ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN
TRƯỜNG ĐẠI HỌC NÔNG LÂM
HOÀNG VĂN GIANG
ĐÁNH GIÁ TÁC ĐỘNG
CỦA VIỆC GIAO ĐẤT LÂM NGHIỆP
ĐẾN QUẢN LÝ VÀ PHÁT TRIỂN RỪNG
TẠI HUYỆN NA RÌ - TỈNH BẮC KẠN
Chuyên ngành : Lâm Học
Mã số : 60 62 02 01 LUẬN VĂN THẠC SỸ LÂM HỌC
Người hướng dẫn khoa học: TS. Trần Thị Thu Hà
ii
LỜI CẢM ƠN
Trong quá trình thực hiện đề tài, tôi đã nhận được sự giúp đỡ tận tình và
những lời chỉ dẫn chân tình của tập thể, các cá nhân trong và ngoài trường Đại
học Nông lâm Thái Nguyên. Trước tiên, tôi xin chân thành cảm ơn sâu sắc
TS. Trần Thị Thu Hà, người trực tiếp hướng dẫn và giúp đỡ tôi về mọi mặt
để hoàn thành luận văn.
Tôi xin chân thành cảm ơn các thầy cô giáo khoa Sau đại học, khoa Lâm
nghiệp trường Đại học Nông lâm Thái Nguyên, lãnh đạo và cán bộ Trung tâm
nghiên cứu Lâm nghiệp vùng núi phía Bắc cùng toàn thể bạn bè và đồng
nghiệp giúp tôi hoàn thành quá trình nghiên cứu, học tập và thực hiện đề tài.
Tôi trân trọng cảm ơn sự giúp đỡ nhiệt tình của UBND huyện Na Rì,
tỉnh Bắc Kạn; phòng Tài nguyên và Môi trường, phòng Nông nghiệp và Phát
triển nông thôn, phòng Thống kê huyện huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn; UBND
các xã Quang Phong, Lạng San đã tạo điều kiện cho tôi thu thập số liệu,
những thông tin cần thiết để thực hiện đề tài này.
Cảm ơn gia đình, các anh, chị đồng nghiệp, bạn bè đã động viên và giúp
đỡ tôi trong quá trình nghiên cứu, học tập và thực hiện luận văn.
3. Ý nghĩa của đề tài 3
3.1 . Ý nghĩa khoa học 3
3.2. Ý nghĩa thực tiễn 3
Chương 1:
TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 4
1.1. Giao đất, giao rừng và quản lý tài nguyên rừng trên thế giới 4
1.2. Các giai đoạn phát triển và chính sách có liên quan đến công tác giao
đất, giao rừng ở Việt Nam 9
1.3. Những nghiên cứu liên quan đến giao và sử dụng rừng, đất lâm nghiệp
và thực hiện giao đất lâm nghiệp ở Việt Nam 17
1.4. Tổng quan khu vực nghiên cứu 20
1.4.1. Tình hình điều kiện tự nhiên - kinh tế xã hội 20
1.4.2. Thực trạng sử dụng và quản lý đất lâm nghiệp tại huyện Na Rì 30
1.4.3. Khái quát tình hình các xã điều tra nghiên cứu 31
1.4.4. Đánh giá chung 32iv
3.2.3. Tình hình đầu tư sử dụng đất lâm nghiệp 53
3.2.4. Nhận xét chung 55
3.3. Đánh giá hiệu quả về kinh tế, xã hội và môi trường sau khi thực hiện
giao đất lâm nghiệp 55
3.3.1. Cơ cấu cây trồng 55
3.3.2. Hiệu quả kinh tế sau khi giao đất lâm nghiệp 58
3.3.3. Hiệu quả đối với lao động và việc làm 60
3.3.4. Hiệu quả đối với môi trường 62
3.3.5. Hiệu quả đối với công tác quản lý đất lâm nghiệp 63
3.4. Tồn tại trong quá trình thực hiện giao đất, quản lý đất lâm nghiệp 66
3.4.1. Về phía cơ quan quản lý Nhà nước 67v
3.4.2. Về phía hộ gia đình nhận đất 68
3.4.3. Tích tụ đất đai trong sử dụng đất nông, lâm nghiệp 68
3.5. Một số giải pháp thực hiện chính sách giao đất lâm nghiệp 68
3.5.1. Giải pháp đối với nông dân có ít và không có đất sản xuất lâm
nghiệp 69
NLKH
: Chính phủ
: Nghị định
: Quyết định
: Ủy ban nhân dân
: Tổ chức Nông Lương thế giới (Food Agriculture Oganization)
: Hội đồng Bộ trưởng
: Trung ương
: Chỉ thị
: Giấy chứng nhận
: Chứng nhận quyền sử dụng đất
: Dự án quan hệ đối tác vì người nghèo trong phát triển nông lâm nghiệp
: Dự án quản lý và phát triển rừng bền vững dựa vào cộng đồng ở vùng có
tỷ lệ hộ nghèo cao tại tỉnh Bắc Kạn
: Tài nguyên và Môi trường
: Phát triển nông thôn
: Nông lâm kết hợp vii
DANH MỤC CÁC BẢNG
Bảng 1.1.Tài nguyên rừng thế giới thống kê năm 2010 4
Bảng 1.2: Hiện trạng sử dụng đất lâm nghiệp cả nước năm 2012 14
Bảng 1.3: Tổng diện tích rừng đã giao theo chủ thể quản lý năm 2010 15
Bảng 1.4: Kết quả cấp giấy CNQSD đất lâm nghiệp giai đoạn 2007-2011 16
Bảng 1.5: Tình hình sử dụng đất của huyện Na Rì năm 2013 22
Bảng 1.6. Phân loại đất của huyện Na Rì năm 2013 24
Bảng 1.7: Chuyển dịch cơ cấu kinh tế trong giai đoạn 2010 - 2013 27
1
MỞ ĐẦU
1. Đặt vấn đề
Đất đai là tài nguyên thiên nhiên vô cùng quý giá, là tư liệu sản xuất đặc
biệt, là thành phần quan trọng hàng đầu của môi trường sống. Việc sử dụng
bền vững nguồn tài nguyên đất đai là một vấn đề quan trọng đối với tất cả các
giao. Tuy nhiên, trong quá trình vận dụng vào thực tiễn, do đặc điểm đa
dạng của các vùng sinh thái nhân văn khác nhau, việc triển khai thực hiện
những chính sách giao đất lâm nghiệp ở mỗi địa phương lại có những thuận
lợi và khó khăn riêng. Chính vì vậy mà tác động của những chính sách này
tới sự phát triển kinh tế xã hội ở mỗi địa phương cũng có sự khác nhau và
mang đặc thù của mỗi vùng.
Tỉnh Bắc Kạn đã triển khai công tác giao đất lâm nghiệp vào những năm
1990 với các cách tiếp cận khác nhau. Vào những năm 1992-1999, giao đất
lâm nghiệp được thực hiện bởi cơ quan Kiểm lâm, giai đoạn 2000 được thực
hiện bởi Sở Tài nguyên và Môi trường thông qua các Công ty ảnh bản đồ.
Giai đoạn 2009-1014, tỉnh đang thực hiện giao đất theo phương pháp có sự
tham gia của người dân và các bên liên quan ở một số huyện vùng sâu, vùng
xa của tỉnh thuộc dự án 3 PAD Bắc Kạn.
Huyện Na Rì là một huyện vùng sâu, vùng xa, nơi triển khai thực hiện
giao đất lâm nghiệp qua nhiều thời kỳ với các phương pháp tiếp cận khác
nhau. Để góp phần thực hiện các chính sách về giao đất lâm nghiệp có sự
tham gia của người dân có hiệu quả cũng như quản lý bảo vệ và phát triển tài
nguyên rừng ổn định, bền vững lâu dài nâng cao đời sống người dân địa
phương là cấp bách và thiết thực. Xuất phát từ nhu cầu thực tiễn và có cơ sở
khoa học lý luận đầy đủ, việc tiến hành nghiên cứu về “Đánh giá tác động
của việc giao đất lâm nghiệp đến quản lý và phát triển rừng tại huyện Na
Rì - tỉnh Bắc Kạn” là cấp thiết và có ý nghĩa.
3
2. Mục tiêu
2.1. Mục tiêu tổng quát
Đánh giá được tác động của việc giao đất lâm nghiệp đến quản lý và
phát triển rừng, làm cơ sở cho việc đề xuất các giải pháp thực hiện các chính
sách giao đất giao rừng, quản lý và phát triển rừng bền vững.
TỔNG QUAN
VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU
1.1. Giao đất, giao rừng và quản lý tài nguyên rừng trên thế giới
Chương trình môi trường Liên hợp quốc (UNEP) cho biết, trong 5 năm qua
tốc độ phá rừng tăng nhanh, nhất là tại các nước Đông Nam Á, đe dọa môi
trường sống của con người cũng như sự tồn tại của nhiều loài động, thực vật.
Theo tài liệu của Tổ chức Nông Lương liên hiệp quốc (FAO) thế giới năm 2008
đang sử dụng 1,476 tỷ ha đất nông nghiệp, trong đó đất dốc là 973 triệu ha chiếm
65,9% [1]. Theo số liệu công bố tại Hội nghị thế giới về rừng lần thứ 12 tổ chức
tại thành phố Kuebec, Canada năm 2002 với chủ đề “ Rừng, nguồn sống của con
người” trên thế giới đã có gần 500 vụ thảm họa lớn, làm hơn 10.000 người chết,
600 triệu người bị ảnh hưởng, gây thiệt hại về vật chất lên tới 55 tỷ USD nguyên
nhân chính là do nạn phá rừng [2].
Bảng 1.1. Tài nguyên rừng thế giới thống kê năm 2010
Vùng lãnh thổ
Diện
tích tự
nhiên
(triệu ha)
Tổng diện
tích rừng
(triệu ha)
Tỷ lệ so với tổng
diện tích đất tự
nhiên (%)
Diện tích
rừng bình
quân/người
Châu Á - Thái Bình Dương trong việc cải cách các điều luật liên quan tới
rừng, đặc biệt là chính sách giao đất rừng và rừng cho các hộ gia đình và các
tổ chức xã hội, những nỗ lực này đã khẳng định những cam kết chính trị của
các nước trong khu vực đối với quá trình bảo vệ và phát triển bền vững [2].
Trên thế giới, khoa học về sử dụng rừng và đất rừng theo hướng lâm sinh
được phát triển từ rất sớm nhưng phần lớn ít chú trọng đến thực chất vấn đề
quản lý bảo vệ rừng và đất rừng mà chỉ chú trọng tới việc lợi dụng khai thác
lâm sản. Tình trạng mất rừng ở nhiều quốc gia cũng chính là do việc quản lý
tài nguyên rừng và đất rừng chưa đảm bảo quyền lợi, nghĩa vụ của người dân,
nhất là người dân sống gần rừng và dựa vào rừng.
Nghiên cứu về chính sách giao đất giao rừng, đối tượng hưởng lợi và các
chính sách liên quan trong quản lý và sử dụng tài nguyên rừng trên thế giới
được đặc biệt quan tâm, nhất là đối với các nước đang phát triển.
Đối với vấn đề quyền sở hữu đất đai, do đặc điểm lịch sử và bản chất của
giai cấp thống trị nên ở hầu hết các nước trên thế giới quyền sở hữu về rừng
và đất rừng phần lớn thuộc quyền sở hữu tư nhân.
6
Ở Nepal, Chính phủ cho phép chuyển giao một số diện tích đáng kể các
khu rừng cộng đồng ở vùng trung du cho các cộng đồng dân cư địa phương,
thông qua sử dụng các tổ chức chính quyền ở cấp cơ sở để quản lý rừng.
Chính phủ yêu cầu các tổ chức đó phải thành lập một ủy ban về rừng và cam
kết quản lý những vùng rừng ở địa phương theo kế hoạch đã thỏa thuận. Tuy
nhiên sau một thời gian người ta nhận ra các tổ chức đó không phù hợp với
việc quản lý và bảo vệ rừng do các khu rừng nằm phân tán, không theo đơn vị
hành chính và người dân có các nhu cầu, sở thích khác nhau. Tiếp theo, Nhà
nước đã phân biệt quyền sở hữu và quyền sử dụng rừng. Quyền sở hữu rừng
chia làm hai loại là sở hữu cá nhân và sở hữu Nhà nước. Trong sở hữu Nhà
nước chia rừng thành các quyền sử dụng khác nhau như: Rừng cộng đồng
vay, còn phân bón và thuốc bảo vệ thực vật chỉ phải trả 70 %, nếu mất mùa
thì không phải trả vốn vay đó [20]. Bên cạnh đó, thông qua các hoạt động
khuyến nông, khuyến lâm, Nhà nước còn tổ chức hướng dẫn kỹ thuật, tập
huấn làm nghề cho người dân, hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng tại nơi họ sinh
sống. Từ đó, việc quản lý rừng và đất rừng ở Inđônêxia bước đầu đã thu được
những kết quả đáng kể [20].
Ở Trung Quốc, đất canh tác được Nhà nước bảo hộ đặc biệt, khống chế
nghiêm ngặt việc chuyển đổi mục đích đất nông nghiệp sang đất khác. Mỗi hộ
nông dân chỉ được dùng một nơi làm đất ở với diện tích giới hạn trong định
mức quy định tại địa phương. Đất thuộc sở hữu tập thể thì không được chuyển
nhượng, cho thuê vào mục đích phi nông nghiệp. Đối với đất lâm nghiệp
trước những năm 1970, Chính phủ Trung Quốc đã chỉ đạo nông dân trồng cây
bằng biện pháp hành chính, nên hiệu quả trồng rừng thấp, chưa có sự phối kết
hợp giữa lợi ích cộng đồng với lợi ích của người dân. Để khắc phục tồn tại đó,
bước sang giai đoạn cải cách nền kinh tế, Chính phủ Trung Quốc đã quan
tâm, khuyến khích hỗ trợ nông dân kinh doanh lâm nghiệp phát triển, bên
cạnh đó coi trọng vấn đề bảo vệ rừng. Hiến pháp đã quy định phải tổ chức
thuyết phục nhân dân trồng cây bảo vệ rừng. Kể từ năm 1984, Luật Lâm
nghiệp quy định “xây dựng rừng, lấy phát triển rừng làm cơ sở, phát triển
mạnh mẽ việc trồng cây, mở rộng phong trào bảo vệ rừng, kết hợp khai thác
rừng trồng ”. Từ đó ở Trung Quốc toàn xã hội tham gia công tác lâm nghiệp,
Chính phủ chỉ đạo cán bộ có trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo mỗi cấp hoàn
8
thành nhiệm vụ, quá trình thực hiện chính sách này có thưởng, phạt nghiêm
minh [18].
Ở Ấn Độ, vào những năm 70 của thế kỷ 20, Ấn Độ đã phát triển lâm
nghiệp xã hội (LNXH). Năm 1986, nước này đã hoàn thành mục tiêu phát triển
LNXH tại các bang khác nhau. Ấn Độ đã coi cộng đồng như một đối tác quản
đất, giao rừng ở Việt Nam
Ở Việt Nam, chính sách giao đất lâm nghiệp được thực hiện từ năm 1968
đến nay đã trải qua nhiều giai đoạn với nhiều nghị định, quyết định của Chính
phủ về chính sách giao đất lâm nghiệp được ban hành như: Quyết định
272/CP ngày 03/10/1977 về việc ban hành chính sách đối với Hợp tác xã mở
rộng diện tích sản xuất nông nghiệp, lâm nghiệp, xây dựng vùng kinh tế mới,
thực hiện định canh định cư; Quyết định số 184-HĐBT ngày 6/11/1982 đẩy
mạnh giao đất lâm nghiệp cho tập thể và cá nhân trồng cây gây rừng,…Nhiều
tác giả nghiên cứu về chính sách giao đất lâm nghiệp ở Việt Nam đã tổng kết
kết quả giao đất lâm nghiệp ở Việt Nam được chia làm các giai đoạn 1968-
1982, 1982-1992, 1993-2003 và từ 2003 đến nay.
* Giai đoạn 1968-1982
Đây là thời kỳ nền kinh tế kế hoạch hoá tập trung trên cơ sở phát triển
quốc tế quốc doanh và hợp tác xã, chưa giao đất cho hộ gia đình.
Các Lâm trường quốc doanh là loại chủ rừng chủ yếu, được Nhà nước
đầu tư để trồng rừng và giữ quyền sở hữu chủ yếu khoảng 70% tổng diện tích
rừng trồng tập trung, hợp tác xã trồng rừng chủ yếu là để nhận tiền công lao
động do Nhà nước trả là chính. Chưa có quyền sở hữu trồng rừng nên chưa
quan tâm kết quả rừng của mình gây trồng nên, do đó còn nhiều thiếu sót
trong nhận thức về vai trò của người dân trong kinh doanh rừng, việc tổ chức
thực hiện giao đất lâm nghiệp chưa chặt chẽ, mang tính hình thức, chạy theo
số lượng về diện tích, chưa quy hoạch cụ thể theo 3 loại rừng để giao cho
từng đối tượng cụ thể. Tuy vậy cũng có một số ít hợp tác xã sử dụng nhân lực
và nguồn vốn của mình để trồng nên có quyền sở hữu một số khu rừng do hợp
tác xã đầu tư [45].
10
* Giai đoạn 1982-1992
người làm chủ cụ thể không còn tình trạng chủ rừng chung chung mà thực
chất là vô chủ. Vì vậy người nông dân đã yên tâm vào việc kinh doanh rừng
và bồi bổ đất đai, nhiều nơi đã có sản phẩm hàng hoá, diện tích đất trống đồi
núi trọc đã được đưa vào khai thác sử dụng ngày càng tăng, nhiều mô hình
sản xuất theo phương thức nông lâm kết hợp, làm vườn rừng làm trang trại
khá phổ biến ở nhiều địa phương. Qua nhận đất rừng đời sống của người dân
được nâng lên rõ rệt, những hộ nông dân và công nhân lâm trường thường
nhận đất, nhận rừng thu hoạch từ rừng vài chục triệu đồng hàng năm không
còn là hiện tượng hiếm thấy. Đây là những tiến bộ ban đầu đáng khích lệ của
công tác giao đất, khoán rừng giai đoạn này.
* Giai đoạn 1993- 2003
Đầu năm 1993, Đảng và Nhà nước ta đã ban hành các nghị quyết, chủ
trương và chính sách nhằm thực hiện triệt để công tác giao đất, giao rừng.
Nghị quyết TW lần thứ V về việc tiếp tục đổi mới và phát triển nông thôn, đã
nhấn mạnh “Đổi mới cơ chế ngành lâm nghiệp phổ biến giao khoán rừng và
đất rừng phù hợp với quy định và phương thức phát triển từng vùng, từng loại
rừng” [21].
Luật đất đai đã được Quốc hội thông qua ngày 14/7/1993 và có hiệu lực
từ ngày 15/10/1993. Đây là một sắc lệnh quan trọng về đất đai, cụ thể hoá
điều 17, 18 Hiến pháp năm 1992, Nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Việc Quốc hội thông qua Luật đất đai vừa đảm bảo phát huy quan hệ sở hữu
toàn dân về đất đai, vừa phù hợp với cách vận hành mới của một nền kinh tế
hàng hoá, bắt đầu tiếp cận cơ chế thị trường hiện đại.
Nghiên cứu tổng quát về những sửa đổi bổ sung về chính sách đất đai
thời kỳ này có thể nhận thấy những vấn đề lưu ý nổi bật sau:
12
- Củng cố tăng cường sở hữu toàn dân về đất đai, tăng cường vai trò
quản lý thống nhất của cả nước.
các biện pháp và cơ chế chính sách xác định rõ quyền sử dụng đất đai và tài
nguyên rừng cho các tổng công ty, công ty lâm nghiệp, các lâm trường quốc
doanh, các thành phần kinh tế khác và hộ gia đình để ổn định sản xuất lâu dài.
Từng bước tiến hành giao đất và phát triển rừng cộng đồng trên cơ sở nghiên
cứu cơ chế và ban hành các quy định cụ thể trong việc bảo vệ, phát triển, sử
dụng và kinh doanh các loại rừng này.
Nhìn chung giai đoạn này Nhà nước đã đầu tư nguồn lực để ban hành
và sửa đổi điều chỉnh nhiều chính sách liên quan đến quản lý nguồn tài
nguyên rừng như: Luật đất đai năm 2003, Luật quản lý và phát triển rừng
và Nghị định số 163/NĐ-CP về giao khoán đất lâm nghiệp cho chủ hộ gia
đình và tổ chức.
Những nghị quyết, quyết định và chỉ thị trên đây đã đánh dấu sự thay
đổi cơ bản trong chủ trương đường lối của Đảng và Nhà nước công nhận sự
tồn tại lâu dài và tác dụng tích cực của kinh tế hộ gia đình trong quá trình phát
triển kinh tế xã hội, bảo đảm bình đẳng quyền làm ăn chính đáng và thu nhập
hợp pháp của các hộ gia đình, cá nhân trên diện tích đất lâm nghiệp được
giao. Đây chính là động lực trực tiếp kích thích người dân nhận đất, nhận
rừng để sản xuất kinh doanh, kinh tế hộ gia đình có điều kiện phát triển hơn.
Hiện trạng sử dụng đất lâm nghiệp trên cả nước:
Theo Quyết định 1482/QĐ-BTNMT của Bộ Tài nguyên và Môi trường
ban hành ngày 10/9/2012, tính đến ngày 01 tháng 01 năm 2012 cả nước có
gần 15,4 triệu ha đất lâm nghiệp, được phân thành 3 loại phân theo chức năng
khác nhau như đất rừng sản xuất, đất rừng phòng hộ và đất rừng đặc dụng.
Theo Quyết định này, gần 79% (12,1 triệu ha) diện tích đất lâm nghiệp của cả
nước đã được giao cho các đối tượng để sử dụng, phần còn lại (21% tương
đương trên 3,2 triệu ha) hiện chưa được giao mà đang được quản lý bởi cộng
đồng và UBND xã [39]. Cụ thể tại bảng 1.2 như sau:.
14
4.174.140
1.992.443
1 Hộ gia đình cá nhân 4.463.214
3.120.377
1.331.487
11.377
2 UBND xã 142.449
92.157
48.588
1.704
3 Tổ chức kinh tế 2.234.577
1.813.968
399.447
21.162
4 Cơ quan nhà nước 4.536.056
8 Cộng đồng 281.002
57.708
223.294
0
II
Diện tích theo đối
tượng được quản lý
3.238.804
1.438.881
1.653.174
146.748
1 Cộng đồng 524.713
186.580
327.048
11.085
2 UBND xã 2.714.091
công bố hiện trạng rừng toàn quốc năm 2011, tính đến 31/12/2011 như sau:
- Tổng diện tích đất lâm nghiệp toàn quốc là: 16.240.000 ha. Trong đó:
+ Diện tích đất có rừng: 13.515.064 ha (bao gồm cả rừng trồng tuổi 1)
+ Diện tích đất chưa có rừng: 2.724.936 ha
- Diện tích rừng và đất lâm nghiệp nằm trên địa bàn 6.093 xã.
- Trong 5 năm (2006 - 2011) diện tích rừng cả nước tăng 0,78 triệu ha,
độ che phủ tăng 2,5% (trung bình tăng 0.5 %/ năm), độ che phủ rừng năm
2011 đạt 39,7% [31].
Theo số liệu thống kê, kiểm kê ban hành tại Quyết định số 1828/QĐ-
BNN-KL ngày 11/8/2011 của Bộ Nông nghiệp và PTNT, tính đến 31/12/2010
như sau:
- Tổng diện tích rừng đã giao: 11,28 triệu ha chiếm 84,2% diện tích rừng
toàn quốc (13,38 triệu ha) và chiếm 69,1% so với tổng diện tích đất quy hoạch
cho lâm nghiệp (16,24 ha). Trong đó phân chia theo chủ quản lý như sau:
Bảng 1.3. Tổng diện tích rừng đã giao theo chủ thể quản lý năm 2010
Đơn vị tính: triệu ha
Đất có rừng
TT Chủ thể quản lý
Rừng tự nhiên Rừng trồng
Tổng
1 Ban quản lý rừng 3,954,911
532,902
4,487,813
2 Doanh nghiệp nhà nước 1,491,391
526,882
726,409
8 UBND xã (chưa giao) 1,767,636
340,522
2,108,158
Tổng 10,304,817
3,083,259
13,388,076 (Nguồn: Quyết định số 1828/QĐ-BNN-TCLN ngày 11/8/2011 )
16
- Tổng diện tích rừng chưa giao hiện đang do UBND xã quản lý là 2,1
triệu ha chiếm 15,7% (Diện tích rừng do UBND xã quản lý từ 2,8 triệu ha
năm 2005 xuống còn 2,1 triệu ha năm 2010).
Theo kết quả tổng hợp của Cục Đăng ký thống kê - Tổng Cục quản lý
đất đai - Bộ Tài nguyên và Môi trường tại Công văn số 306/CĐKTK-ĐKĐĐ
gửi Cục Kiểm lâm ngày 30/12/2011, tính đến tháng 9 năm 2011 như sau:
- Tổng số Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã cấp cho các chủ rừng
là 2.629.232 giấy.
- Tổng diện tích đất lâm nghiệp đã được cấp giấy chứng nhận quyền sử
dụng đất là: 10.371.482 ha, chiếm 63,86 % tổng diện tích quy hoạch cho lâm
nghiệp (16,24 triệu ha) và chiếm 67,58 % so với diện tích đất lâm nghiệp