TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TPHCM
KHOA THƯƠNG MẠI -DU LỊCH- MAKETING
Tiểu luận quản trị học
Đề tài:
TAM @ QUỐC
Chương 1: BẢY "CUA" SÁNG NGHIỆP
GVHD: Lê Việt Hưng
SVTH: Nguyễn Hữu Đôn
Lớp: TM1 STT: 05
TP.HCM, tháng 5 năm 2010
Tiểu luận quản trị học
Lời nói đầu
Trước khi ra đời, cuốn Tam @ Quốc (nguyên văn: Thuỷ chử Tam quốc - tạm dịch
Lẩu Tam Quốc) của Thành Quân Ức được đăng nhiều kỳ trên tờ "Tài chính quốc
tế". Ngay sau khi tập hợp thành sách, nó trở thành một trong những cuốn sách bán
chạy nhất Trung Quốc năm 2003 – 2004. Nội dung của Tam @ quốc là những câu
chuyện trong Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung được "chuyển dịch" sang
môi trường kinh doanh hiện đại. Thế vạc ba nước Hán, Thục, Ngô thời tam quốc
biến thành ba loại hình công ty hiện đại: Một là công ty lớn, sẵn có thực lực hùng
mạnh, được hưởng nhiều ưu đãi nhưng ẩn chứa nhiều bất ổn bên trong (công ty
nhà nước Đông Hán của Tào Tháo); Hai là công ty dựa vào bản sắc riêng mà giữ
vững thị phần, đợi thời cơ là khuếch Trương (tập đoàn Đông Ngô của Tôn Quyền);
Còn loại kia là công ty từ bàn tay trắng mà nên (công ty Hoàng Tộc của Lưu Bị).
Bằng lối văn hài hước và vô cùng sống động, tác giả Thành Quân Ức đưa người
đọc theo bước chân của Lưu Bị từ khi là cậu học trò nghèo cho tới khi làm tổng
giám đốc, gặp được nhà tư vấn Gia Cát Lượng và lập nên tập đoàn Thục Hán, chia
ba thị trường Trung Quốc. Trong quá trình đó, người đọc còn gặp Đổng Trác, Lã
Bố trong vai các giám đốc giảo hoạt; Viên Thiệu lãnh đạo công ty tư nhân những
phong cách quản lý đặt sệt "hành chính bao cấp "; tổng giám đốc điều hành Tào
Tháo quyền mưu đã biến cả một tổng công ty nhà nước thành của riêng…
- Sáng mai con đi thi, mẹ cố thêm một đôi là có thêm một đồng cho con vào đại
học.
Lưu Bị quỳ trước mẹ, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra. Cậu nức nở:
- Mẹ, lên đại học tốn tiền lắm. Nhà ta nghèo, tiền đó được bao nhiêu? Mẹ đừng
trông đợi gì!
Vai rung lên, mẹ hỏi Lưu Bị:
- Lẽ nào con chịu cả đời nghèo đói?
Lưu Bị khổ sở:
- Còn cách nào đâu? Có khi số trời định thế.
Mẹ bỏ giày xuống, nhìn con rồi nói:
Hồi nhỏ đọc "Tam tự kinh" mẹ vẫn nhớ một số chuyện. Con nói số trời đã định,
vậy nghèo đói là nguyên nhân hay là kết quả đây? Mẹ kể chuyện để giúp con giải
đáp. Một quả trứng chim ưng rơi khỏi tổ xuống đống cỏ khô, có người thấy, cho là
trứng gà nên mang về nhà, bỏ vào ổ gà. Thế rồi quả trứng chim ưng cùng nở với
4
Tiểu luận quản trị học
các quả trứng gà khác. Từ đó, con chim ưng nhỏ bị coi là gà, nó sinh sống như gà,
nhưng vì tướng mạo quái dị nên thường bị khinh rẻ. Nó cảm thấy cô độc và khổ sở.
Một hôm, nó đang ăn cùng bầy gà, bỗng nhiên có một bóng đen trên trời chao qua
lượn lại, bầy gà tán loạn tìm chỗ trốn. Khi nguy hiểm qua, cả bọn mới thở phào nhẹ
nhõm. "Vừa rồi là con chim gì vậy? Nó hỏi. Cả bầy nói: "Là chim ưng, không còn
con gì bay cao hơn chim ưng. " "Ồ chim ưng ghê gớm thật, bay cao sung sướng
làm sao!" Nó thán phục. "Một ngày nào đó ta mà thành chim ưng thì hay biết bao!"
"Đồ đần!" Đám gà chung quanh mắng nó: "Mày sinh ra là gà, thậm chí là con gà
ắt sẽ có ngày thành công.Việt Nam ta có câu nói: “có công mài sắt có ngày
nên kim”. Nhà quản trị phải biết hoạch định ra kế hoạch cho phương hướng
tương lai và phải làm sao để thực hiện kế hoạch đó thành công. Thực hiện
chức năng hoạch định sẽ thúc đẩy các nhà quản trị suy nghĩ về tương lai khi
luôn cân nhắc những nguồn lực cần thiết và các cơ hội tiềm tàng hoặc các
củi ro mà tổ chức có thể đương đầu.Đó là mục tiêu của tổ chức.
Cua 2: Tự cứu rồi trời cứu
Cái tên "Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang" có gốc tích từ lời đề từ trong Tam
quốc diễn nghĩa: "Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông".
6
Tiểu luận quản trị học
Đây là một trường nổi tiếng quốc tế, từng đào tạo không biết bao anh hùng hào
kiệt.
Ông chú Lưu Nguyên Khởi hay tin cháu mình đỗ đại học, bèn bảo với chị dâu:
- Thằng này sẽ làm cha nó mát lòng nơi chín suối. Chỉ có chị sẽ thật vất vả. Từ giờ
học phí của nó để em lo!
Ông chú có một cửa hàng nhỏ, cô chú cùng lũ em Lưu Bị đều làm cho cửa hàng
nên họ có chút tích lũy.
Cả Lưu Bị và mẹ đều mừng rỡ và thấy có điểm kỳ quái. Mừng vì khoản học phí
tốn kém tự nhiên có người lo; kỳ quái vì xưa nay ông chú hết sức lạnh nhạt với bà
chị dâu nghèo, giờ sao lại đột ngột hào phóng mở túi ra?
Ông chú cười ha hả giải thích:
- Có câu "tự cứu mình rồi trời cứu". Trời còn giúp cháu ta, huống hồ ta là chú nó!
Tự cứu rồi trời cứu? Lưu Bị cảm thấy xúc động. Từ khi vào đại học, cho tới sau
khi tốt nghiệp, mỗi lần gặp khó khăn, cậu lại một lần trăn trở và hỏi trời xanh: Tự
cứu và được trời cứu liên quan gì đến nhau?
Bài học rút ra cho bản thân và ứng dụng trong quản trị:
để kiếm một mảnh văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy
logic.
- Có ai ở đây từng chơi dế chọi chưa?
Một sinh viên nam tên là Công Tôn đáp:
- Em chơi rồi, hay lắm.
Một sinh viên nữ tên là Sái Văn Cơ nói:
- Em biết rồi, dế còn gọi là "xúc chức", ba bảo chọi dế mất nghiệp.
Giảng viên Lư Thực nói:
- Có người bảo chọi dế mất nghiệp, có người bảo dế là niềm vui trong sáng thời
con trẻ. Ở đây, ta không bàn chơi dế tốt hay xấu, mà là mục đích của nó. Để tôi kể
câu chuyện về một nhà côn trùng học với con dế cùng bạn anh ta, một nhà buôn
với đồng xu. Hy vọng câu chuyện giúp mọi người mở ra vấn đề…
Câu chuyện của thầy Lư Thực thật hấp dẫn, theo các động tác của thầy, câu chuyện
được mở ra:
Một nhà côn trùng học cùng bạn là nhà buôn vừa đi vừa trò chuyện trong công
viên. Bỗng nhiên nhà côn trùng học dừng bước, dường như ông ta nghe thấy điều
9
Tiểu luận quản trị học
gì.
"Sao vậy?" Ông bạn nhà buôn hỏi.
Nhà côn trùng học lắng nghe, nét mặt rạng rỡ: "Anh có nghe thấy không? Một con
dế đang gáy, đó là một con dế cụ đấy”
Thầy đưa ra một hộp giấy lớn đầy cát, vừa đưa cho lớp xem vừa nói:
- Trong hộp cát này chôn mạt sắt, đố cả lớp dùng ánh mắt hay đầu ngón tay mà lấy
được mạt sắt ra.
Cả lớp lắc đầu.
- Chúng ta không cách gì dùng ánh mắt hay đầu ngón tay lấy mạt sắt ra khỏi cát,
nó cũng khó như tìm được khách hàng giữa muôn triệu người. Tuy nhiên, có một
loại công cụ có thể giúp ta nhanh chóng lấy mạt sắt ra khỏi cát. Mọi người chắc
biết điều đó là gì.
Thầy Lư Thực lấy trong túi ra một thanh nam châm, rà qua rà lại trên mặt cát, mạt
sắt lập tức nhô khỏi cát bám vào thanh nam châm. Thầy Lư Thực giơ lên cho cả
lớp xem, nói:
11
Tiểu luận quản trị học
- Đó là sức hút của nam châm, dùng ánh mắt hay đầu ngón tay không thể làm thế
được, với nam châm lại rất dễ dàng.
Bài học rút ra cho bản thân và ứng dụng trong quản trị:
Khi bạn để tâm ở đâu, sự giàu có của ở đó - nếu như có một trái tim
đầynhiệt huyết. Trái tim nhiệt huyết sẽ hấp thu tri thức và lợi ích từ sách vở
và trong cuộc sống tựa như nam châm hút sắt. Song, một trái tim không
nhiệt huyết chỉ như đầu ngón tay, dù có cào đi cào lại trên cát cũng không
lấy được thứ gì. Chỉ cần có trái tim đầy nhiệt huyết, các bạn sẽ có khả năng
phát hiện, mỗi ngày đều thu hoạch, mỗi ngày đều tích luỹ, mỗi ngày đều có
niềm vui. Vì thế trong công việc, nếu nhà quản trị muốn đạt được hiệu quả
một cách tốt nhất thì phải thật sự để tâm vào công việc mình đang làm và
dành hết tâm huyết cho nó.
Cua 4: Làm một người được yêu mến
Mới học được một tuần, Lưu Bị bị mời lên phòng giám hiệu vì đánh nhau. Vừa hay
Sau khi Lưu Bị đồng ý, thầy Lư Thực bắt đầu kể câu chuyện về một con chó. Đó là
một con chó hoang vô tình lạc vào phòng tập của một trường đào tạo người mẫu.
Những tấm gương quanh phòng tạo nên vô số bóng con chó. Thấy một lũ chó đột
nhiên xuất hiện, con chó giật mình lùi lại, nhe răng ra sủa ông ổng. Đàn chó trong
gương cũng lùi lại, cũng nhe răng ra sủa ông ổng. Khắp phòng vang lên tiếng chó
sủa. Con chó kinh hoàng lao vào trận chiến, lăn lộn, cắn, đớp… Nó nhảy chồm
chồm trong phòng, mỗi lúc một điên cuồng… tới khi người mệt lử và bất tỉnh.
Lưu Bị kinh ngạc hỏi:
- Thầy bảo em là con chó hoang?
- Vậy anh nói sao? - Thầy Lư Thực hỏi lại. Lưu Bị nói:
- Tính em đúng là hơi khó gần. Song, bạn cùng phòng can hệ gì tới bóng con chó
trong gương?
Thầy Lư Thực đáp:
- Em chưa hiểu sao? Trong mắt em, bạn cùng phòng chính là bóng con chó trong
gương. Hãy nhớ, nếu ta đối tốt với người, người sẽ đối tốt với ta. Nếu ta khinh khi
người, người sẽ "nhe răng". Em nói bạn không coi em ra gì, vậy em coi họ thế nào?
14
Tiểu luận quản trị học
Lư Bị im thin thít.
- Em muốn làm một người được yêu mến, đúng không? Đánh lộn có thành người
được yêu mến không? Không thể. - Thầy Lư Thực cười cười, nói: - Tôi có một bí
quyết, chỉ cần em tin theo, ba tháng sau em sẽ thành một người được yêu mến.
Về phòng, Lưu Bị lập tức chép ngay "Bí quyết được yêu mến" trên trang đầu sổ
tay:
Thứ nhất: Hàng ngày tập cười trước gương.
Thứ hai: Gặp bạn là chào thân mật.
Lưu Bị do dự mấy giây, mặt đỏ nhừ, khẽ gật:
- Dạ vâng!
Thế là Lưu Bị vừa nhặt rau, dọn dẹp vừa trò chuyện cùng thầy Lư Thực. Lưu Bị
nói về gia đình, về mẹ, về chuyện trứng chim ưng và về tương lai sau khi ra
trường.
Thầy Lư Thực nói:
16
Tiểu luận quản trị học
- Bất kể là gà con hay ưng non, anh có biết trứng nở ra sao không?
Lưu Bị lắc đầu.
- Một quả trứng biến thành một sinh mệnh, đó là một kỳ tích! - Thầy Lư Thực cầm
quả trứng lên, nói:
- Anh có thể tưởng tượng đây là quả trứng ưng – ta đập nó ra, đâu thấy lông, đâu
thấy mắt, đâu thấy cánh? Thần kỳ là, trong đám hỗn độn đó vẫn ẩn chứa bí mật của
sự sống. Đặt nó vào môi trường ấm, qua một thời gian, nó mới biến thành chim
ưng non.
Thầy Lư Thực quay đầu nhìn anh sinh viên, nói đầy thâm thuý:
- Con người cũng vậy. Tiềm năng của con người phải trải qua bồi dưỡng mới trở
thành tài hoa và ưu điểm để người khác đánh giá cao. Bốn năm đại học, anh như
chim ưng trong trứng, nay chuẩn bị phá vỏ mà ra. Phía trước là một thế giới hoàn
toàn mới đang chờ đón anh!
Lưu Bị nói:
Chú nhóc cầm chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là
con đường cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện
chắn ngang con đường cát.
Chú nhóc bắt đầu đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú
nhóc quá nhỏ mà hòn đá quá lớn, dù chú đã dùng hết sức nhưng hòn đá vẫn không
18
Tiểu luận quản trị học
nhúc nhích. Chú nhóc nghiến răng, hét to một tiếng, nhấc hòn đá một lần, rồi lần
nữa. Thế nhưng, cứ mỗi lần hòn đá được nhấc lên một chút là nó lại rơi xuống hố
cát.
Chú nhóc hét to, xông tới, dốc hết sức lực trẻ thơ nâng hòn đá lần nữa, hòn đá lại
rớt xuống, lần này thì trúng chân chú nhóc. Chú nhóc ngồi bệt xuống bãi cát, oà
khóc.
Lưu Bị thấy mọi chuyện từ đầu tới cuối, cậu đứng dậy, đi tới chỗ chú nhóc, ngồi
xuống và hỏi:
- Em bé, em muốn bê hòn đá đi?
- Dạ. Em bê không nổi. Chú nhóc gạt nước mắt:
- Em đã cố hết sức mà nó vẫn không chịu nhúc nhích!
Lưu Bị thân tình:
- Em bé, em nói không đúng rồi. Em vẫn chưa dùng hết sức, em đã nhờ anh giúp
đâu.
Lưu Bị ôm lấy hòn đá và nhấc đi, tựa hồ cậu vừa nhấc hòn đá từ tim mình đi.
- Các anh nói xem, vì sao tôi không thể kiếm được nơi nhận mình?
Trương Phi không khách khí:
20
Tiểu luận quản trị học
- Anh xem lại mình đi, suốt ngày ủ ê, ai còn muốn nhận?
Quan Vũ cũng nói:
- Lưu Bị, không phải chúng tôi chê anh, nhưng anh phải tích cực lên. Có tích cực,
tinh thần mới phấn chấn. Tuyển việc, người ta chỉ chọn người nhanh nhẹn. Anh
tiêu cực như vậy chẳng được kết quả gì.
Lưu Bị thở dài, nói:
- Tôi cũng muốn tích cực lắm. Song, không biết vì sao, tôi làm không được.
Trương Phi đặt lên bàn hai chiếc cốc thủy tinh, đổ nước vào, sau đó rắc tro vào một
chiếc cốc.
Trương Phi hỏi Lưu Bị:
- Anh thấy không, tôi là chiếc cốc nước trong, vì thế không lo lắng hay âu sầu. Còn
anh, anh là cốc nước đục, mặt mũi ủ ê cả ngày. Anh nói đi, có cách gì để làm trong
cốc nước kia?
Lưu Bị nói:
- Có hai cách: một là để lắng xuống, hai là gạn lọc tro.
Đang đọc "Tả thị Xuân Thu", Quan Vũ bỏ sách xuống, nói:
- Trương Phi ám chỉ: cốc nước trong là tích cực, cốc nước đục là tiêu cực. Cách để
- Các anh biết đấy, tôi xuất thân bần hàn nên không bao giờ quên tự khích lệ mình.
Vậy mà không hiểu sao, nỗ lực của tôi rất dễ hỏng làm tôi không sao tích cực
được.
22
Tiểu luận quản trị học
Trương Phi nói:
- Đúng đấy. Trong khi nỗ lực, anh cảm thấy hoang mang, thấy vọng, bị bỏ rơi… là
chuyện bình thường. Song, anh không nên để chuyện đó ảnh hưởng tới quyết tâm
của mình. Anh nên hướng sự cố gắng của mình tới "kết quả cuối cùng", hãy để sự
tích cực phục vụ "kết quả cuối cùng" của mình.
Lưu Bị nói:
- Tôi biết tới đâu để tìm nguồn tích cực chảy mãi bây giờ?
Trương Phi nói:
- Rất đơn giản, chỉ cần anh không hoài nghi, thì một chút vui, một chút tự hài lòng
với bản thân, nghĩ một chút về điều tốt đẹp, thậm chí chỉ là một danh ngôn…cũng
đem lại nguồn sống không dứt cho tâm hồn. Song nếu anh hoài nghi, nỗi buồn
phiền sẽ tới lập tức. Chỉ suy nghĩ tích cực mới chấm dứt đủ loại ưu uất trôi nổi vật
vờ như tro bụi kia, mới biến cốc nước đục thành cốc nước trong.
- Anh nói đúng quá, đúng là tôi hay nghi ngờ, giờ tôi hiểu vì sao tôi không phấn
chấn lên được. Trương Phi ơi, anh vốn chém to kho mặn, ai ngờ lại thông minh
ngầm như vậy.
Quan Vũ nói:
- Hắn trông thô lỗ, kỳ thực còn tinh tế hơn cả một bức tranh tố nữ!
Bài học thứ ba, thứ tư, thứ năm của thầy Lư Thực làm cho Lưu Bị thành người hoà
đồng, hiểu được ý nghĩa của lòng tâm huyết và thế giới trước mắt.
Bài học thứ sáu do một chú nhóc "dạy", nhờ đó cậu biết phải tìm toàn bộ sức lực.
Quan Vũ, Trương Phi dùng hai cốc nước làm giáo cụ để dạy cậu bài học thứ bảy,
khiến cậu hiểu ra mối quan hệ giữa tích cực và thành công. Cậu chẳng khác nào
con chim ưng đang xông ra khỏi trứng, bởi sau bảy bài học, từ một người non nớt,
giờ đây cậu đang xoè đôi cánh cứng cáp chuẩn bị bay lên bầu trời cao.
Tiếp đó, Lưu Bị cùng Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa anh em trong vườn đào cạnh
trường. Xếp theo ngày sinh tháng đẻ, Lưu Bị làm anh Hai, Quan Vũ là anh Ba,
Trương Phi là Út.
Lưu Bị nói:
- Người xưa có câu "quân tử chơi với nhau trong như nước", chí hướng của chúng
ta không ở văn chương, chúng ta cần thành công khắp thiên hạ. Tục ngữ nói "Ba
cây chụm lại nên hòn núi cao", ba chúng ta hợp lại là để thành đạt, ý chí hướng về
thành đạt!
25