CHÍNH SÁCH TIỀN TỆ CỦA
NHTW CÓ THỂ ĐƯỢC MÔ TẢ
BỞI MỘT QUY TẮC TAYLOR
TUYẾN TÍNH HAY BỞI MỘT
QUY TẮC PHI TUYẾN (MỞ
RỘNG) ?
Nhóm 7
1. Trần Nhựt Anh
2. Trần Lê Hoài
3. Nguyễn Hoàng Hiệp
4. Lương Cẩn
Giới thiệu
Tổng quan lý thuyết
Phương pháp nghiên cứu
Kết quả nghiên cứu
Kết luận
NỘI DUNG
1.
3.
2.
4.
5.
1. Giới thiệu
3
Đặt vấn đề
1.1
Đối tượng- phạm vi NC
21.2
Mục tiêu NC-Câu hỏi NC
2
1.3
1.3. Mục tiêu NC- Câu hỏi NC
Clarida (1998) đề nghị sử dụng phiên bản
forward-looking của quy tắc Taylor.
Mở rộng: xem xét ảnh hưởng của các biến
khác trong việc điều hành CSTT, bao gồm giá
tài sản và các biến tài chính trong quy tắc.
7
•
Các NHTW bên cạnh việc hướng đến
mục tiêu lạm phát và lỗ hổng sản
lượng, có phản ứng lại với các thông
tin chứa đựng trong giá tài sản và các
biến số tài chính hay không khi thiết
lập lãi suất?
Ước lượng quy tắc Taylor tuyến
tính forward-looking cho Khu
vực Châu Âu , Mỹ và Anh bằng
cách bổ sung thêm một chỉ số
điều kiện tài chính, tập hợp các
thông tin kinh tế liên quan được
chứa đựng trong một vài biến số
tài chính.
•
CSTT của các NHTW thực sự được mô
tả bởi một quy tắc Taylor tuyến tính hay
quy tắc phi tuyến tính ?
•
Nếu CSTT của NHTW được mô tả bởi
Giả định ngân hàng trung ương không điều chỉnh lãi suất đến mức mong
muốn ngay lập tức mà sẽ quan tâm đến việc làm mượt lãi suất (interest rate
smoothing).
Nếu ngân hàng trung ương điều chỉnh dần dần lãi suất về mức mong muốn,
sự linh động trong việc điều chỉnh lãi suất hiện tại tiến gần tới lãi suất mục
tiêu được thể hiện qua phương trình:
Trong đó:
•
∑ρj thể hiện mức độ làm mượt lãi suất
•
j thể hiện cho độ trễ
12
2.1. Quy tắc Taylor tuyến tính
Trong đó:
θ là vectơ gồm các hệ số của những biến được thêm vào
εt là sai số
Đặt
Thay phương trình (3) vào (2):
2.1. Quy tắc Taylor tuyến tính
- PT (5) được ước lượng bằng phương pháp GMM
- Để thực hiện phương pháp này, điều kiện trực giao
được thiết lập
Trong đó: vt là vectơ của các biến công cụ, vectơ này trực
giao với sai số εt.
2.1. Quy tắc Taylor tuyến tính
PT Taylor tuyến tính forward-looking sử dụng để ước
lượng trong nghiên cứu:
Trong đó quan hệ của các tham số vectơ:
(φ0,φ1,φ2,ϕ)’ = (1 − ∑ρj)(α, β,γ,θ)’
Với các ước lượng tham số trong (7) có thể tính lại các
Mô hình STR tương ứng với một mô hình tuyến tính với hệ số tương quan
ngẫu nhiên trong mọi thời điểm và như vậy, nó có thể được viết lại như sau:
it=[ψ’+ω’ G(η, c, st )] zt+εt ↔ it= ζ’zt+εt , t=1,…, T. (14)
Tham số ζ sẽ dao động giữa ψ và ψ+ω và thay đổi đơn điệu như là một hàm của st
biến chuyển đổi di chuyển qua bên kia ngưỡng, G(η, c, st ) sẽ tiến về 1, và tham số ζ
sẽ tiến gần về ψ+ω, một cách tương tự, st đạt đến ngưỡng xa hơn, c, hàm chuyển đổi
sẽ tiến gần về 0 và tham số ζ sẽ tiến gần về ψ
2.2. Quy tắc Taylor phi tuyến
Hàm chuyển tiếp G(η, c, st ) là một hàm logistic bậc hai (LSTR2):
Trong đó
•
η >0, c={c1+c2} và c1≤ c2
•
Hàm chuyển đổi này đối xứng qua điểm (c1+c2)/2 và
không đối xứng ở các điểm khác
•
Mô hình trở nên tuyến tính khi η → 0
•
Khi η→∞ và c1≠ c2, G(η, c, st ) sẽ bằng 0 khi c1 ≤ st ≤
c2 và bằng 1 cho những giá trị khác.
•
Khi st→±∞, G(η, c, st ) →1
G(η, c, st )=[1+exp{-η(st-c1)( st-c2) }]-1
2.2. Quy tắc Taylor phi tuyến
Kiểm định tính phi
tuyến của mô hình:
Ho: η =0
H1: η >0
Terasvirta (1998) và van Dijk và cộng sự (2002) đề xuất thay thế
hàm chuyển tiếp G(η, c, st ) bằng một hàm xấp xỉ Taylor bậc 3 xung
Fendel và Frenkel (2006) và Surico (2007b) đã xem xét
vai trò của cung tiền trong các hàm phản ứng của ECB
và kết luận rằng tổng cung tiền không ảnh hưởng đến
hành vi của ECB một cách trực tiếp, nhưng nó là một
công cụ tốt để dự đoán lạm phát tương lai
2.3. Các nghiên cứu trước đây
Giá tài sản
Cecchetti và các cộng sự (2000), Borio và Lowe (2002),
Goodhart và Hofmann (2002), Sack và Rigobon (2003),
Chadha và các cộng sự (2004) và Rotondi & Vaciago
(2005) cho rằng các NHTW nên xem xét đến các giá tài
sản.
Bernanke & Gerler (1999, 2001) và Bullard & Schaling
(2002) cho rằng các NHTW không nên xem xét đến các
giá tài sản.
2.3. Các nghiên cứu trước đây
Driffill và các cộng sự (2006) phân tích sự tương tác
giữa CSTT và thị trường giao sau trong khuôn khổ của
một hàm phản ứng tuyến tính.
Montagnoli và Napolitano (2005) xây dựng và sử dụng
một chỉ số điều kiện tài chính bao gồm tỷ giá hối đoái,
giá cổ phiếu và giá nhà ở trong ước lượng quy tắc
Taylor cho một số NHTW. Kết quả cho thấy chỉ số này
có thể hữu ích trong việc mô hình hóa các hành vi của
chính sách tiền tệ.