ẢNH HƯỞNG CỦA VĂN HÓA TỔ CHỨC ĐẾN SỰ HÀI LÒNG CÔNG VIỆC VÀ SỰ GẮN KẾT CỦA NHÂN VIÊN SO SÁNH DOANH NGHIỆP VIỆT NAM VÀ ĐOANH NGHIỆP FDI TẠI TPHCM - Pdf 29

B GIÁO DCăVÀăÀOăTO
TRNGăI HC KINH T TP. HCM
NGUYN TH L QUYÊN
nhăhng caăvnăhóaăt chc đn s hài lòng
công vic và s gn kt ca nhân viên: So sánh
doanh nghip Vit Nam và doanh nghip FDI ti
TP.HCM
LUNăVNăTHCăSăKINHăT

TP.H CHÍ MINH ậ NMă2013


TP.H CHÍ MINH ậ NMă2013
i

LIăCAMăOAN

Tôi, Nguyn Th L Quyên, xin cam đoan lun vn “S nh hng ca vn hóa t
chc đn s hài lòng công vic và s gn kt ca nhân viên: So sánh doanh nghip
Vit Nam và doanh nghip FDI ti TP.HCM” là công trình nghiên cu ca riêng tôi.
Các s liu trong đ tài này đc thu thp và s dng trung thc. Kt qu nghiên
cu đc trình bày trong lun vn này không sao chép ca bt c lun vn nào và
cng cha đc trình bày hay công b  bt c công trình nào khác trc đây.
Thành ph H Chí Minh, ngày 29 tháng 9 nm 2013.
Nguyn Th L Quyên
-
ii

MC LC
Trang bìa ph i
Li cam đoan i
Mc lc ii
Bng vit tt v
Danh mc các bng vi
Danh mc biu đ vii
Tóm tt lun vn viii
CHNG 1: TNG QUAN 1
1.1. Lý do chn đ tài 1
1.2. Mc tiêu nghiên cu 3
1.3. Phm vi, đi tng và phng pháp nghiên cu 3
1.4. ụ ngha ca đ tài 4

CHNG 4: KT QU NGHIÊN CU 48
4.1. Thng kê miêu t mu 48
4.2. ánh giá thang đo 50
4.2.1 ánh giá thang đo bng h s tin cy Cronbach’s Alpha 50
4.2.2. Phân tích nhân t khám phá EFA 52
iv

4.3. Kim đnh mô hình nghiên cu: 55
4.3.1. Phân tích tng quan 55
4.3.2. Phân tích hi quy 56
4.5. Tho lun 63
CHNG 5: KT LUN, GII PHÁP VÀ KIN NGH 67
5.1. Kt lun 67
5.2. Hàm ý cho nhà qun tr 68
5.2.1 nh hng nhân viên 68
5.2.2. Trách nhim xã hi: 70
5.2.3. Nhn mnh s hp tác 72
5.2.4 Tp trung vào khách hàng: 73
5.2.5. S đi mi 74
5.3. óng góp ca lun vn 75
5.4. Hn ch ca đ tài 76
5.5. Kin ngh 76

v

BNGăVITăTT

FDI: u t trc tip nc ngoài
EMP: nh hng nhân viên
CUS: Tp trung vào khách hàng

chc ca nhân viên 61
vii DANH MC BIUă
Biu đ 4.1: Biu đ tn s phn d chun hóa (bin ph thuc SAS) 59
Biu đ 4.2: Biu đ P-P Plot (bin ph thuc SAS) 60
Biu đ 4.3: Biu đ tn s phn d chun hóa (bin ph thuc COMMIT) 62
Biu đ 4.4: Biu đ P-P Plot (bin ph thuc COMMIT) 63
DANH MC HÌNH
Hình 2.1: Các thành phn chung ca vn hóa t chc đc s dng trong các nghiên
cu trc đây 21
Hình 2.2: Mô hình nghiên cu s nh hng ca vn hóa t chc lên s hài lòng và
s gn kt ca nhân viên 33
Hình 3.1: S đ qui trình nghiên cu 35

viii

TÓMăTTăLUNăVN

Lun vn nghiên cu s khác bit do nh hng ca vn hóa t chc lên s hài lòng

trng vic xây dng và điu chnh vn hóa t chc phù hp hn nhm tng mc đ
hài lòng công vic ca nhân viên so vi các doanh nghip FDI. ng thi, nghiên
cu giúp các t chc, đn v kêu gi các nhà đu t nc ngoài mnh dn đu t
vào th trng Vit Nam ni có mc đ gn kt bng vi các doanh nghip ni đa
nhng mc đ hài lòng công vic cao hn. Ngoài ra, kt qu nghiên cu cng b
sung thêm tài liu tham kho v lnh vc vn hóa t chc và hành vi trong t chc.
1

CHNGă1:ăTNGăQUAN
1.1. Lý do chnăđ tài
Trong điu kin toàn cu hoá và hi nhp kinh t ngày càng sâu rng và mnh m,
Vit Nam đã và đang kêu gi và thu hút nhiu ngun vn nc ngoài đu t. iu
đó đã to ra cho các t chc Vit Nam nhiu c hi hc hi, trao đi kinh nghim
và công ngh vi t chc nc ngoài. Tuy nhiên, đ tn ti và phát trin ngay chính
“sân nhà” buc các t chc Vit nam phi không ngng nâng cao nng lc cnh
tranh ca mình. Bên cnh các gii pháp cnh tranh truyn thng nh đi mi công
ngh, tng cng ngun vn thì quan đim mi m v “v khí” nhân lc đang đc
các t chc chú trng. Theo Dava Ulrichi “nu xây dng li th cnh tranh, phi là
cái mà khách hàng ca ta, đi th ca ta không sao chép đc, đó là nhân
lc”(trích t Nguyên Hng, 2011). Nhân lc, cht xám và kinh nghim tr nên quan
trng không kém gì các tài sn tài chính hay công ngh hin đi. S hài lòng và s
gn kt ca nhân viên là giá tr và mc tiêu ca t chc vì nó có mi quan h cht
ch vi thành công ca t chc. Mt vài nghiên cu đã chng minh rng nhân viên
càng hài lòng vi công vic thì càng ít vng mt (Hackett & Guion, 1985) và càng ít
ngh vic (Carsten& Spector, 1987) và tha mãn hn vi đi sng ca h (Judge &
Watanabe, 1993). Nhân viên càng gn bó vi t chc thì càng ít có d đnh ngh
vic (Mathieu & Zajac, 1990) và ngh vic (Netemeyer, Burton, & Johnston, 1995)
và làm vic hiu qu hn (Mathieu & Zajac, 1990). Các nghiên cu ca Sempane,
Rieger, Roodt (2002), Lund(2003), Shah, Memon, Laghari(2011), Shubagi và
Zahari (2012) đã chng minh rng vn hóa t chc nh hng đn s hài lòng công

quc gia này nu mun bén r vào mt quc gia khác, mt dân tc khác mà không
n khp vi bn sc dân tc nc đó tt s b vn hóa bn đa bài xích, gt b. Mt
điu thú v đã đc chng mình là mc đ tha mãn và gn kt ca nhân viên b
nh hng bi vn hóa. Ví d nh trong nghiên cu ca Luthans và đng s (1985)
thy rng nhân viên ca M có mc đ gn kt cao hn so vi nhân viên ca Nht
Bn và Hàn Quc và Lincoln và Kalleberg (1985) thy rng mc đ tha mãn ca
3

nhân viên  M cao hn Nht. Vn đ đt ra là liu có s khác nhau gia doanh
nghip có vn đu t nc ngoài và doanh nghip ni đa v vn hóa t chc nh
hng đn mc đ tha mãn công vic và s gn kt ca ngi Vit Nam không?
 tr li câu hi này, nghiên cu “ănhăhng caăvnăhóaăt chc đn mcăđ
hài lòng và s gn kt ca nhân viên: So sánh gia doanh nghip Vit Nam và
doanh nghip FDI ti TP.HCM” đc thc hin vi hi vng làm sáng t vn đ
này và tìm ra các yu t ca vn hóa t chc nh hng đn mc đ hài lòng và s
gn kt ca nhân viên  t chc Vit Nam và các t chc FDI, giúp các nhà qun tr
xây dng và hoàn thin vn hóa t chc ca mình cho phù hp đ thu hút và gi
chân ngun nhân lc hiu qu.
1.2. Mc tiêu nghiên cu
Nghiên cu ca đ tài đt ra các mc tiêu c bn là:
- Kim đnh s khác bit do nh hng ca vn hóa t chc đn s hài lòng
công vic ca nhân viên gia doanh nghip Vit Nam và doanh nghip FDI
ti TP.HCM
- Kim đnh s khác bit do nh hng ca vn hóa t chc đn s gn kt t
chc ca nhân viên gia doanh nghip Vit Nam và doanh nghip FDI ti
TP.HCM
 đt đc mc tiêu này, nghiên cu cn tr li các câu hi sau:
Liu có s khác nhau do s nh hng ca vn hóa t chc đn s hài lòng công
vic và s gn kt t chc ca nhân viên đang làm vic  doanh nghip Vit Nam
và doanh nghip FDI ti TP. HCM ?

Vn hóa t chc gi v trí rt quan trng trong s phát trin ca mi t chc, vì vy
đ tài nghiên cu này đem li ý ngha thc tin cho các t chc, c th nh sau:
- Kt qu nghiên cu khng đnh mi quan h gia vn hóa t chc và s gn
kt nhân viên cng nh mi quan h gia vn hóa t chc và s hài lòng công vic
ca nhân viên.
- Nghiên cu giúp các nhà qun lý ca các t chc Vit Nam và t chc FDI
đang hot đng kinh doanh ti Vit Nam xác đnh đc mc đ và các thành phn
vn hóa t chc nh hng đn s hài lòng và gn kt. T đó, các nhà qun lí s
xây dng hoc hoàn chnh cho t chc nn vn hóa phù hp đ thu hút và gi chân
nhân viên, đc bit các nhân viên gii và các nhà qun lý cao cp gn bó lâu dài
vi t chc.
- Kt qu nghiên cu cung cp cho các t chc, đn v t vn d liu v thái
đ, hành vi ca ngi lao đng đi vi vn hóa trong doanh nghip nc ngoài.
- Nghiên cu cng là tài liu tham kho cho các hc viên, sinh viên và qun lý
có quan tâm đn yu t vn hóa t chc và hành vi nhân s.
1.5. Kt cu ca bài báo cáo nghiên cu
Kt cu báo cáo ca lun vn đc chia làm nm chng nh sau:
Chng 1: Gii thiu tng quan nghiên cu: lý do hình thành đ tài, mc tiêu, phm
vi, đi tng, phng pháp nghiên cu và ý ngha thc tin ca nghiên cu.
Chng 2: Trình bày các c s lý thuyt v vn hóa t chc, s gn kt, s hài lòng
ca nhân viên và mi liên h gia chúng. T đó, xây dng mô hình nghiên cu và
xây dng các gi thuyt nghiên cu.
Chng 3:  cp đn phng pháp nghiên cu đ kim đnh các thang đo và kim
đnh s phù hp ca mô hình nghiên cu cùng các gii thuyt đã đ ra.
Chng 4: Trình bày kt qu nghiên cu và tho lun
6

Chng 5: Kt lun li kt qu tìm đc trong nghiên cu và mt s gii pháp
nhm nâng cao mc đ gn kt t chc ca nhân viên do yu t vn hóa t chc tác
đng. Trình bày nhng hn ch ca nghiên cu và đ xut các nghiên cu tip theo

2.1.2. Vnăhóaădânătc
8 Có con ngi là có vn hóa, có dân tc là có vn hóa dân tc (Ngô c Thnh,
2007). Vn hóa dân tc là đ tài phong phú đc rt nhiu nhà nghiên cu quan
tâm, trong đó nhà nghiên cu ni ting nht ca vn hóa dân tc và qun tr kinh
doanh quc t là Hofstede.
Nm đi lng vn hóa ca Hofstede
iălng th nht: khong cách quyn lc (Power Distance)
i lng vn hóa này th hin khong cách gia ngi nm quyn và ngi b cai
tr trong xã hi. Quyn lc đc phân phi bt bình đng trong xã hi. Trong xã hi
có khong cách quyn lc thp, mi ngi c gng đ to nên s bình đng trong xã
hi, và đây đc xem là mc đích chung ca xã hi. Ngc li, trong xã hi có
khong cách quyn lc ln, ngi dân ngoan ngoãn phc tùng lãnh đo, con cái
luôn tuân theo li cha m. Trong xã hi có khong cách quyn lc ln, nhà cm
quyn c gng duy trì khong cách này. ()
iălng th hai: ch nghaăcáănhân (Individualism) và ch nghaătp
th (collectivism)
Ch ngha cá nhân theo phng din xã hi, chính tr hoc đo đc trong đó nhn
mnh đn s đc lp ca con ngi và tm quan trng ca t do và t lc ca mi
cá nhân. Nhng ngi theo ch ngha cá nhân ch trng không hn ch mc đích
và ham mun cá nhân. H phn đi s can thip t bên ngoài lên s la chn ca cá
nhân - cho dù s can thip đó là ca xã hi, nhà nc, hoc bt k mt nhóm hay
mt th ch nào khác. Trái li, ch ngha tp th là xã hi nhn mnh đn công xã,
nhóm, xã hi hoc mc tiêu quc gia cn đc đt u tiên hn mc đích cá nhân
().
iălng th ba: Né tránh bt n (uncertainty avoidance)
i lng vn hóa này nói lên mc đ sn sàng chp nhn nhng thay đi, nhng
điu mi m ca mt cng đng.


cui cùng" (virtue), do đó thng làm điu (mà h cho là) đúng ti thi đim hin
ti, thay vì bn khon v kt qu trong tng lai (tqvn2004).
2.1.3. nhăhngăvnăhóaădânătcălênăvnăhóaăt chc:
Vn hóa nh hng đn t chc vì nó nh hng đn giá tr, nhn thc, nim tin ca
con ngi có đc tính riêng bit  tng quc gia và đc con ngi mang vn hóa
này đn vi t chc. Nu nh các t chc trong mt quc gia phân bit nhau bi
vn hóa t chc thì vn hóa dân tc chính là đc đim đ phân bit trong nn kinh
doanh quc t. Vì th, có th nói vn hóa t chc ca Trung Quc hoàn toàn khác
vn hóa t chc ca các doanh nghip Anh. Vn hóa dân tc nh hng rt ln đn
vn hóa t chc.
Nc Pháp có khong cách quyn lc ln, qun lý không gn gi vi nhân viên, trái
li Irasel và Thy in có khong cách quyn lc thp, kh nng làm vic nhóm tt
hn, hiu qu hn.  Hng Kông, cng có khong cách quyn lc ln, phn trm
nhân viên cm thy khó chu hay b s nhc khi b xúc phm cao hn hn so vi các
nc có khong cách quyn lc thp nh M.
Các nc nh Thy in, an Mch có mc đ né tránh bt n thp, h ít quan tâm
đn các quy tc và nghi thc đ đi phó vi s cng thng và lo lng so vi các
nc có mc đ né tránh bt n cao nh Hy Lp, B ào Nha hay Nht Bn
(Matsumoto, 2000 trích t Donmez, 2007). Nhng nhân viên  nc có mc đ né
tránh bt n cao thích cuc sng n đnh và an toàn, né tránh xung đt, có kh nng
chu đng thp (Tosi và các đng s, 2000 trích t Donmez, 2007).
 các nc có ch ngha cá nhân nh Bc M, Tây Âu, nhng th thách trong công
vic luôn đc yêu thích và có cuc sng riêng t, trái li vi các nc theo ch
ngha tp th nh Châu M La Tinh, hay các nn vn hóa phng ông ph thuc
và chia s vi cng đng và đây là giá tr rt quan trng trong xã hi các nc này
(Woods, 2001 trích t Donmez, 2007).
11

 các nc có nn vn hóa nam quyn nh Nht Bn, tin lng và công nhn bn

Nguyen & Mujtaba (2011) quan sát thy rng ngi dân Vit Nam phát trin mt
mng li rng gia nhng ngi bn, ngi thân, đng nghip, và các đi tác kinh
doanh, da trên mi quan h cá nhân thân thit.
Nh  các nc châu Á khác, giá tr gia đình là mt tính nng chim u th trong
vn hóa Vit Nam, mà có th đc quan sát thy trong phong cách qun lý kinh
doanh ca h. Qun lý không ch quan tâm đn nhân viên ti ni làm vic, mà còn
quan tâm đn đi sng gia đình ca h, và thng làm ht sc mình đ h tr các
vn đ trong cuc sng. Ngi thân ca nhân viên đc u tiên tuyn dng và gây
qu đ h tr cho các nhân viên gp khó khn tài chính. (Quang & Vng, 2002).
Ngoài ra, lao đng Vit Nam có xu hng xem công ty nh gia đình th hai ca
mình (Gii pháp Nhân s Vit Nam, 2010, tr. 24).
Nam quyn trung bình
Ch s này ca Vit Nam đc đánh giá  mc trung bình thp, có ngha, dng
nh mang yu t ca “n quyn” hn ca “nam quyn”. Truyn thng ca vn hóa
Vit Nam theo xu hng khiêm tn và nhng nhn. Các t chc ca Vit Nam coi
trng tính n đnh, tránh xung đt trong quan h. Xut phát t nhn thc “gi th
din” nên cách th hin ca cá nhân và t chc Vit Nam nói chung mun tránh s
t chi và s ch trích mnh m mt cách trc din mt công vic hay mt hành
đng nào đó. H cho rng nói “không” mt cách thng thn s làm tn thng đn
đi tác và nh hng đn mi quan h lâu dài. (tqvn2004)
Né tránh bt n va phi
Nh khng đnh bi Hofstede (2001), Vit Nam có s né tránh bt n va phi, có
ngha là ngi Vit Nam lo s b đo da bi các tình hung không chn chn và c
gng tránh nó bng cách thit lp quy tc chính thc hn. H có lo ngi ri ro 
mc đ cao, trì hoãn đa ra quyt đnh ngay lp tc khi h cm thy không chc
13

chn, và t chi các hành vi và ý tng bt thng (Qung & Vng, nm 2002;
Fan và Zigang, 2004).
Hngăđnătngălaiă mcătngăđi cao

mt t chc. C Morgan và Schein đu ch ra rng nhng qun lý ch cht gi vai
trò trong vic to dng và điu chnh vn hóa. Schein (1996) tuyên b rng “vn
hóa t chc đc to ra bi lãnh đo và mt trong nhng chc nng quyt đnh nht
ca lãnh đo là hình thành, qun lý và khi cn thit là phá hy vn hóa.”
Mc dù có nhiu khái nim và nhng quan đim khác nhau v vn hóa t chc đc
đa ra, trong đó đnh ngha ca Georges de Saite Marie, chuyên gia Pháp v t chc
va và nh đa ra đc rt nhiu nhà khoa hc tán đng. Theo đó “Vn hoá t chc
là tng hp các giá tr, các biu tng, huyn thoi, nghi thc, các điu cm k, các
quan đim trit hc, đo đc to thành nn móng sâu xa ca t chc” . Di giác đ
qun lý, các nhà kinh t Hoa K cho rng vn hóa t chc có th hiu là “tp hp tt
c các giá tr, chun mc, hành vi đc các thành viên trong t chc cùng làm theo
và nó đi din cho các thành viên trong t chc, làm cho t chc đó khác vi các t
chc khác. Hay nói mt cách c th hn thì vn hóa t chc là các quy tc, tiêu
chun, ni quy quy đnh v hành vi ca mi cá nhân trong t chc đi x vi nhau
trong công vic cng nh nhng hành vi đi x vi khách hàng và nhng ngi
cung ng bên ngoài t chc” (trích t  Th Phi Hoài, 2009).
Gii thích và thu hiu vn hóa t chc là công vic rt quan trng đi vi các nhà
qun lý, các nhà nghiên cu cng nh các nhà t vn bi vì nó nh hng đn chin
lc phát trin, sn xut và hc hi  các cp. Giá tr ca vn hóa t chc là ch dn
cho các thành viên mi gia nhp t chc cách thc mà h suy ngh, cm nhn và đi
phó vi nhng thay đi ca môi trng bên ngoài và hi nhp bên trong.
2.1.6. Các thành phn caăvnăhóaăt chc
2.1.6.1. Theoăquanăđim ca O’Reilly
Organizational Culture Profile (OCP) do O’Reilly, Chatman và Caldwell (1991)
phát trin đ đo lng s phù hp gia nhân viên và vn hóa t chc. Công c là

Trích đoạn Mô hình và gi thu yt nghiên cu
Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status