tiểu luận cao học môn bình luận báo chí cách học tập và rèn luyện của sinh viên trường học viện báo chí và tuyên truyền - Pdf 37

TIỂU LUẬN
MÔN: BÌNH LUẬN BÁO CHÍ

Hà Nội _ 12/2012


MỤC LỤC
1. Viết một bài bình luận theo đề tài: “Cách học tập và rèn luyện của
sinh viên trường Học viện báo chí và tuyên truyền”
2. Chọn một bài bình luận mà sinh viên cho là hay. Phân tích cái hay
và khiếm khuyết của bài bình luận đó.


1. Viết một bài bình luận theo đề tài: “Cách học tập và rèn luyện của sinh
viên trường Học viện báo chí và tuyên truyền”

Điểm danh - lợi bất cập hại
Điểm danh - hai chữ có lẽ đã quá quen thuộc đối với bất kì ai từng đặt chân
vào cánh cổng của trường đại học. Tuy nhiên chắc hẳn chẳng mấy sinh viên
thích thú với điều này bởi theo họ, việc điểm danh còn quá nhiều bất cập.
Giống như các trường đại học khác, Học viện báo chí - tuyền truyền điểm danh
nhằm giúp cho sinh viên đi học đầy đủ, chuyên cần để từ đó nắm được nhiều
kiến thức hơn. Theo quy chế của trường cũng như Bộ Giáo dục - Đào tạo thì
sinh viên nếu nghỉ quá 20% số tiết sẽ bị cấm thi và học lại. Song có phải điểm
danh lúc nào cũng thực sự tốt và cần thiết?
Điểm danh và những tồn tại
Có thể nói, nhờ vào điểm danh mà các buổi học không thưa vắng, sinh viên đến
lớp đầy đủ và đúng giờ hơn. Nhưng điều đó có phản ánh đúng thực trạng của
vấn đề, sinh viên có vì thế mà chuyên cần, học tập tốt hơn như mong muốn ban
đầu của các thầy cô giáo?


Không thể phủ nhận điểm danh giúp cho các sinh viên đại học có kỉ luật hơn
song không nên quá phụ thuộc vào nó. Thay vì phải đau đầu nghĩ ra đủ cách để
sinh viên không vắng mặt thì có lẽ giảng viên nên dành thời gian đó cho việc
soạn thảo giáo trình dạy học của mình. Bởi thực tế có nhiều môn học dù thầy cô
không điểm danh nhưng vì chất lượng thực sự của nó, sinh viên vẫn đến lớp


nhiệt tình và đầy đủ.
Có thể kể đến môn Điều tra của cô T.L.T, buổi học nào của cô cũng khá đông
đủ, sinh viên luôn giành nhau những hàng ghế đầu tiên. Thậm chí, còn có một
vài sinh viên không ở Học viện báo chí - tuyên truyền nhưng vẫn tham gia lớp
vì “nghe nói cô T dạy cho nhiều kiến thức nghề bổ ích, tính lại thoải mái” - bạn
Đặng Hoàng Lân, sinh viên trường Đại học Thăng Long chia sẻ. Còn theo
chính các sinh viên ở Học viện cho biết thì môn học này rất thú vị, không quá
nặng về lý thuyết; cô giáo không bao giờ câu nệ chuyện điểm danh mà chỉ cần
bài viết điều tra cuối kì tốt và đúng sự thật.
Không giống các trường đại học khác, cũng bởi đặc trưng của nghề nghiệp mà
sinh viên trường báo thường rất năng động và không thích bị quá gò bó. Đa số
sinh viên đều cố gắng đi viết tin bài, lấy kinh nghiệm nếu như sau này muốn
kiếm được việc làm tốt. Các sự kiện, vấn đề xảy ra thì bất chợt, không báo
trước, vì vậy để làm nghề đôi lúc sinh viên không tránh khỏi việc đến lớp
muộn. Dĩ nhiên việc học rất quan trọng nhưng nhiều khi cũng cần linh động,
thoáng hơn, tạo điều kiện để cho sinh viên có cơ hội tiếp xúc, trải nghề. Bởi
thực tế âu cũng là bài học vô cùng cần thiết cho người làm báo.
Vấn đề mà chúng ta cần quan tâm hơn có lẽ là chất lượng của các buổi học, cần
học thật, làm thật thay vì việc điểm danh hào nhoáng. Các giảng viên Học viện
báo chí - tuyên truyền nên chăng không ngừng đổi mới bài giảng, gần gũi hơn
với sinh viên? Bài thi cuối kì cần sát với chương trình học tại lớp, đánh giá
được đúng thực lực của người học. Có như vậy thì sinh viên mới có ý thức tự
giác, chuyên cần đến lớp nghe giảng, đồng thời biết tự tìm tòi, học hỏi các kiến

nguy nga tráng lệ rồi chú thích đấy là biệt thự của gia đình ông Thủ tướng.
Nhiều người không khỏi sững sờ, bán tín, bán nghi. Mãi đến khi có người chỉ ra
rằng hình ảnh đó đích thị một nghìn phần nghìn là lâu đài của Thủ tướng
Paskitan, Benazir Bhutto, thì mọi người mới vỡ lẽ “hoá ra là như vậy”, ông Thủ
tướng đã bị người ta gán ghép trắng trợn.
Còn nữa, vừa qua trong một hội nghị có một vị cao niên đã nói liều: Thủ tướng
khi còn làm bí thư huyện uỷ Phú Quốc đã để xảy ra những vụ buôn lậu ở
huyện, mà tỉnh không xử lý. Tôi tìm hiểu mới biết sự thật thì ông Thủ tướng
không có làm bí thư Phú Quốc. Thời đó ông làm bí thư huyện uỷ Hà Tiên và
trong huyện không xảy ra vụ buôn lậu nào. Vị cao niên này cũng nói vài việc
nữa nhưng sự thật thì… chẳng có tí sự thật nào cả, hay đúng hơn đó là “sự thật”
giống như lâu đài của bà Bhutto nói ở trên mà thôi.

Nhà thờ họ bình dị của gia đình Thủ tướng (Ảnh: Nhà báo & Công luận).

Tôi là một trong số nhiều người chưa hài lòng với những gì mà ông Thủ tướng
đã làm được ở cương vị lãnh đạo Chính phủ. Đất nước vẫn còn nhiều khó khăn,
ổn định kinh tế chưa bền vững; nợ xấu chưa giải quyết được; hàng tồn kho còn
nhiều, nhất là nhà đất; nạn tham nhũng vẫn còn gây nhức nhối lòng người…
Những người ngay thẳng có thể và có quyền phê bình, góp ý ông, nhưng chẳng
ai vì thế mà lại đi bịa đặt trắng trợn để bôi đen uy tín của ông. Những người
đàng hoàng đã thẳng thắn chất vấn ông trước Quốc hội, trước thanh thiên bạch
nhật để cả bàn dân, thiên hạ cùng quan tâm theo dõi. Còn ông thì đã chân thành


nhận trách nhiệm, nhận hết yếu kém về mình và trình bày rõ ràng, thuyết phục
về kế hoạch lãnh đạo Chính phủ đưa đất nước vượt qua thử thách khó khăn.
Ông đã nói lên sự thật với tất cả lòng tự trọng và tinh thần trách nhiệm trước
Đảng, trước dân và rồi ông, từng bước làm như đã hứa, làm thật. Tôi rất tâm
đắc điều mà Đại biểu Quốc hội, Nhà Sử học Dương Trung Quốc nói đại ý đó

- Nhan đề của bài bình luận: “Nghĩ từ chuyện nhà thờ họ của Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng” cho thấy đây là bài bình luận về sự kiện. Tác giả bài báo
đã đưa ra những ý kiến bình luận thông qua việc đồn thổi về nhà thờ họ của
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thời gian gần đây trên nhiều bài báo.
Tuy tít bài viết gồm 12 chữ khá dài nhưng lại phù hợp, bởi đã nêu rõ được vấn
đề cần bình luận cũng như nguyên nhân có bài viết này. Từ chuyện bàn luận
không hay của nhiều người về nhà thờ họ của Thủ tướng, tác giả đã nêu ra
những ý kiến bình luận của riêng mình. Nhờ vậy, bài viết hấp dẫn hơn, thu hút
được nhiều quan tâm của độc giả, đặc biệt là những người thường quan tâm đến
Đảng, Nhà nước, đến Thủ tướng và thực hư của vấn đề này.
- Bài báo được viết dưới hình thức quen thuộc của bình luận, thể hiện khá hiệu
quả dụng ý của tác giả. Đó là nêu lên vấn đề, thực trạng (nhiều trang mạng viết
về nhà thờ họ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sự thật về nó), rồi đưa ra một
vài luận chứng về thực tế, nêu ra một số ý kiến, sau đó đánh giá.
- Như vấn đề được đặt ra ngay ở tít, nội dung chính của bài báo chủ yếu xoay
quanh chủ đề có nhiều ý kiến trái chiều về nhà thờ họ của Thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng. Ngay từ sapô của bài, tác giả đã dẫn ngay lý do viết bài: đó là trên
các trang mạng đăng một loạt các bài của Trần Huỳnh Trí Thức và một số cây
bút nặc danh dựng chuyện xuyên tạc đường lối của Đảng cũng như một số cán
bộ Đảng - Nhà nước, nhất là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; bên cạnh đó, lại có
bài “Sự thật về nhà thờ của gia đình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên
Giang” trên Nhà báo và Công luận.
Bài bình luận này đã nêu rõ được quan điểm cũng như luận điểm chính của tác
giả, đó là sự thật về nhà thờ họ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không như
các trang mạng, mọi người bấy lâu nay đồn thổi, mà thực chất nhà thờ họ của
Thủ tướng chỉ bình dị như các nhà thờ họ của các gia đình khác ở Việt Nam. Từ
đó, tác giả bắt đầu bình luận và đưa ra những ý kiến đánh giá của riêng mình.
- Nhờ có một luận điểm chính hết sức rõ ràng, vì vậy các luận cứ, luận chứng
trong bài đều được thống nhất, phục vụ cần thiết cho luận điểm. Bài viết rất


ra đời thì mọi chuyện mới được vỡ lẽ.
- Điểm hay thực sự của bài bình luận này là ở chỗ: cả bài không có bất kỳ câu
hỏi nào, tác giả làm gì, viết gì cũng rất rõ ràng, rành mạch, không bao giờ bắt


độc giả phải tự đi tìm câu trả lời; mà chính người viết đã dùng những lý lẽ, luận
chứng của mình, đánh giá trực tiếp, không vòng vo và rất logic để chứng minh
cho luận điểm chính của bài viết, thuyết phục người đọc, đưa cho họ những
thông tin cần thiết và bổ ích. Điều này rất phù hợp khi viết ở thể loại bình luận.
Ngoài ra, thông qua sự việc về nhà thờ họ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
tác giả đã bàn về cái cao hơn, hướng mọi người đến mục đích chính của bài
viết. Đó là văn hoá bôi nhọ, văn hoá “gắp lửa bỏ bàn tay người khác” sẽ trở
thành “chuyện thường ngày ở huyện” và nếu như ai đó bị vu oan, bôi đen, tâm
hồn họ và người thân sẽ ra sao? Đến kết bài, tác giả cũng vẫn bàn luận, đưa ra
lời kêu gọi mọi người không nên vô cảm, thờ ơ trước cái xấu bởi những tác hại
khôn lường của nó.
- Nhìn chung đây là một bài bình luận hay, hợp lý, tác giả đã biết cách viết,
bình luận thu hút cũng như thuyết phục được độc giả tin vào luận điểm chính
của bài từ một sự kiện. Cả bài báo cho thấy được rõ nét cái tôi lý lẽ của tác giả đặc trưng cơ bản của thể loại bình luận báo chí.
- Tuy nhiên nếu như bài viết có thêm tít xen, để từ đó thể hiện luận cứ, luận
chứng một cách rõ ràng thì sẽ tăng tính thuyết phục hơn nữa.




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status