HOÀNG TỬ CAMARALZAMAN TỪ NGÀY XA CÁCH CÔNG CHÚA BADOURE - Pdf 17


Nghìn lẻ một đêm
Chương 24
HOÀNG TỬ CAMARALZAMAN TỪ
NGÀY XA CÁCH CÔNG CHÚA
BADOURE

“- Tâu bệ hạ, trong lúc ở quốc đảo Gỗ Mun, sự thể giữa công chúa
Badoure, công chúa Haiatalnefous và quốc vương Armanos cùng với hoàng
hậu, triều đình và các thần dân của vương quốc trong tình trạng như thế thì
hoàng tử Camaralzaman vẫn sống ở thành phố của những người theo tà đạo,
tại nhà ông già làm vườn đã cho chàng trú ngụ. Một hôm vào buổi sáng sớm,
hoàng tử sắp sửa đi ra vườn làm việc theo thói quen thì ông già làm vườn tốt
bụng ngăn chàng lại bảo:
- Những người theo tà giáo hôm nay có lễ hội lớn và tất cả đều nghỉ
việc để họp hội và vui chơi nơi công cộng. Họ cũng không muốn những
người Hồi giáo làm việc trong ngày này. Để giữ hoà khí với họ, những
người theo đạo HồI cũng nên tham gia trong những cuộc vui chơi với họ, kể
cũng đáng xem đấy. Vậy anh cũng nên nghỉ ngày hôm nay. Còn tôi, tôi sẽ
đến thăm một vài người bạn và hỏi tin tức cho anh xem ngày nào thì chuyến
tàu buôn đi đảo Gỗ Mun giương buồm vì cũng đã gần tới hạn rồi đấy. Và
đồng thời tôi cũng sửa soạn cho anh đáp tàu cho kịp.
Ông gìa làm vườn thay y phục mặc vào bộ thật đẹp rồi đi ra.
Khi hoàng tử Camaralzaman còn lại một mình. Chàng cũng chẳng
buồn đÌ ra ngoài tham gia vào các cuộc vui chơi công cộng đang vang dội
khắp thành phố. Sự nhàn nhã lúc này làm chàng càng nhớ một cách mãnh
liệt hơn bao giờ hết tới kỷ niệm buồn về nàng công chúa thân yêu của mình.
Tĩnh tâm lại, chàng thở dài rên rỉ và đứng lên đi dạo trong vườn, bỗng trên

đồng thời cũng cho tôi niềm hi vọng lớn hơn cả điều tôi mong đợi.
Nói đoạn, Camaralzaman hôn tấm bùa, bọc nó lại và buộc chặt vào
cánh tay mình. Trong nỗi buồn chán cùng cực, hầu hết các đêm, bị đằn vặt
khổ sở, chàng không hề nhắm mắt. Sau cái sự cố vui vẻ bất ngờ này, chàng
ngủ một giấc ngon lành và hôm sau, chàng mặc quần áo lao động vào rồi, từ
tờ mờ sáng, đến gặp ông già làm vườn để nhận việc. Ông trao cho chàng
việc đốn hạ và đánh bật rễ một cây cổ thụ không còn ra hoa quả nữa.
Camaralzaman cầm theo một lưỡi rìu và bắt đầu vào việc. Lúc chặt
một khúc rễ cây, chàng cảm thấy đụng vào một vật gì cứng rắn và kêu xoang
xoảng, gạt đất vụn sang một bên chàng phát hiện thấy một tấm đồng to. Lật
lên thì thấy một cầu thang có tất cả mười bậc. Chàng bèn bước xuống và khi
đã ở dưới cùng chàng thấy một cái hầm vuông rộng khoảng hai, ba thước, ở
đó chàng đếm thấy năm chục chiếc vại bằng đồng xếp xung quanh hầm, vại
nào cũng có nắp đậy kín. Chàng lần lượt mở nắp từng cái một và thấy cái
nào cũng đầy bột vàng. Chàng lên khỏi hầm, cực kỳ sung sướng đã phát hiện
ra một kho vàng giàu có. Chàng đặt cái tấm đồng vào chỗ cũ, đào nốt rễ cây
và chờ ông già làm vườn trở về. Ông già làm vườn hôm trước được biết là
con tàu hằng năm, đi tới đảo Gỗ Mun sẽ nhổ neo vào vài ngày tới nhưng
chưa biết chính xác ngày nào và họ bảo sẽ trả lời ông vào ngày hôm sau.
Ông trở về và vui mừng báo cho Camaralzaman:
- Con trai ạ - Ông thân mật bảo chàng - Hãy vui đi và chuẩn bị sẵn
sàng ba ngày nữa tàu sẽ giương buồm, ta đã thoả thuận với thuyền trưởng
cho con lên tàu và quá giang rôi.
- Với tình cảnh của con hiện nay - Camaralzaman nói - Không có gì
dễ chịu hơn là tin bác vừa cho biết đấy. Và đổi lại, con cũng có một tin chắc
sẽ làm bác vui. Bác hãy chịu khó đi ra đây với con và bác sẽ thấy ông trời
vừa ban cho bác một tài sản khổng lồ.
Camaralzaman dẫn ông già làm vườn tới chỗ chàng đào rễ cây, đưa
ông xuống hầm và chỉ cho ông thấy năm chục cái vại chứa đầy bột vàng và
vui vẻ bảo đó là Thượng đế đã thưởng công cho đức hạnh và bao năm khó

trong người kéo dài đến cả ngày hôm sau và sang đến ngày thứ ba thì bệnh
càng nặng thêm. Trời vừa sáng thì tự thân người thuyền trưởng và nhiều
thuỷ thủ tới gõ cửa khu vườn. Camaralzaman ra mở cửa, họ hỏi ai là người
khách sẽ đáp tàu của họ. Chàng đáp:
- Chính là tôi đây. Ông già làm vườn, người đã xin cho tôi quá giang,
lúc này đang bị ốm không gặp ngài được. Dù vậy xin mời cứ vào nhà và nhờ
các vị mang hộ tôi những bình chứa ô liu kia và cả áo quần của tôi nữa. Tôi
sẽ theo chân các vị ngay sau khi đã cáo biệt ông già làm vườn.
Các thuỷ thủ bê các bình ô liu và mang quần áo đi. Chia tay
Camaralzaman, viên thuyền trưởng bảo:
- Xin ông ra bến ngay cho, trời đã thuận gió và tôi chỉ chờ có ông thôi
là giương buồm đó.
Ngay khi người thuyền trưởng và các thuỷ thủ vừa đi khuất,
Camaralzaman trở vào nhà để cáo biệt và cảm tạ sự giúp đỡ tận tình của ông.
Nhưng thấy ông đang hấp hối, chẳng kịp xưng tội, theo tập quán của những
tín đồ Hồi giáo trung thành, ông đã thở hơi thồ cuối cùng.
Trong hoàn cảnh phải xuống tàu gấp, hoàng tử Camaralzaman khẩn
trương làm đầy đủ bổn phận đối với người quá cố. Chàng lau rửa thân thể,
khâm liệm cho ông và sau khi đào một hố sâu trong vườn (vì những người
theo đạo Hồi chỉ là số ít trong thành phố của những người theo tà giáo nên
không có nghĩa địa chung) Chàng một mình chôn cất ông và chỉ hoàn tất khi
trời đã ngả về chiều. Chàng không để mất thì giờ, vội vàng đi ngay để xuống
tàu. Nhưng tới bến cảng, chàng được biết là tàu đã nhổ neo từ lâu và lúc này
cũng đã mết hút rồi. Người ta còn cho hay là tàu chỉ giương buồm đi sau khi
chờ anh tròn ba tiếng đồng hồ.
Scheherazade muốn kể tiếp nhưng nhìn thấy mặt trời đã nhô lên nên
nàng ngừng lại. Nàng kể tiếp chuyện của Camaralzaman vào đêm sau và nói
với hoàng đế đất nước Ấn Độ:
***
- Tâu bệ hạ, hoàng tử Camaralzaman, cũng dễ hiểu thôi, cực kỳ buồn

chở hàng gì. Người thuyền trưởng trả lời tất cả câu hỏi của nàng, còn về
những khách quá giang, y quả quyết chỉ có những nhà buôn vẫn quen tới đây
và họ mang theo rất nhiều loại vải quý của nhiều nước khác nhau, những
tấm vải đẹp nhất, có nhuộm màu hoặc để mộc, rồi ngọc ngà xạ hương, long
não, hàng tạp hoá, thuốc chữa bệnh, quả ô liu và nhiều thứ khác.
Công chúa Badoure rất thích quả ô liu. Nghe nói có quả đó, lập tức
nàng bảo thuyền trưởng:
- Hãy cho rỡ tất cả quả ô liu lên đây ngay, ta sẽ mua hết. Còn những
thứ hàng hoá khác, ngươi báo cho các thương nhân mang lên cho ta những
hàng đẹp nhất trước khi để cho những người khác xem.
Tâu bệ hạ - Thuyền trưởng cho nàng là vua quốc đảo Gỗ Mun vì quả
thật là nàng đang mặc hoàng bào – Có tất cả năm chục bình lớn chứa quả ô
liu nhưng lại thuộc về một nhà buôn còn lại ở trên đất liền. Chính tôi đã đến
báo cho ông ta giờ nhổ neo và đã chờ rất lâu. Thấy ông ta không tới và nếu
chậm trễ thì không lợi dụng được cơn gió thuận, không kiên nhẫn được nữa,
tôi đành phải cho giương buồm.
- Mặc dù vậy, ngươi cũng cứ cho bốc lên - Công chúa bảo - Cái đó
cũng chẳng trở ngại gì cho việc múa bán cả.
Viên thuyền trưởng cho xuồng bơi ra con tàu và chẳng mấy chốc đã
quay về chở đầy xuồng các bình chứa quả ô liu. Công chúa hỏi năm chục
bình đó đáng giá bao nhiêu ở đảo Gỗ Mun này.
Tâu bệ hạ - Thuyền trưởng đáp- Thương nhân đó nhà rất nghèo.
Người sẽ ban ơn lớn cho ông ta, nếu trả cho ông ta một nghìn đồng tiền bạc.
Để cho ông ta hài lòng và theo nhà ngươi nói thì nhà ông ta nghèo vậy
ta sẽ cho chi ra một nghìn đồng tiền vàng, nhà ngươi có trách nhiệm trao lại
cho ông ta.
Nàng ra lệnh trả tiền rồi cho mang đi tất cả những chiếc bình về cung,
và nàng cũng quay gót.
Đêm tới gần, công chúa Badoure trước hết lui về hậu cung đến thẳng
phòng của công chúa Haiatalnefous và sai mang tới năm chục chiếc bình ô

- Nếu đúng như vậy - Công chúa Badoure nói – Thì nhà ngươi ngay
ngày hôm nay phải giương buồm quay về thành phố của những người theo tà
giáo, dẫn tới đây cho ta chàng trai làm vườn đó. Y là người mắc nợ ta. Nếu
không thì ta tuyên bố tịch thu không những hàng hoá thuộc về ngươi và
những nhà buôn trên tàu của ngươi mà cả tính mạng của ngươi và cả những
nhà buôn trên tàu nhà ngươi nữa cũng do ta định đoạt. Ngay từ bây giờ, theo
lệnh ta, tất cả các kho chứa hàng sẽ bị niêm phong và chỉ bỏ dấu niêm khi
nào nhà ngươi trao cho ta người mà ta đòi hỏi. Đó là những gì ta muốn nói
với ngươi. Đi đi, hãy làm những gì ta ra lệnh.
Viên thuyền trưởng không còn biết nói sao được nữa. Nếu không thực
hiện thì sẽ rước tai hoạ lớn cho công việc làm ăn của mình và của các
thương gia. Ông nói cho họ biết điều đó và cũng như ông, họ vội vàng lấy
thêm thức ăn nước uống cần thiết cho chuyến đi đưa ngay xuống tàu. Tất cả
được làm khẩn trương nên tàu đã nhổ neo ngay ngày hôm đó.
Cuộc hành trình có nhiều thuận lợi, viên thuyền trưởng tính toán lộ
trình rất sát nên ngay trong đẽm đã tới thành phố của những người theo tà
giáo. Khi lái vào bờ xét thấy là thuận tiện, ông không cho thả neo, nhưng
trong khi con tàu đứng yên tại chỗ không xa bến mấy, từ chỗ đó ông đi thẳng
tới khu vườn của Camaralzaman cùng vớI sáu thuỷ thủ lực lưỡng nhất.
Lúc đó Camaralzaman vẫn chưa ngủ. Cuộc chia ly với công chúa
Trung Quốc xinh đẹp vợ của chàng, vẫn làm chàng buồn rầu như mọi ngày,
chàng căm ghét cái lúc để cho tính tò mò thúc đẩy mà đụng đến cái thắt lưng
của nàng. Chàng đang thao thức tư lư trong những lúc đáng lẽ để nghỉ ngơi
thư giãn như thế thì nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài vườn. Chàng vội chạy ra,
chưa kịp mặc áo, vừa mở hé cửa thì không nói một tiếng nào, thuyền trưởng
và sáu thuỷ thủ túm ngay lấy chàng, dùng sức mạnh đẩy chàng xuống
xuồng, đưa lên tàu và giương buồm ngay tức khắc.
Camaralzaman im tlếng tới tận lúc đó cũng như thuyền trưởng và các
thuỷ thủ, bấy giờ mới hỏi thuyền trưởng mà chàng đã nhận ra, vì sao mà lại
dùng bạo lực như vậy để bắt cóc chàng.

hoàng tử Camaralzaman rồi, nàng quay về phía viên thuyền trưởng xác nhận
công lao của ông ta và phái một viên quan khác lập tức đi rỡ hết dấu niêm
đóng trên các hàng hoá của ông ta và của cả các nhà buôn khác. Rồi nàng
cho ông ta về với một viên kim cương làm tặng phẩm. Phần thưởng này đã
vượt quá cả chi phí cho chuyến đi của ông vừa rồi. Nàng còn bảo thêm là
ông cứ giữ lại cả một nghìn đồng tiền vàng đã trả cho khoản mua các bình ô
liu và nàng đã có cách thoả thuận với nhà buôn mà ông vừa đưa tới.
Cuối cùng nàng trở về hậu cung nơi ở của công chúa đảo quốc Gỗ
Mun chia sẻ với công chúa niềm vui của mình và yêu cầu nàng vẫn phải giữ
kín - Nàng cũng trao đổI tâm sự với công chúa những biện pháp cần thiết
phải thực hiện trước khi tự để lộ mình ( ra với hoàng tử Camaralzaman và để
cho hoàng tử tự nói cho mọi ngườI biết mình là ai.
- Có một sự cách biệt lớn giữa một người làm vườn và một hoàng tử -
Nàng nói thêm . Nên sẽ có thể nguy hiểm vì chỉ trong chốc lát mà đưa một
người đang ở địa vị quá thấp kém lên một địa vị quá cao sang, dù có công
bằng tới đâu đi nữa.
Công chúa đảo quốc Gỗ Mun dễ dàng có sự đồng tình ngay vì nàng
rất yêu mến và khâm phục nàng Badoure. Công chúa còn cho biết nàng sẽ
rất vui sướng được tham gia vào việc này, công chúa Badoure chỉ cần cho
biết nàng cần phải làm gì.
Ngày hôm sau, công chúa Trung Hoa, trong bộ long cổn và uy quyền
quốc vương đảo Gỗ Mun, sau khi đã chú ý cho đưa Camaralzaman đi tắm
rửa từ sáng sớm, mặc cho chàng bộ phẩm phục quan đại thần và đứa chàng
vào triều. Vẻ mặt khôi ngô tuấn tú và dáng diệu đường bệ của chàng khiến
tất cả triều thần chú ý.
Công chúa Badoure cũng thấy hoan hỉ trông thấy chàng cũng vẫn
đáng yêu như thấy bao lần trước kia và điều này càng làm nàng thêm phấn
hứng khi ca ngợI chàng trước triều đình. Sau khi chàng ngồi xuống ở hàng
các đại thần theo lệnh nàng, nàng nói với cả triều thần:
- Thưa các ngài, ngài Camaralzalnan mà tôi đưa hôm nay vào hàng

trực khiến tất cả mọi người đều hàm ơn, tranh thủ được tình cảm không
những của các triều thần mà được lòng tất cả toàn dân vì đức tính cương trực
và rộng rãi của mình.
Camaralzaman lẽ ra là người hạnh phúc nhất trong tất cả mọi người
với sự ưu ái hiếm có cạnh một ông vua xa lạ như chàng tưởng thế, và trong
sự kính nể mỗi ngày mỗi ngày một tăng của mọi người, nếu chàng có công
chúa thân thương của mình bên cạnh. Giữa cảnh vàng son đó, chàng không
lúc nào thôi buồn rầu về việc không có một tin tức gì của nàng ở một xứ sở
mà đáng ra nàng đã phảI đi qua từ ngày xa cách nhau một cách nẫu ruột với
cả hai người. Chàng có thể đặt vấn đề nghi ngờ đôi chút nếu công chúa
Bàdoure còn giữ cái tên Camaralzaman cùng với bộ quần áo của chàng mà
nàng lấy mặc. Nhưng nàng đã đổi tất cả khi lên ngôi, cả áo quần và tên họ.
Tên của nàng lúc này là Ármanos để nhô ơn cựu vương, bố vợ nàng. Vì vậy,
mọi người chỉ biết nàng dưới cái tên là Armanos trẻ, chỉ có một vài đại thần
là còn nhớ đến cái tên Camaralzaman mà nàng tự đặt cho mình khi bước
chân tới triều đinh quốc đảo Gỗ Mun mà thôi. Camaralzaman chưa thân mật
nhiều với những vị đại thần này để dò hỏì, nhưng rồi chàng cũng sẽ hiểu
thôi.
Vì công chúa Badoure cũng e ngại là việc này có thể xảy rà và nàng
thấy là sẽ vui thích hơn nếu chỉ nhờ riêng có mình thôi mà làm cho
Camaralzaman nhận ra người vợ thương yêu của mình. Nàng quyết định
chấm dứt những dằn vặt của chính mình và cả của chàng mà nàng biết cũng
đang đau khổ. Quả vậy, nàng nhận thấy là trong tất cả những lần mà nàng
trao đổi về công việc chàng đang phụ trách, chàng thường có những cái thở
đài não nuột chắc , chỉ là hướng về nàng. Chính nàng cũng đang sống trong
một tình trạng ép buộc mà quyết định phải tự thoát ra không thể chần chừ
được nữa. Vả lại tình thân mật của các đại thần, nhiệt tình và lòng yêu mến
của dân chúng, tất cả đều dọn đường cho việc đặt vương miện của đảo quốc
Gỗ Mun lên đầu chàng không còn trở ngại.
Công chúa Badoure vừa cùng với công chứa Haiatalnefous đồng tình

nàng bỏ vương miện ra và chỉ một loáng, nàng mặc vào mình bộ áo quần
phụ nữ với chiếc thắt lưng nàng đã mang hôm bị chia ly, rồi trở lại buồng.
Hoàng tử Camaralzaman nhận ra ngay nàng công chúa yêu thương
của mình, chạy tới và ôm hôn nàng thật dịu dàng âu yếm.
- Ôi! - Chàng kêu lên - Vô vàn đội ơn đức vua đã cho tôi giây phút
ngạc nhiên dễ chịu biết bao?
- Chớ có chờ đợi để thấy lại nhà vua - Công chúa vừa nói vừa cũng
đến lượt mình ôm hôn chàng, đôi mắt rớm lệ. Nhìn em tức là chàng đã thấy
nhà vua rồi. Chúng ta hãy ngồi xuống đi, thiếp sẽ nói rõ cho chàng rõ bí ẩn
đó.
Họ ngồi xuống và công chúa nói cho chàng biết quyết định của mình,
sau khi chờ đợi không thấy chàng về lúc cùng nhau hạ trại trên bãi cỏ lần
cuối nàng đã hành động như thế nào cho đến khi tới đảo Gỗ Mun và ở đó
nàng phải cưới công chúa Haiatalnefous và nhận ngôi báu của quốc vương
Armanos trao cho sau hôn lễ; nàng công chúa mà nàng ca ngợi hết lời đã có
thái độ như thế nào khi được blết chính nàng cũng là gái; và cuối cùng là
chuyện về tấm bùa tìm thấy trong chiếc bình chứa quả ô liu lẫn với bột vàng
mà nàng đã cho mua tất cả. Chính vì vậy mà nàng đã cho tàu quay trở lại
thành phố của những người theo tà giáo đón chảng.
Khi công chúa Badoure nói xong, nàng yêu cầu hoàng tử cho nàng
biết vì sao tấm bùa lại là nguyên nhân của sự phân ly giữa hai người. Chàng
nói hết cho nàng rõ và nhẹ nhàng trách nàng để chàng phải phiền não quá
lâu. Nàng giãi bày những lý do mà chúng ta đã nói tới, sau đó vì đã quá
khuya nên hai người đi ngủ.
Scheherazade thấy trời đã sáng nên dừng lại ở đoạn này. Nàng kể tiếp
vào đêm sau, và nói với hoàng Đế Ấn Độ:
***


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status