CHUYỂN HƯỚNG XÂY DỰNG
MIỀN BẮC, ĐÁNH THẮNG CHIẾN
LƯỢC "CHIẾN TRANH CỤC BỘ"
(1965-1968) 1. Chiến lược "chiến tranh cục bộ" của đế quốc Mỹ và Nghị quyết lần
thứ 11, 12 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá III)
Đầu năm 1965, Mỹ chuyển sang chiến lược "chiến tranh cục bộ", đưa
quân chiến đấu Mỹ vào miền Nam và ném bom miền Bắc. Mục tiêu của
Mỹ là tiêu diệt chủ lực quân giải phóng, bình định miền Nam, buộc phía
Việt Nam phải ngồi vào bàn đàm phán theo điều kiện của Mỹ. Để tránh
gây ảnh hưởng xấu tới thế bố trí chiến lược toàn cầu, cũng như tới tình
hình kinh tế, chính trị, xã hội của Mỹ, tránh lôi kéo các nước lớn như
Trung Quốc, Liên Xô trực tiếp tham chiến, chính quyền Giônxơn chủ
trương đưa quân Mỹ vào nhanh và rút ra nhanh, nghĩa là muốngiành
thắng lợi trong một thời gian ngắn.
Từ mùa hè năm 1965, quân Mỹ và quân đồng minh của Mỹ (Nam Triều
Tiên, Úc, Niu Dilân ) ồ ạt đổ bộ vào miền Nam Việt Nam. Đến cuối năm
1965 đội quân đó lên tới hơn 20 vạn, trong đó có nhiều sư đoàn, lữ
đoàn tinh nhuệ của Mỹ.
Tháng 7-1965, Giônxơn chấp thuận kế hoạch chiến lược "tìm và diệt"
của đại tướng Oétmolen, Tư lệnh Bộ Chỉ huy quân sự Mỹ tại miền Nam
Việt Nam. Mỹ dự tính đạt các mục tiêu chiến lược trên đây trong
khoảng hai năm đến hai năm sáu tháng (từ tháng 7-1965 đến giữa hoặc
cuối năm 1967).
Để có một chính quyền tay sai đắc lực hơn, ngày 18-6-1965, Mỹ đạo
ngắn, gần 27 vạn thanh niên được động viên vào quân đội. Đến cuối
năm 1965 quân chủ lực miền Bắc tăng gấp 2 lần, dân quân, tự vệ tăng
nhanh cả về số lượng lẫn chất lượng.
Được miền Bắc tăng sức chi viện, chủ lực Quân giải phóng miền Nam
phát triển từ 10 trung đoàn (1964) lên tới 5 sư đoàn, 11 trung đoàn và
một số trung đoàn, tiểu đoàn binh chủng kỹ thuật. Toàn bộ lực lượng
này được bố trí trên các địa bàn chiến lược rừng núi, nông thôn, đồng
bằng, vùng ven và đô thị. Dựa trên thế trận đó, khi quân Mỹ vừa triển
khai lực lượng, quân và dân miền Nam tổ chức một số trận đánh phủ
đầu: Núi Thành (3-1965), Vạn Tường (8-1965), Plâyme (11-1965), Đất
Cuốc, Bầu Bàng (11-1965), đánh thắng một số đơn vị tinh nhuệ lính
thuỷ đánh bộ, kỵ binh không vận của Mỹ.
Từ thực tiễn đó,Hội nghị lần thứ 12 Ban Chấp hành Trung ương Đảng
(khoá III) tháng 12-1965 kết luận: mặc dù đế quốc Mỹ đưa vào miền
Nam hàng chục vạn quân đội viễn chinh, lực lượng so sánh giữa ta và
địch vẫn không thay đổi lớn, cuộc chiến tranh trở nên gay go, ác liệt,
nhưng nhân dân ta đã có cơ sở chắc chắn để giữ vững thế chủ động
trên chiến trường, có lực lượng và điều kiện để đánh bại âm mưu trước
mắt và lâu dài của địch.
Hội nghị hạ quyết tâm chiến lược: động viên lực lượng cả nước, kiên
quyết đánh bại cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ trong bất kỳ
tình huống nào. Phương châm chiến lược chung vẫn làđánh lâu dài, dựa
vào sức mình là chính.Tuy nhiên, trong hoàn cảnh cụ thể lúc đó, Hội
nghị cũng dự báo một khả năng khác: trên cơ sở quán triệt và vận dụng
phương châm đánh lâu dài, cần phải cố gắng cao độ, tập trung lực
lượng của cả hai miền đểtranh thủ thời cơ, giành thắng lợi quyết định
trong một thời gian tương đối ngắn trên chiến trường miền Nam. Hội
Củ Chi, Nhà Đỏ - Bông Trang - Bình Mỹ, chiến khu D, chiến khu Dương
Minh Châu, Bắc Bình Định, Nam Phú Yên, Tây Sơn Tịnh Các đơn vị đặc
công biệt động, pháo cối luồn sâu, các lực lượng du kích "vành đai diệt
Mỹ" đã tổ chức các trận tập kích, phục kích, đánh vào hậu phương, hậu
cứ của địch.