37 De va bai van nghi luan xa hoi on thi dai hoc - Pdf 12

37 De va bai van nghi luan xa hoi on thi dai
hoc
Đề 1: Trên mảnh đất khô cằn vẫn có những bông hoa thật đẹp . Ý kiến của anh
(chị) về hiện tượng trên.
Bàn tay của tạo hóa thật diệu kì. Nó tạo nên bao nhiêu cái đẹp, có những cái đẹp
bất ngờ đến ngỡ ngàng. Khi nghĩ đến đá sỏi khô cằn, hẳn như một phản xạ tự
nhiên, bất kì ai trong chúng ta cũng sẽ nghĩ đến sự chết chóc, khô héo, nghèo nàn
và tàn lụi. Nhưng ở những nơi như vậy tạo hóa vẫn tìm ra cái đẹp, tạo ra cái đẹp
rực rỡ, tỏa sáng đầy sức sống và kiêu hãnh, những chùm hoa trên đá.
Trên hoang mạc khô cằn bỏng rát vẫn có những loài xương rồng phát triển, sinh
sôi, nảy nở và còn kết hoa nữa. Vùng sỏi đá khô cằn vốn là vùng đất dường như
không có sự sống, nghèo nàn, hoang vu vậy mà cây hoa dại vốn nhỏ bé mông
manh là thế, mọc hoang dã, không có bàn tay chăm sóc của con người mà vẫn sinh
sôi nảy nở, luôn tràn đầy sức sống, luôn mạnh mẽ, vẫn đâm chồi nảy lộc như thách
thức với cuộc sống. Thành quả tất yếu của sự cố gắng không ngừng nghỉ là những
chùm hoa, những bông hoa tuyệt đẹp. Chúng xứng đáng với vẻ đẹp kiêu sa đó, sau
khi đã trải qua bao nhiêu thử thách của cuộc đời, trải qua nắng, gió và sự cần mẫn
kiếm tìm sự sống ở nơi tưởng như không còn sự sống. Đất mẹ không tuyệt tình với
ai bao giờ, người không ruồng rẫy, bỏ rơi những đứa con của mình mà chỉ dạy cho
chúng cách sống, cho chúng nếm trải khó khăn để rồi trưởng thành và cảm nhận
được hết cái đẹp, cái diệu kì của cuộc đời này, những thành quả ngọt ngào.
Đó cũng là một bài học đáng giá với con người. Con người sinh ra mang trong
mình những khả năng đặc biệt và sức mạnh vô biên để vượt qua những phong ba
bão táp của cuộc đời. Con người chính là sản phẩm hoàn mĩ nhất của tạo hóa.
Trong cuộc sống biến đổi khôn lường này con người luôn phải vật vã để bước đi
trên con đường mình đã chọn. Không có con đường nào là con đường không có
chông gai và cạm bẫy, không có ai đạt được thành quả mà không có đau thương,
bầm dập. Tôi chợt nhớ đến câu hát:
"Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai
Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió

đẹp đẽ thế nào thì vẫn chứa chất khổ đau.
Có chăng một con đường bằng phẳng? Ví thử tồn tại một con đường như vậy, khi
đạt được vinh quang liệu còn có ý nghĩa gì. Bởi lẽ vinh quang là thành quả của sự
cố gắng, hi sinh, cả mồ hôi và nước mắt, có khi là xương máu. Vinh quang không
phải là thành quả mà theo tôi là quá trình thực hiện.
Có những người sinh ra không may mắn, họ bị những dị tật bẩm sinh hay vì những
tai nạn đáng tiếc mà thân thể họ không được nguyên vẹn nhưng nghị lực đã giúp
họ đứng lên và chiến thắng nghịch cảnh để rồi dành lấy thành quả đáng tự hào như:
chị Nguyễn Thị Nga, tuy người chị chỉ cao 1,29m nhưng đằng sau thân hình nhỏ
bé ấy là một nghị lực lớn lao, nó đã đưa chị vào cánh cổng trường ĐH Khoa học xã
hội và nhân văn TP.HCM, và cô bạn của chị tuy vừa câm vừa điếc nhưng vẫn có
thể mở một cửa hàng lưu niệm để tự nuôi sống bản thân. Người phụ nữ tàn tật(mắc
bệnh bại liệt), bà Nguyễn Thị Lân, 61 tuổi vẫn làm kinh tế, tạo dựng cuộc sống tự
lập của mình và nuôi người mẹ già. Họ là những số phận, những con người kém
may mắn nhưng luôn là tấm gương cho chúng ta ngưỡng mộ, học tập.
Bên cạnh những con người như vậy, vẫn tồn tại không ít những người dù sống
trong môi trường tốt đẹp, là những loài cây được chăm sóc chở che trên mảnh đất
màu mỡ mà vẫn không bao giờ biết nở hoa thậm chí còn héo rũ và chết, cũng có
những cây phát triển tốt trong môi trường đó nhưng chỉ cần chịu nắng, phơi sương,
một chút điều kiên khó khăn là chết rũ, không còn sức sống. Đó là những con
người đáng trách nhưng cũng thật đáng thương hại, những số phận không cảm
nhận được sự may mắn của mình, không tận dụng được nó, họ yếu ớt, hèn nhát, và
không có nghị lực, không có tương lai.
Thiên nhiên tươi đẹp, và luôn đẹp dù ở những nơi ta không ngờ tới nhất. Nó không
chỉ là kết tinh của sự sống, của tinh hoa đất trời mà còn là kết tinh của những bài
học đường đời, bài học cuộc sống của thiên nhiên. Chúng ta vẫn thường quen
thưởng thức vẻ đẹp của tự nhiên mà ít ai, ít khi thử suy ngẫm, tìm kiếm ở chúng
một cái gì khác, một ý nghĩa nào khác, tinh hoa thật sự nằm sâu bên trong vẻ bề
ngoài. Cuộc sống thật đẹp và diệu kì, thiên nhiên là tấm gương phản chiếu cuộc
sống. Chúng ta có thể tìm thấy nhiều bài học thú vị, ý nghĩa nơi người mẹ thiên

Lại nhớ đến hơn 30 năm trước đây, người con gái Hà Nội Đặng Thuỳ Trâm xung
phong vào chiến trường Quảng Trị gian khổ bản thân chịu những thiệt thòi nhưng
chị vẫn dành một tình thương bao la cho những người quanh chị. Bất lực trước một
ca mổ, chị đau đớn, lo lắng cho người em nuôi giờ này đang đè nặng tang tóc, đêm
chị mất ngủ.
Tất cả những điều ấy đều xuất phát từ lòng yêu thương trong trái tim chị! Để chính
từ những lo lắng, đớn đau ấy dân tộc Việt Nam có một người con anh dũng, kiên
cường tận tụy làm người. Đó là chuyện của 30 năm trước, còn giờ đây có biết bao
người ngày đêm nhen lên ngọn lửa tình yêu thương trên cõi đời này. Một nhà giáo
già ngày ngày đạp xe khắp chốn bán những bức hình cụ Rùa Hồ Gươm mà thầy vô
tình chụp được để lấy tiền góp vào quỹ "Vì người nghèo". Bao nhà hảo tâm, bao
con người có mỗi năm lại lắng lòng mình nhớ đến những người còn trong đói khổ
bần cùng.Cuộc sống muôn màu muôn vẻ tạo nên muôn nghìn gương mặt con
người khác nhau: có người tốt, kẻ xấu, có những người từng gây ra tội ác. Nhưng
không có ai chưa từng sai lầm. Dẫu có lầm lạc bước vào ngõ cụt vẫn có thể quay
đầu lại. Chúng ta vẫn luôn dang tay chờ đón một con người mới ở những người
từng mắc tội. Mỗi dịp lễ lớn, không chỉ những người ngoài khung sắt nhà lao mới
náo nức chờ đợi mà những người ở trong cũng vui mừng vì mỗi dịp ấy họ lại có cơ
hội được ân xá, được trở về với người thân, bè bạn. Chào đón họ bằng lòng bao
dung tha thứ, tin vào một sự thay đổi ở họ đó cũng là "sống đẹp". Chính nhờ có
lòng yêu thương mà không ít người tìm lại được chính mình. Có một nhà thơ với
bút danh "Hoàn Lương" từng nửa đời làm tướng cướp trên những chuyến tàu Đà
Nẵng - Nha Trang, làm đại gia buôn lậu xảo quyệt, thi nhân ấy tên là "Nguyễn Đức
Tân" (Đông Mỹ - Thanh Trì - Hà Nội). Nửa đời làm việc thất đức nhưng trong trại
giam được nghe lời khuyên nhủ tâm tình của giám thi, như người tỉnh cơn mê anh
tâm sự:“Đêm đêm nghe tiếng vọng vangTiếng ngoài xã hội rộn ràng trong đêmĐã
buồn lại thấy buồn thêmKhát thèm cuộc sống ấm êm ngoài đời”Và cuộc đời của
tên tướng cướp ấy rẽ sang một ngả khác khi mãn hạn tù, anh trở thành một nhà thơ,
một thành viên của đội Công an xã. Khi được hỏi làm thế nào mà cá sự thay đổi
lớn trong anh như vậy, tướng cướp, thi nhân ấy trả lời nhờ có sự bao dung, tình yêu

lèn mọi chông gai để bước đi: "Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân
cũng thấm đau vô vàn những mũi gai” Lời bài hát của ban nhạc tôi yêu thích cứ
văng vẳng bên tai. Bàn chân có thể sẽ chảy máu vì gai nhọn nhưng đừng ngồi
xuống rên xiết, hãy để máu ấy thấm lên những cánh hồng đỏ thắm trên bước đường
vinh quang của bạn! Làm được như vậy tức là bạn đang "sống đẹp",sống và luôn
giữ cho mình một niềm tin vào ngày mai, luôn có một nghị lực vươn lên hướng
đến ánh mặt trời.Tôi từng đọc một bài thơ nghe qua tưởng chỉ là thơ vui nhưng lại
mang một ý nghĩa sâu sắc: "Khi anh sinh raMọi người đều cườiRiêng anh thì khóc
tu tuHãy sống sao để khi chết điMọi người đều khócCòn môi anh thì nở nụ
cười”Bạn và tôi, hãy tự chiêm nghiệm cho mình lối sống đẹp để khi ở cuối con
đường, chúng ta đều mỉm cười mãn nguyện! Đề 6
Hãy viết về tình mẫu tử.
Bài làm
Tôi viết về một tình cảm thiêng liêng nhỏ bé vô cùng. Tôi viết lên câu thơ về hình
ảnh một vầng trăng khuyết, vầng trăng khuyết như một dáng nằm nghiêng, giữ cái
khuyết cho mình nhưng là để ôm vòng lấy yêu thương, vầng trăng tuy khuyết
nhưng đối với tôi, đó sẽ mãi là vầng trăng đẹp nhất, sáng nhất, và cái ánh sáng nhẹ
nhàng, hiền dịu như tình Mẫu tử ấy sẽ mãi mãi soi sáng cho tôi trong suốt cuộc đời
này. Với tôi, bất cứ những điều thuộc về tình Mẫu tử, dẫu bình thường nhưng cũng
rất thiêng liêng.
Tình Mẫu tử là tình thương yêu, là sự hi sinh, sự chở che và bao dung của người
mẹ đối với con của mình. Với tôi, tôi không thật sự hiểu sâu sắc về tình Mẫu tử,
nhưng tôi có thể cảm nhận được những tình cảm thiêng liêng và sâu sắc của nó.
Nếu như bạn hỏi tôi tình Mẫu tử như thế nào thì có lẽ tôi sẽ không thể trả lời bạn
được, nhưng tôi có thể dùng cả cuộc đời của mình để nói cho bạn biết về sự thiêng
liêng của tình mẫu tử, tôi sẽ kể về câu chuyện của tôi cũng như câu chuyện của
người khác, tôi sẽ biểu đạt cho bạn biết được tình cảm của tôi cũng như tình cảm

không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
chẳng viết lấy một lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cảm ơn mẹ
bằng cách khóa cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lấy nó
chạy bất cứ khi nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
tán dóc đến giữa đêm.
Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cảm ơn mẹ
bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học,
mang túi xách cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy
phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ ai chưa. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đáp: "Đó
không phải là chuyện của mẹ"
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cảm
ơn mẹ bằng cách trả lời: "Con không muốn giống mẹ"
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn trong ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách
hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến đi du lịch châu Âu không.
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn
mẹ bàng cách nói rằng những người bạn của mẹ xấu xí và quê mùa.
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai
của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách giận dữ và càu nhàu: "Con xin mẹ đấy"
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo rằng mẹ yêu bạn biết bao.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ em. Bạn cảm ơn
mẹ bằng cách bảo rằng: "Mọi việc giờ đã khác xưa rồi"
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi để nhắc bạn nhớ sinh nhật của một người thân. Bạn cảm
ơn mẹ bằng câu trả lời: "Con thật sự bận mẹ ạ!"

bù đắp được khi không còn mẹ. Một cuộc sống hạnh phúc không hẳn phải là một
cuộc sống có đầy đủ tiền tài, vật chất. Đôi khi, cho dù bạn là một người giàu sang,
của cải đếm không hết, nhưng từ tận sâu trong con tim mình, bạn có cảm thấy thật
sự hạnh phúc không, đặc biệt là khi mẹ của bạn đã không còn. Tôi nghĩ có lẽ bên
ngoài vỏ bọc hạnh phúc ấy, vào một thời khắc nào đó, sẽ có lúc bạn cảm thấy mình
rất cô đơn. Niềm hạnh phúc lớn nhất của một con người là được trải qua một tuổi
thơ bên cạnh mẹ, được mẹ yêu thương, chăm sóc, bảo bọc. Đối với mẹ, bạn sẽ mãi
chỉ là một đứa trẻ nhỏ bé luôn cần có mẹ chăm nom, những kí ức về mẹ sẽ mãi là
những kí ức vĩnh cửu và nếu như thời gian như một cuốn băng quay ngược dòng
thời gian và cả không gian để trở về với tuổi thơ xinh đẹp ấy thì liệu bạn có còn
trân trọng những thời khắc tuyệt đẹp đó nữa hay không?
Hãy nhớ, yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với
mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của quá khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại,
cũng như cái tình Mẫu tử bị đứt đoạn. Bạn hãy nhớ rằng, dù bạn đi đến đâu hay ở
bất cứ nơi nào, mẹ sẽ luôn là người quan tâm, yêu thương, lo lắng cho bạn nhất.
Đừng xem những điều gần gũi với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân
mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.
Đề 7Giải thích 4 phương châm về học tập của UNESSCO
Giải thích Ý nghĩa
1. Học để biết: Đó là học để tìm hiểu tri thức, khám phá và giải thích các hiện
tượng tự nhiên như lí, hóa
2. Học để làm: Đó là học để có thể lao động, học lấy một cái nghề để tạo ra của cải
vật chất cho xã hội
3. Học để chung sống: Đó là học giao tiếp ứng xử. Học những điều hay lẽ phải, học
những việc làm đúng, chuẩn mực để có thể là một công dân gương mẫu, "sống, học
tập, lao động theo hiến pháp và pháp luật".
4. Học để tự khẳng định mình: Học để chứng minh rằng mình là người có thể thay
đổi thế giới, thay đổi được tương lai của bản thân mình.
5. Sự liên hệ của 4 yếu tố trên, đó như là một nấc thang cho sự học. Trước hết là để
biết, sau mới để làm, tiếp nữa là để chung sống, và yếu tố cá nhân (Khẳng định

nhưng cần hợp lí ,thiết thực ,chặt chẽ và có sức thuyết phục.Cần nêu bật được các
ý sau:
-Sự trưởng thành trong nhận thức, bài học về đức tính khiêm tốn của mỗi con
người.
-Nhận thức cuộc sống theo chiều dài của sự chiêm nghiệm,càng trải nghiệm trong
cuộc sống,con người càng chín chắn hơn trong nhận thức.
-Bài học về sự khiêm tốn,thận trọng và chín chắn,không nên chủ quan,phiến diện
khi đánh giá con người và đời sống,luôn tu dưỡng rèn luyện để trở thành con người
toàn vẹn.
Đề 10
R 1'WXR"O*T' NY"ZC- (
Q[389\89]"$.R36"$23
 ^B.
Hãy viết một đoạn văn ngắn (khoảng 200 từ) nói lên suy nghĩ của anh (chị) về
quan niệm sống nêu trên.
ĐÁP ÁN
Yêu cầu về nội dung:
a. Học sinh hiểu được thực chất câu nói của Lưu Quang Vũ: Con người phải sống
thật với chính mình.
b. Lí giải được tại sao con người phải sống thật với chính mình (con người là một
thực thể thống nhất giữa hai mặt tinh thần và thể xác. Nếu không sống thực với
mình thì con người sẽ đau khổ và sẽ gây ra đau khổ, tai hoạ cho những người xung
quanh )
c. Biết liên hệ với thực tế cuộc sống hiện nay để chỉ ra tác hại của cách sống bên
trong một đằng, bên ngoài một nẻo. Từ đó rút ra bài học cho bản thân: Hãy trung
thực với bản thân, đừng tự lừa dối mình và lừa dối những người xung quanh.
Đề 11
Em ơi Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở

- Những thói xấu có sức quyến rũ ghê gớm như cờ bạc, thuốc lá hoặc ma túy, sách
xấu, băng đĩa có nội dung độc hại
- Nếu không tự chủ được mình, dần dần con người sẽ bị nó ràng buộc, chi phối,
dần dần biến chất, tha hóa.
- Chúng ta hãy kiên quyết nói "Không!" với các tệ nạn xã hội.
2. Thân bài:
a) Tại sao phải nói "không!"
* Cờ bạc, thuốc lá, ma túy là thói hư tật xấu, những tệ nạn xã hội gây ra tác hại
ghê gớm đối với bản thân, gia đình và xã hội về nhiều mặt: tư tưởng, đạo đức, sức
khỏe, kinh tế, nòi giống
- Tệ nạn xã hội là mối nguy trước mắt và lâu dài của đất nước, dân tộc.
* Sự ràng buộc, chi phối ghê gớm của thói hư tật xấu:
- Do bạn bè xâu rủ rê hoặc tò mò thử cho biết. Sau một vài lần không có thì bồn
chồn, khó chịu. Dần dần dẫn tới nghiện ngập. Không có thuốc cơ thể sẽ bị hành hạ,
mọi suy nghĩ và hành động đều bị cơn nghiện chi phối. Để thỏa mãn, người ta có
thể làm mọi thứ, kể cả giết người, trộm cắp Một khi đã nhiễm thì rất khó từ bỏ, nó
sẽ hành hạ và làm cho con người điêu đứng.
- Thói hư tật xấu là bạn đồng hành của chủ nghĩa cá nhân ích kỉ.
b) Tác hại của cờ bạc, ma túy, sách xấu sẽ dẫn đến thoái hóa đạo đức, nhân cách
con người.
* Cờ bạc:
- Đó cũng là một loại ma túy, ai đã sa chân thì không thể bỏ.
- Trò đỏ đen, may rủi kích thích máu cay cú, hiếu thắng.
- Mất nhiều thời gian, sức khoẻ, tiền bạc và sự nghiệp
- Ảnh hưởng rất lớn đến nhân cách và hạnh phúc gia đình, an ninh trật tự xã hội.
- Hành vi cờ bạc bị luật pháp cấm và tùy theo mức độ vi phạm mà có mức xử lí
khác nhau.
* Thuốc lá:
- Là sát thủ giấu mặt với sức khỏe con người
- Khói thuốc có thể gây ra nhiều bệnh: ung thư phổi, ung thư vòm họng, tai biến

- Giải thích khái niệm bạo lực học đường : cách úng xử, giải quyết các mâu thuẫn,
bất đồng nảy sinh trong học tập, sinh hoạt trong nhà trường giữa học sinh bằng bạo
lực…Học sinh có thể nêu ví dụ làm rõ.
- Nguyên nhân của tình trạng trên: việc giáo dục đạo đức học sinh, thanh thiếu niên
ở nhiều gia đình, trong nhà trường bị buông lỏng; nhiều giá trị đạo đức bị xói mòn
trong cơ chế kinh tế thị trường; tình trạng bế tắc, mất phương hướng trong một bộ
phận giới trẻ… Nêu một vài dẫn chứng làm rõ lập luận.
- Cách giải quyết tình trạng bạo lực học đường.
- Suy nghĩ của bản thân trong việc giải quyết các mâu thuẫn trong đời sống…
Đề 16Học học nữa , học mãi (Lê-nin)
1/MB: nêu vấn đề nghị luận: “học! học nữa! học mãi”học hỏi là 1 việc rất quan
trọng đối với nhân dân ta, đối với cả nhân loại từ ngàn xưa cho đến nay. Nó giúp
con ng` mở mang kiến thức,nó giúp cho đất nước văn minh, tiến bộ. nhận thức
được tầm wan trọng của vấn đề này, tuy fải bận trăm công nghìn việc, nhưng lê-nin
vẫn th` khuyên cán bộ và tự đặt cho mình nhiệm vụ: “học! học nữa! học mãi!”.
2/TB:
A-BÌNH:
a)giải thích câu nói (or nêu các biểu hiện của vấn đề)học là việc học sinh tiếp thu
kiến thức của nhân loại dưới sự hướng dẫn của thầy cô giáo…khi học chúng ta fải
tìm tòi, suy nghĩ them để hiểu rõ và mở rộng các kiến thức đã thu thập được. như
thế lời dạy của lê-nin có ý nghia là khuyên chúng ta fải luôn học hỏi ko ngừng, học
hỏi suốt đời chẳng những trong nhà trường và cả ngoài XH…
b)phân tích các mặt đúng,lợi:đó là một chân lí, một sự thật hiển nhiên, rõ rang từ
trước đến nay. bởi vì kiến thức của nhân loại bao la mênh mông như biển cả còn sự
hiểu biết của mỗi ng` trong chúng ta chỉ như giọt nước. hơn thế nữa, mỗi một giây
phút trôi wa thì hành tinh của chúng ta lại có một phát minh mới ra đời, vì thế ko
bao h chúng ta học được hết những kiến thức đó và cũng vì thế mà chúng ta fải
luôn luôn học tập ko ngừng.làm sao chúng ta có thể quên được tấm gương của nhà
bác học Lê Quý Đôn của đất nước VN hoặc các bác học Newtơn, Ampere… trên
thế giới đã suốt đời học hỏi và cống hiến nhiều kiến thức quý báo cho nhân lọai.

chủ và phồn vinh, ta cần fải cố gắng học tập gấp năm mười lần trước đây thì mới
mong có một đội ngủ cán bộ quản lí, khoa học kĩ thuật đông đảo, công nhân lành
nghề,nông dân có trình độ cao để tiếp thu kỹ thuật mới tăng nâng suất lao động.
3/KB: thái độ,kết luận chung của bài nghị luận.Rõ rang nhận định của lê-nin đúng
là một sự thật hiển nhiên trong cuộc sống, là một chân lí của thời đại. Đồng
thời,câu nói trên cũng bộc lộ tấm long, ước muốn thiết tha của lê-nin.
Đề 17Nhạc sĩ thiên tài người Đức Beethoven nói:
“Trong cuộc sống, không có gì cao quý và tốt đẹp hơn là đem lại hạnh phúc cho
người khác”.
1/ Yêu cầu nội dung: học sinh có thể trình bày khác nhau song cần giới thiệu được
câu nói của Beethoven, hiểu quan niệm sống cao quí mà nhạc sĩ nêu lên, khẳng
định ca ngợi quan niệm sống hướng về cống hiến, vị tha; phê phán quan niệm sống
ích kỉ, hưởng thụ cá nhân…Sau đây là các yêu cầu cụ thể:
Giải thích : (0.5)
- Hạnh phúc : cuộc sống tốt đẹp; niềm vui, sự thỏa mãn về mặt tinh thần, tình cảm
của con người …
- Câu nói thể hiện quan niệm sống đẹp, vị tha…
Bình luận :(2.0)
- Trong cuộc sống, ai cũng tìm kiếm hạnh phúc nhưng quan niệm về hạnh phúc của
mỗi người khác nhau. Có người coi sự thỏa mãn vật chất, tình cảm của riêng mình
là hạnh phúc. Nhưng cũng có không ít người quan niệm hạnh phúc là cống hiến, là
trao tặng. Đối với họ, cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người biết hi sinh cho hạnh
phúc nhân loại. Beethoven quan niệm như thế.
- Những người biết sống vì người khác , đem lại hạnh phúc cho người khác , là
những người có tấm lòng nhân hậu; có cuộc sống đầy ý nghĩa cao cả , đáng trân
trọng… Nêu các dẫn chứng làm rõ luận điểm.
- Phê phán lối sống vị kì , đối với nhân quần , xã hội . (Như Victor Hugo đã nói ; “
kẻ nào vì mình mà sống thì kẻ ấy vô tình đã chết với người khác”.
- Liên hệ bản thân.(0.5)
Đề 18Đề : Một triết học nói: Mỗi con vật khi sinh ra đều là tất cả những gì nó có.

làm sao con người có thể tự đi đứng, bò trườn được,tất cả phải qua quá trình rèn
luyện ngay từ thuở ban đầu.Hai tháng biết lật, ba tháng biết bò, sáu tháng chập
chững biết đi , mười tháng bắt đầu hoàn thiện bước đi của mình,……….Đâu phải
tự nhiên! Đều do bàn tay nồng ấm của mẹ dìu dắt từng bước, từng bước một ,tạo
nên khả năng sinh tồn, hoà nhập với cuộc sống cho một sinh linh bé nhỏ dần bước
vào đời.
Con người khác với con vật là có tri thức, có phẩm chất đạo đức nhưng đây cũng
đâu phải là điều vốn sẵn có trong từng người mà nó được phát huy, phát triển qua
những ngày học tập, những ngày được dạy dỗ. Cũng như chúng ta ngay từ nhỏ đã
được dạy rằng phải biết hiếu thảo với cha mẹ, bên ngoài xã hội cần tôn trọng người
khác, phải chân thành , công bằng, …….và nhiều điều khác nữa, những lời dạy đó
ăn sâu vào tâm trí, nó lớn theo thời gian khi ta càng lớn, và được áp dụng ngay
trong đời sống. Thử hỏi không có sự chui rèn , không có sự luyện tập thì làm sao ta
có thể hoà nhập với cuộc sống hiện tại đựơc , bởi vậy “nó làm thế nào thì nó sẽ trở
thành như thế ấy, và nó phải làm bằng tự do của chính nó”. Đó chính là lí do ta cần
phải biết sống , biết hành động, biết nỗ lực .Cũng như khi muốn đánh được một
bản nhạc hay thì ta phải tập đánh đàn, điều đó xuất phát từ lòng yêu thích , bắt
nguồn từ sự tự nguyện , không hề bị cưỡng ép, ràng buột. Con người là một tờ giấy
trắng, chỉ từng nét, từng nét bút mới vẽ lên bức tranh hoàn thiện, nên cần phải
luyện tập từ thấp đến cao , từ dễ đến khó, mới có thể hấp thu kiến thức từ cuộc
sống được. Giống như trong học tập đâu phải ai mới đầu cũng được ngồi trên chiếc
ghế đại học, mà phải bắt đầu từ lớp một, trải qua mười hai năm rèn luyện gian khổ
mới được ngồi vững trên chiếc ghế ấy. Tóm lại để đạt được thành công , ước
muốn, nguyện vọng thì chính bản thân phải có sự nổ lực thực sự, cố gắng toàn vẹn
thì thành công sẽ đến trong tầm tay thôi.
Tuy nhiên đâu phải ai cũng đi được đến cùng của sự thành công. Có nhiều người
đang học rất tốt nhưng vì mê chơi bỏ ngang việc học thế là mất tất cả qua một lúc
nông nỗi, quả đúng thật họ làm thế nào thì sẽ nhận lại được kết quả như thế ấy
thôi!.Chính vì vậy hãy luôn nhớ rằng “tôi chỉ có thể trở thành kẻ do chính tôi làm
ra”, chỉ có ta mới quyết định được số phận của ta, con người ta thế nào thì do chính

ta bằng mọi giá để đạt được dù là hư danh. Cho nên có DANH đấy, thực chất
không có giá trị gì, lúc này trở thành không có danh giá, mất danh dự.
Tiếc rằng, dư luận xã hội vẫn chưa lên án mạnh mẽ, quyết liệt với những hiện
tượng háo danh chạy bằng, chạy chức, chạy học vị, chạy các loại danh hiệu này nọ.
Nhiều vị chạy học hàm kiếm cho bằng được DANH giáo sư, phó giáo sư dù chẳng
dạy giờ nào, mà dù có dạy cũng không ai chịu khó nghe lần thứ hai, các vị này
thường được gọi là “giáo sư gây mê”. Tri thức xã hội không vì thế mà giàu lên, trái
lại “đạo học” có nguy cơ suy vong, khan hiếm nhân tài đích thực.
Chúng ta biết rằng, trong thực tiễn quản lý, nhất là ở tầm hoạch định chính sách,
nhiều vấn đề phát sinh không có trong sách vở, các thông lệ. Hơn nữa, công cuộc
đổi mới cũng như cải cách hành chính và những vấn đề bức xúc của Nhà nước ta
chưa có tiền lệ. Vì thế, nếu chỉ biết “nhai lại” mà chỉ số thông minh thấp thì khó có
khả năng đề xuất giải quyết những vấn đề bức xúc có tính đột phá. Có chỉ số thông
minh và chỉ số xúc cảm cao mới có điều kiện để năng động, sáng tạo nhạy bén!
Vừa qua (17-7), Chủ tịch nước Nguyên Minh Triết cùng Bí thư Thành ủy TP HCM
Lê Thanh Hải đến thăm và mừng thọ nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng, một người
được đánh giá là có đầu óc siêu việt do tự học nhưng không màng bằng cấp. Ông
tâm sự một cách bức xúc rằng, cách thức bổ nhiệm, sử dụng con người thông qua
tiêu chuẩn bằng cấp ở nước ta hiện đang có “vấn đề” cần nghiên cứu. Chủ tịch
nước Nguyên Minh Triết góp vào câu chuyện bằng một thực tế thỉnh thoảng xảy
ra: Cán bộ yếu thì cho đi học, bắt cán bộ giỏi làm thay; đến khi bổ nhiệm thì nhờ
có bằng cấp nên cán bộ yếu được đề bạt (Báo Tuổi Trẻ 18-7).
Xin kết lại chuyện danh và thực bằng đoạn văn của Trương Đông Sơ trong Cổ học
tinh hoa:
Sĩ, đại phu (người làm quan) nên vì đời mình mà tiếc danh, không nên vì đời mình
mà mua danh. Có học thức, chuộng khí tiết, lấy hay cho phải cẩn thận, uy nghi
phải trang trọng, ấy thế là tiếc danh. Tâng bốc lẫn nhau, a dua những kẻ quyền quý,
làm ra kiểu cách khác thường, lờ mờ hai mặt, ấy thế là mua danh. Người tiếc danh
thì yên lặng mà hay, kẻ mua danh thì rực rỡ mà dở.
Được đăng bởi

nhưng mong cho mình có điểm số cao để ngang bằng với các bạn và chính việc đó
là nguyên nhân dẫn đến hành động gian lân, quay cóp.Ngoài ra còn một số học
sinh mặc dù kiến thức khá vững vàng nhưng đến giờ kiểm tra thì lo sơ, không làm
chủ được bản thân, không tự tin và không dám tin rằng họ có thể làm được bài mà
không cần sách,thế là họ đã quay cóp.
Không hẵn lỗi tất cả do học sinh mà cũng có chút ít nào đó thuộc về phụ huynh
cũng như giáo viên. Có thể thầy cô không nỡ nhìn học sinh của mình buồn khi
nhận những con điểm kém, kết quả tồi nên họ đã làm ngơ trước một vài điều hay là
với tâm lí sợ trò học không giỏi một phần là do thầy cô dạy không hay, có trường
hợp nhiều học sinh đỗ xô đi học một giáo viên A, B, nào đó không chỉ đơn thuần
là giáo viên đó dạy giỏi, giảng hay mà còn vì giáo vien đó “ thương” học trò và
biểu hiện ra đó là cho học sinh biết trước những đề kiểm tra, khi cho điểm thi lại
hết sức nhẹ nhàng với học trò “ tại gia” của mình. Xin nói thẳng chính vì thương
kiểu đó mà đã có không ít những kết quả sai lệch, học giả nhưng điểm thật. Và
những thầy cô đó có thật sự thương học sinh của mình mà đang huỷ hoại dần vốn
kiến thức và ý thức học tập của hcọ sinh, dần dần họ cứ nghĩ rằng cứ có thật nhiều
tiền mua quà chăm sóc thầy cô hay có một chỗ ngồi êm ấm trong nơi học thêmt hì
sẽ dễ dàng với việc học, thi, kiểm tra. Thật là sai lầm! Ngoài ra một nguyên nhân
nữa cũng góp phần vào việc đưa con em mình đến tệ nạn này đó chính là áp lực từ
các bậc phụ huynh luôn luôn yêu cầm điễm số,yêu cầu thứ hạng mà con em mình
khó có thể đạt tới làm con em chúng ta không thể tự tin học hành không thể tự đi
trên chính đôi chân của mình mà phải dựa vào gian lận quay cóp nhằm đạt thành
tích cao đúng nguyện vọng phụ huynh.
Ông bà ta đã từng nói: “Không học thì làm sao có tương lai”. Tương lai đó không
htể mua bằng tiền, bằng những mẹo vặt khi làm bài hay sự nài nỉ của một ai đó
Tương lai là do chính bản thân mình nắm lấy, mình bắt giữ, phải đổ mồ hôi, nước
mắt trong học tập thật sự thì mới có một tương lai tươi sáng. Trong kì thi đại học
vừa qua đã có không ít “ sĩ tử” thành “tử sĩ” chỉ vì học không đúng với bản thân,
hổng kiến thức trầm trọng, thế nhưng trong các năm học trứoc hay thi tốt nghiệp
vẫn luôn là “ giỏi”. Chính lúc bước vào kì thi chung của cả nước, kì thi đại học gắt

Hiện nay ngành giáo dục và xã hội ta đang phát động cuộc vận động “Chống tiêu
cực trong giáo dục và bệnh thành tích” hay khẩu hiệu “Ba không” trong học
đường Mặt khác cần khen thưởng, động viên kịp thời những đối tượng đầu tàu,
gương mẫu trong vấn đề gạt bỏ mặt tiêu cực trong ngành giáo dục hiện nay.Xét
cho cùng muốn làm đươc cuộc vân đông này cần có sự quyết tâm nhất trí của hầu
hết học sinh, sinh viên cũng như thầy cô giáo đồng thời cần phê phán những người
không hưởng ứng, không tích cực tham gia cuộc vận động. Thật đáng buồn khi
ngành giáo dục, một ngành đào tạo và góp phần xây dựng nên nhân cách con
người, lại nhiễm phải một căn bệnh trầm kha như vậy. Khi người đào tạo bị nhiễm
bệnh thành tích thì tất yếu họ sẽ tạo ra những con người, thậm chí là những thế hệ
bị nhiễm bệnh thành tích. Như thế quả là tai hại cho xã hội nếu như căn bệnh này
tiếp tục hoành hành trong ngành giáo dục như hiện nay. Thiết nghĩ, để khắc phục
được căn bệnh này, chúng ta cần có nhiều biện pháp tổng hợp, trong đó có các biện
pháp sau: Thứ nhất, sửa đổi lại cách đánh giá các danh hiệu thi đua của cá nhân và
tập thể nhà trường một cách sát thực hơn. Thay vì lấy tiêu chí học sinh lên lớp, đậu
tốt nghiệp làm cơ sở chính để xét thi đua thì ngành giáo dục dùng các biện pháp
như tăng cường dự giờ, thao giảng, kiểm tra sổ sách, lấy ý kiến phản hồi từ học
sinh về khả năng và phương pháp dạy - hiểu của giáo viên đối với học sinh, khả
năng tổ chức quản lý dạy học của nhà trường… Thứ hai, giáo dục thêm cho các
giáo viên ý thức đấu tranh phê bình và tự phê bình đối với các biểu hiện thiếu trung
thực về thành tích dạy học cũng như các vấn đề tiêu cực khác trong nhà trường.
Thứ hai, giáo dục thêm cho các giáo viên ý thức đấu tranh phê bình và tự phê bình
đối với các biểu hiện thiếu trung thực về thành tích dạy học cũng như các vấn đề
tiêu cực khác trong nhà trường. Thứ ba, có các biện pháp kỷ luật đích đáng đối với
các cá nhân tổ chức có các việc làm nhằm phản ánh sai thành tích dạy học của
mình để được khen thưởng Thứ tư, phát huy tinh thần tố cáo tiêu cực của học sinh,
giáo viên và phụ huynh trong học tập, thi cử và có các biện pháp xử lý nghiêm
khắc các tập thể cá nhân vi phạm.Có như thế thì phần nào đó chúng ta mới có thể
khắc phục đươc nạn tiêu cực trong thi cử cũng như bệnh thành tích trong giáo dục.
Mọi người, mọi trường đang tham gia hưởng ứng một cách tích cực, học sinh

hịêu mà không cần phải tốn sức học bài. Vì những lý do đó mà ngày nay mới có
hiện tượng chạy theo thành tích mà không cần quan tâm đến chất lượng. Đối với
các vị phụ huynh, chắc chắn rằng chẳng ai muốn con mình học kém hay học mà
không có chất lượng. Họ là những người đã bỏ ra tiền của thật, công sức thật, thời
gian thật và những hy vọng thật về một tương lai tốt đẹp thật của con em mình khi
lo cho chúng được ăn học đến thành tài. Vì thế, chẳng có lý do gì họ lại mong
muốn nhận sự giả dối từ kết quả học tập của con em mình. Tuy nhiên, đứng trên
quan điểm thực dụng, họ sẵn sàng làm mọi cách, kể cả những cách tệ hại nhất mà
chúng ta đã được biết qua báo chí, để con em họ qua được một kỳ thi, có một tấm
bằng đề tìm việc sau này. Có một tấm bằng đi đã, vì đó là tấm bằng được xã hội
thừa nhận, rồi sau này khi có điều kiện sẽ cố mà học tiếp một cách chân thực. Như
vậy, suy cho cùng, phu huynh và học sinh chính là những người đã tiếp tay, để cho
bệnh thành tích ngày càng lan rộng và nặng hơn.
Đầu năm hai ngàn không trăm lẻ sáu, tại trường trung học cơ sở Trần Phú , huyện
miền núi Sông Hinh tỉnh Phú Yên đã phát hiện hai mươi sáu học sinh lớp sáu đọc
chưa thông, viết chưa thạo nhưng vẫn cứ đựoc lên lớp. Trong những kì thi tốt
nghiệp phổ thông và đại học, hiện tượng mang tài liệu vào phòng thi, tài liệu vất
trắng cả sân trường sau buổi thi đã từng được báo chí đề cập tới. Khi biết những
thông tin này,bản thân chúng ta có suy nghĩ gì? Cả một thế hệ,cả một tương lai đất
nước nay phải để những con người như thế gánh vác thì chẳng có gì kinh khủng
hơn. Nếu những con người giữ những chức vụ cao trong xã hội là những người
“hữu danh vô thực” thì đó là những hạt sạn của xã hội, là nguyên nhân kéo nước ta
chậm lại trên con đường phát triển.
Chúng ta đều hiểu rằng, một xã hội muốn phát triển phải có nhiều nhân tài, mà
nhân tài phải là người có năng lực thực sự, là nguyên khí của quốc gia. Giáo dục
chính là điểm xuất phát, là nơi sản sinh ra nguồn năng lực cho sự cường thinh của
một nước, một cộng đồng dân tộc. Một nền giáo dục thực sự tốt sẽ tạo nên những
con người đạt những thành tích tốt và trung thực. Những thành tích ấy sẽ tạo nên
những bước tiến mạnh mẽ cho cộng đồng dân tộc trên con đường phát triển. Đất
nước chúng ta đang tiến bước trên con đường đổi mới, mở cửa, hội nhập và tranh

hành trang thật vững chắc đễ vào đời bằng việc học tập và phải sống có đạo đức.
Nhưng nhìn thẳng vào thực tế hiện nay, khi đất nước ta đang có nguy cơ tụt hậu về
kinh tế, tệ nạn xã hội ngày một gia tăng thì thanh niên chưa chứng tỏ đầy đủ được
vai trò, trọng trách của mình trước sứ mệnh của đất nước.Mà lai có nhiều thanh
niên ngày nay chỉ biết sống cho chính bản thân mình , những người có lối sống
buông thả, sống cho qua ngày. Họ chùn bước trước khó khăn, lắc đầu trước thử
thách và sống vô trách nhiệm với xã hội. Bởi lẽ một điều, họ vẫn còn mặc cảm với
quê hương. Thái độ đáng trách này biểu hiện ở những người ta sống tha hương, chỉ
biết sống vì đồng tiền, lúc nào cũng đem lợi ích của mình lên bàn cân để so đo,
tính toán. Bảo vệ quyền lợi của mình, đó là đúng, nhưng dường như đừng quá vì
bản thân mà xem nhẹ công đồng. Đó là lối sống ích kỷ. 'Sống' - Đó chỉ là một từ
đơn giản thôi nhưng nó hàm chứa biết bao nhiêu điều. Sống vì điều gì và sống như
thế nào. Điều đó tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người trong chúng ta. Để thanh
niên ngày nay trở thành trụ cột của nước nhà không chỉ ở hiện tại mà ngay cả trong
tương lai thì vấn đề sống còn là thanh niên phải xác định được cho mình một lý
tưởng; sau khi đã xác định được phải phấn đấu để thực hiện lý tưởng đó. Chỉ có
như thế thanh niên Việt Nam mới có thể hoàn thành được sứ mệnh mà đất nước
giao phó và có thể ngẩng cao đầu với thanh niên thế giới. Mỗi thanh niên sẽ có
quan niệm riêng của mình về lý tưởng, tuỳ thuộc vào hoàn cảnh, trình độ, , lý
tưởng đó phù hợp với xu thế chung của đại đa số thanh niên, và mang lại lợi ích
cho dân tộc đó mới thật sự là lý tưởng. Con người ta luôn khát vọng hướng tới cái
cao cả tức là hướng tới chân lý, những người sống phấn đấu hướng tới cái cao cả
thường được gọi là người có lý tưởng. Như vậy chân lý không chỉ là ngọn đèn pha
mà còn là cái đích của lý tưởng. Trong công cuộc đổi mới của đất nước, nhất là
thời kỳ hội nhập kinh tế thế giới, thanh niên chính là nguồn nhân lực chất lượng
cao nhanh chóng nắm bắt khoa học công nghệ hiện đại ở mọi lĩnh vực để phát triển
đất nước. Thanh niên Việt Nam đã thể hiện rất nhiều ưu điểm như thông minh, cần
cù, chịu khó, ham học hỏi, tiếp thụ cái mới nhanh Nhiều bạn trẻ đã thể hiện lối
sống cao đẹp, thổi bùng ngọn lửa vì cộng đồng và không cam chịu đói nghèo. Các
mùa hè tình nguyện đã thu hút hàng nghìn trí thức trẻ tình nguyện lên đường về


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status