MỤC LỤC
Trang
MỞ ĐẦU
1.
1.1.
1.2.
2.
2
Lý luận chung về “Diễn biến hòa bình” của các thế lực
thù địch.
Đấu tranh phòng chống “Diễn biến hòa bình” là một yêu
cầu khách quan trong tình hình hiện nay.
Âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình” của các thế lực
thù địch đối với nước ta trên các lĩnh vực.
3
3
7
Những giải pháp cơ bản đấu tranh phòng, chống “Diễn
biến hòa bình” đối với quân đội trong tình hình hiện
9
nay.
2.1.
Bối cảnh mới và quan điểm của Đảng ta về Chiến lược
nằm trong chiến lược “thúc đẩy phát triển thị trường tự do”, và “mở rộng dân chủ
toàn cầu của Mỹ và đồng minh”.
Chủ nghĩa Mác-Lênin đã khẳng định: Đấu tranh giai cấp là động lực phát
triển của xã hội, trong xã hội có đối kháng giai cấp; lịch sử phát triển của của xã
hội loài người từ trước đến nay là lịch sử của các cuộc đấu tranh giai cấp. Cuộc
đấu tranh giữa giai cấp vô sản với giai cấp tư sản là cuộc đấu tranh giai cấp cuối
cùng trong lịch sử, trong cuộc đấu tranh này giai cấp vô sản có sứ mệnh lịch sử là
tiêu diệt chủ nghĩa tư bản, xây dựng thành công CNXH trên phạm vi toàn thế giới.
Vì thế, mục tiêu tiêu diệt CNXH, hướng các nước XHCN đi theo quỹ đạo “thế giới
tự do” tư bản chủ nghĩa, luôn là mục tiêu nhất quán của chủ nghĩa đế quốc, đứng
đầu là Mỹ; thực hiện mưu đồ đó chúng đã tiến hành nhiều chiến lược phản cách
mạng, trong đó có chiến lược “DBHB”.
Đối với nước ta, Đảng ta chỉ rõ “DBHB” là một trong bốn nguy cơ của cách
mạng Việt Nam. Thực tiễn ở Đông Âu cho thấy hệ thống các nước XHCN bị xụp
đổ, đó chính là từ những mâu thuẫn nội tại bên trong, tác động tư tưởng nhằm
chuyển hoá nhận thức, đi đến xa rời mục tiêu đã chọn đều là những thủ đoạn chủ
yếu của chiến tranh tâm lý, là kiểu “DBHB". Đây là chiến lược nhất quán của các
thế lực thù địch nhằm làm suy yếu, xóa bỏ sự lãnh đạo của các đảng cộng sản,
chống lại các nước đi theo con đường XHCN.
3
1. Lý luận chung về “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.
1.1. Đấu tranh phòng chống “Diễn biến hòa bình” là một yêu cầu khách
quan trong tình hình hiện nay.
Từ sau đại chiến thế giới lần thứ hai đến nay, nhất là những năm 70 của thế
kỷ XX khi CNXH phát triển mạnh thành hệ thống, tạo thế cân bằng nhất định. Đây
là vấn đề nhức nhối đối với chủ nghĩa đế quốc, đặc biệt là Mỹ với mục tiêu tiêu
diệt CNXH là vấn đề nhất quán của chúng trong mấy chục năm qua. Sau nhiều lần
vũ trang xâm lược và can thiệp vũ trang thất bại, chúng hiểu rằng không thể dùng
trong một cuộc chiến tranh thông thường. “Trong một cuộc chiến tranh hạt nhân sẽ
không có người chiến thắng, chỉ có kẻ chiến bại. Nhưng vẫn không có gì có thể
thay thế được cho chiến thắng Liên xô tìm cách giành thắng lợi mà không có chiến
tranh. Câu trả lời của chúng ta không thể đơn giản là hoà bình mà không cần thắng
lợi. Chúng ta cũng phải tìm cách giành thắng lợi mà không có chiến tranh”.
Cách đặt vấn đề thắng - thua một cách trực diện như thế này của các thế lực
đế quốc và phản động quốc tế nói lên tính chất quyết liệt, một mất một còn của
cuộc đấu tranh giữa CNXH và chủ nghĩa tư bản trong giai đoạn hiện nay. Trong
chiến lược “DBHB”, chủ nghĩa đế quốc đã đề ra mục tiêu chiến lược khác hẳn các
chiến lược chống cộng trước đây cả về mức độ lẫn quy mô. Các chiến lược trước
đây (“kiềm chế”, “hoà hoãn cứng rắn”...) mới dừng ở mức ngăn chặn, kiềm chế sự
phát triển của CNXH và phong trào cách mạng thế giới. Sang chiến lược “DBHB”,
chủ nghĩa đế quốc đã đề ra mục tiêu là phải tiêu diệt CNXH thời gian còn lại.
Về quy mô, các chiến lược chống cộng trước đây của chủ nghĩa đế quốc mới
giới hạn trong phạm vi giành giật từng địa bàn cụ thể với CNXH. Trong chiến lược
“DBHB” chúng đặt ra vấn đề phải “cạnh tranh hữu hiệu” với CNXH trên tất cả các
vấn đề và ở mọi khu vực địa lý-chính trị, đặc biệt là ngay tại các nước XHCN, tiến
tới xoá bỏ hoàn toàn CNXH với tư cách là một hệ tư tưởng, một con đường phát
triển của xã hội loài người. Chúng đã nói rất rõ ý đồ rằng, với chiến lược “DBHB”
chúng “không tìm cách thắng bất cứ nước nào hoặc con người nào, mà tìm cách
làm cho tư tưởng tự do thắng tư tưởng độc tài chuyên chế, một tư tưởng sẽ phủ
nhận tự do”. Rõ ràng là, mục tiêu chiến lược của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực
phản động đề ra trong chiến lược “DBHB” lần này chứa đựng đầy tham vọng, vượt
xa các chiến lược chống cộng từ trước đến nay.
“Diễn biến hòa bình” trong chiến lược hiện nay của chủ nghĩa đế quốc và
các thế lực phản động quốc tế là tác động vào bên trong các nước XHCN, thực
hiện cuộc vận động phản cách mạng để làm thất bại công cuộc đổi mới, cải cách,
5
6
cực”, đồng thời để bảo vệ những thành quả “DBHB” mà chúng đã làm được ở các
nước XHCN theo phương châm “tích luỹ nhiều thắng lợi nhỏ lại”. Trong quá trình
thực hiện chiến lược “DBHB”, chúng đề ra phương châm chiến lược tổng quát là:
bám sát diễn biến tình hình ở mỗi nước XHCN để tác động đúng lúc, đúng chỗ và
đúng cách vào bên trong các nước.
“Diễn biến hòa bình” là chiến lược chống phá cách mạng Việt Nam mà các
thế lực đế quốc, phản động đứng đầu là đế quốc Mỹ chủ trương, tổ chức thực hiện
từ rất sớm và tăng cường lực lượng, phương tiện, cường độ cao hơn, tính chất, thủ
đoạn nham hiểm, xảo quyệt, thâm độc và tinh vi hơn nhằm phá hoại, làm suy yếu
và tiến tới lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước và chế độ XHCN, lái Việt
Nam đi theo quỹ đạo chế độ tư bản chủ nghĩa. Rõ ràng “DBHB” của chủ nghĩa đế
quốc thực sự là nguy cơ và thách thức lớn đối với cách mạng nước ta đang trên con
đường đi lên CNXH; do đó, phòng chống “DBHB” thực sự trở thành nhiệm vụ cấp
bách, hàng đầu của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta trong giai đoạn hiện nay
và phải được kết hợp chặt chẽ với nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc
XHCN. Đảng ta đã chỉ rõ: “Đất nước ta phải đối mặt với nhiều thách thức. Bốn
nguy cơ mà Đảng ta từng chỉ rõ; tụt hậu xa hơn về kinh tế so với nhiều nước trong
khu vực và trên thế giới, chệch hướng XHCN, nạn tham nhũng và tệ quan liêu,
“DBHB” do các thế lực thù địch gây ra đến nay vẫn tồn tại và diễn ra phức tạp,
đan xen và tác động lẫn nhau, không thể xem thường nguy cơ nào”2.
Theo dự tính của các chiến lược gia tư sản thì Việt Nam có Đảng cộng sản
vững mạnh và là ngọn cờ cho cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc và CNXH, chống
đế quốc và phản động, vì thế nếu xoá bỏ được CNXH ở Việt Nam, khuất phục
được dân tộc Việt Nam sẽ tạo tiền đề thuận lợi cho việc chống phá XHCN và
phong trào tiến bộ trong khu vực cũng như trên toàn thế giới. Tiến hành chiến lược
“DBHB”, đế quốc Mỹ và bọn phản động với nhiều thủ đoạn nhằm thực hiện quá
trình “Tự do kinh tế”, tiến đến “Tự do chính trị”, xoá bỏ CNXH, lái Việt Nam theo
tư tưởng, địch sử dụng các thủ đoạn, phương thức toàn diện. Đặc biệt chúng khai
thác triệt để những sai lầm của Đảng và Nhà nước ta trong quá trình đổi mới nhằm
kích động xu hướng bài xích, chống đối CNXH, bịa đặt, xuyên tạc, vu cáo là
những thủ đoạn cổ điển mà bộ máy tuyên truyền phản động thường sử dụng chống
phá cách mạng trên phạm vi thế giới cũng như trong nước. Chúng thường sử dụng
các phương tiện thông tin hiện đại kết hợp với sử dụng các thủ đoạn chiến tranh
tâm lý để thực hiện ý đồ chống phá ta về chính trị tư tưởng.
8
Trên lĩnh vực kinh tế, bằng các hoạt động “DBHB” địch vừa phá ta về kinh
tế, thông qua kinh tế để chống phá ta về chính trị. Chúng thực hiện bao vây, cấm
vận, phá hoại làm suy yếu nền kinh tế của ta, thông qua kinh tế để chống phá ta về
chính trị. Từ năm 1986 khi nước ta thực hiện công cuộc đổi mới, mở cửa, tăng
cường quan hệ kinh tế với các nước trên thế giới thì địch rất chú trọng lợi dụng các
quan hệ đó như là công cụ, con bài để đặt điều kiện, gây sức ép về chính trị đối với
ta; Đồng thời chúng thông qua các hoạt động kinh tế để cài cắm, nhen nhóm các
lực lượng phản động, chống đối trong lòng chế độ ta. Trong những năm qua, mưu
đồ của chúng thể hiện rõ: địch tìm cách thúc đẩy nhanh quá trình tư nhân hoá, hổ
trợ cho kinh tế tư nhân phát triển, hạn chế vai trò chủ đạo của nền kinh tế nhà nước
XHCN, từ đó thúc đẩy khả năng chệch hướng XHCN về nền kinh tế trên đất nước
ta. Trong quá trình liên doanh, liên kết, các thế lực thù địch rất chú ý đến các hoạt
động mua chuộc , lợi dụng, lôi kéo làm tha hoá đội ngũ cán bộ. Cũng thông qua
các hoạt động hợp tác, giao lưu kinh tế để chúng tăng cường các hoạt động tình
báo, thu thập tin tức, tài liệu, lấy cắp các bí mật quốc gia, bí mật quân sự, nhằm
phục vụ cho chiến lược chống phá cách mạng Việt Nam lâu dài.
Tiến hành chiến lược “DBHB”, địch rất coi trọng phá ta trên lĩnh vực văn
hoá-xã hội của chúng là thực hiện “thẩm thấu hoà bình” về văn hoá, thúc đẩy sự
phát triển văn hoá ngoại lai, lấn át, làm suy yếu văn hoá truyền thống-thực chất đó
cũng là sự xâm lăng về văn hoá của chủ nghĩa đế quốc đối với các quốc gia độc
động ngầm, mua chuộc, dụ dỗ, lôi kéo cán bộ, chiến sĩ, phá hoại cơ sở vật chất kỹ
thuật, phương tiện chiến đấu. Đẩy mạnh các hoạt động chống phá tư tưởng và tổ
chức, chia rẽ đoàn kết nội bộ và sự đoàn kết của các tổ chức trong hệ thống chính
trị, khi có điều kiện lôi kéo một bộ phận quân đội và công an vào hoạt động chống
phá Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN ở nước ta.
2. Những giải pháp cơ bản đấu tranh phòng, chống “Diễn biến hòa
bình” đối với quân đội trong tình hình hiện nay.
2.1. Bối cảnh mới và quan điểm của Đảng ta về Chiến lược bảo vệ Tổ
quốc trong tình hình mới.
Sau khi hệ thống XHCN không còn, tình hình thế giới biến đổi hết sức
phong phú, phức tạp, khó dự đoán. Sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của
10
chúng ta cũng có những đặc điểm mới. Cùng với quá trình đồi mới trên mọi lĩnh
vực của đời sống xã hội, tình hình trong nước cũng xuất hiện nhiều đặc điềm mới
với tất cả thời cơ và nguy cơ mới.
Trước tình hình đó, Hội nghị TW8 (Khóa IX) của Đảng về Chiến lược
bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới đã nêu rõ các quan điểm mới về bảo vệ Tổ
quốc. Các quan điểm đó vừa thể hiện tư duy mới của Đảng ta về bảo vệ tổ quốc
vừa có giá trị định hướng hoạt động của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ta trong
giai đoạn hiện nay. Để thực hiện thắng lợi Chiến lược quan trọng nói trên, cần
nhận đầy đủ những nội dung trong quan điểm đổi mới của Đảng.
Trước hết, tư duy về bảo vệ Tổ quốc của chúng ta lâu nay thường chú trọng
đến bào vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, chống lại sự xâm lược từ bên
ngoài. Tư duy mới về nhiệm vụ báo vệ Tổ quốc hiện nay gắn các nội dung trên với
nhiệm vụ bảo vệ Đảng, bảo vệ nhân dân và bảo vệ chế độ XHCN Trong tình hình
mới, nhằm bảo đảm vững chắc sự tồn tại và phát triển của Tổ quốc XHCN, không
chỉ bảo vệ độc lập dân tộc, thống nhất đất nước và chủ quyền quốc gia, toàn vẹn
lãnh thổ, bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng, mà còn là bảo vệ nhân dân, giữ gìn và phát