MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Với đà phát triển đi lên của đất nước, đặc biệt là từ sau khi Đảng ta
tiến hành công cuộc đổi mới, chuyển hướng quản lý nền kinh tế từ cơ chế
kế hoạch hóa tập trung bao cấp sang nền kinh tế thị trường định hướng xã
hội chủ nghĩa, kết quả là hơn mười năm qua tình hình kinh tế xã hội của cả
nước nói chung và của Bến Tre nói riêng đã có bước phát triển mới. Đời
sống của nhân dân trong tỉnh đã có nhiều khởi sắc, thu nhập bình quân đầu
người từ 101,8 USD năm 1991 tăng lên 187,8 USD năm 1994 và chỉ tiêu
cuối năm 2000 là 280 USD. Tuy nhiên, sự chuyển biến đó đến nay vẫn còn
chậm chạp, đời sống vật chất, văn hóa và tinh thần của nhân dân vẫn ở vào
hạng "nghèo" trong khu vực mặc dù tiềm năng kinh tế - xã hội có thể cho là
không thua kém các tỉnh bạn bao nhiêu; có lẽ đây là tình trạng khá phổ biến
ở các tỉnh đa phần là nông nghiệp. Thực tế trên đã được Đại hội đại biểu
lần thứ VI của Đảng bộ tỉnh Bến Tre đánh giá: "Nền kinh tế tỉnh ta phát
triển chưa vững chắc một số mặt yếu kém chậm được khắc phục như công
nghiệp chế biến yếu, thiết bị lạc hậu. Cơ sở hạ tầng dù các năm qua ta có
nhiều cố gắng để xây dựng nhưng nhìn chung vẫn còn kém, chưa đáp ứng
được yêu cầu phát triển. Thiếu vốn đầu tư cho sản xuất và xây dựng. Thiếu
đội ngũ cán bộ quản lý kinh tế, sản xuất kinh doanh và cán bộ kỹ thuật
giỏi" [3, 36]. Sự tăng trưởng kinh tế của tỉnh còn thấp so với khu vực đồng
bằng sông Cửu Long, theo số liệu thống kê cuối năm 1999, tỉnh Bến Tre có
gần 5,2% lực lượng lao động thất nghiệp, trong khi số lao động tăng bình
quân mỗi năm là 16.500 người và dân số phi nông nghiệp lại giảm từ 8,9%
năm 1990 xuống còn 3,2% năm 1998.
Vậy nguyên nhân từ đâu? Chúng tôi nghĩ rằng có nhiều nguyên
nhân, nhưng quan trọng nhất là lao động, đào tạo nguồn lao động, tổ chức
1
sử dụng nguồn lao động. Do đó nếu có chủ trương chính sách đúng, thật sự