Soạn bài thơ hai cư của ba sô văn 10
Tháng Tám 17, 2015 - Category: Lớp 10 - Author: admin
Đề bài: Soạn bài thơ hai cư của ba sô văn 10
I.
Tìm hiểu chung
1.
tác giả
–
Ma su ô ba sô (1644 – 1694)
–
Ông sinh ra tại mảnh đất U nê ô xứ I ga nay thuộc tỉnh mi ê
–
Xuất thân từ một gia đình võ cấp thấp
–
Sau đó lớn lên ông chuyển đến kinh đô Êđô sinh sống và làm thơ hai cư với bút danh là ba sô
–
Với hoài bão lớn lao và đôi chân đi không biết mỏi mệt 10 năm cuối đời ông du hành khắp đất
thấm đẫm tinh thần thiền tông và văn hóa phương đông
–
đề cao cái vắng lặng, u huyền, mềm mại, nhẹ nhàng
–
ngôn ngữ hàm súc thiên về gợi không tả
–
thi pháp chân không sử dụng những mảng trắng như một phương tiện làm nổi bật ý nghĩa bài
thơ
II.
phân tích
1.
bài 1 và bài 2
–
bài 1
•
tác giả nhận ra tình cảm thân thiết của mình với chính Êđô
•
Trở về ki ô tô nghe được tiếng con chim ấy tác giả bùi ngùi nhớ lai ngày xưa
•
Nói cách khác tiếng chim kia giống như là tiếng lòng của nhà thơ vậy
->
Cả hai bài thơ đều nói về nỗi nhớ quê hương, nhớ quá khứ của nhà thơ
2.
Bài số 3, 4
–
ở bài 3 được viết khi mẹ ông qua đời trong khi ấy nhà thơ lại đang du hành ở Kan –sai. Đến khi
quay trở về ông nhận được một di vật mà mẹ ông để lại là một nắm tóc nên ông thương xót đau khổ
mà viết bài thơ này
–
quý ngữ “sương” thể hiện nước mắt nóng hổi như sương, hay mái tóc kia bạc như sương, hay
cuộc đời ngắn ngủi như sướng. Đây chính là cái hay nhiều sức gợi của thơ hai cư
–
khi xưa đất nước Nhật bản chịu cảnh nghèo đói những nhà nghèo phải bỏ con trong rừng. Ba sô
triết lý thiền tông: đó là sự tương giao của sự vật hiện tượng trong vũ trụ
5.
bài số 7
–
tiếng ve để chỉ mùa hè
–
những từ chỉ sự vắng lặng u trầm được nhà thơ sử dụng triệt để
–
tác giả tinh tế đến mức có thể nghe được tiếng ve rền rĩ như thấm vào đá
–
đó là chuyển đổi cảm giác đầy tình tế của nhà thơ
6.
bài 8:
–
bài thơ được viết khi Ba sô nằm trên giường bệnh đó là những năm cuối đời tại ô sa ka của ông