
Theo quan điểm Nho giáo, phụ nữ đại diện cho quẻ Khôn,
trong khi nam giới đại diện cho quẻ Càn. Mỗi quẻ có một vẻ
đẹp riêng. Quẻ Khôn có những đức tính là tinh tế trong cảm
nhận, hậu trọng, vuông vắn trong hình thức và bền bỉ, thừa
thuận trong việc làm. Người phụ nữ đẹp do đó phải có đủ 3 tố
chất đó: cảm nhận thì rất tinh vi, tế nhị, hình thức thì vững
chãi, đầy đặn, việc làm, cử chỉ thì uyển chuyển, mềm mại,
đức độ. Ba tố chất này được bộc lộ trong 4 đức của người
phụ nữ nho giáo là Công, dung, ngôn, hạnh. Và không phải
ngẫu nhiên mà tứ đức có thứ tự như vậy. Đứng đầu là công,
nghĩa là năng lực làm việc của người phụ nữ, nó là điều kiện
đảm bảo sự sống cho gia đình, và cũng là vai trò hàng đầu
của quẻ Khôn. Tiếp đến mới là dung mạo hình thức. Cái này
cốt ở đầy đặn đoan chính, được coi là cái đẹp vượng phu ích
tử. Nó đảm bảo sự lành mạnh, khỏe khoắn về thể chất cho
giống nòi. Trung Quốc chưa bao giờ có nhận thức về cái đẹp
từ tỷ lệ, hình khối cơ thể như Hy lạp. Sau Công, Dung rồi
mới đến lời nói, đức hạnh. Nhiều người đời sau chỉ nhắm vào
chữ hạnh, lại coi hẹp cái hạnh ở trinh tiết, thành ra tiêu chuẩn
này trở nên cứng nhắc, thiếu sức sống. Phụ nữ Hà Nội xưa.
Vẻ đẹp vượng phu ích tử.