Thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ ở nước ta hiện nay (tt) - Pdf 48

VIỆN HÀN LÂM
KHOA HỌC XÃ HỘI VIỆT NAM
HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI

VÕ THÀNH ĐỦ

THỰC HÀNH QUYỀN CÔNG TỐ ĐỐI VỚI
CÁC TỘI PHẠM VỀ HỐI LỘ Ở NƯỚC TA HIỆN NAY

ẰN
G SÔNGG
Chuyên ngành: Luật hình sự và tố tụng hình sự
Mã số: 9.38.01.04

TÓM TẮT LUẬN ÁN TIẾN SĨ LUẬT HỌC

HÀ NỘI – 2018


Công trình được hoàn thành tại:
HỌC VIỆN KHOA HỌC XÃ HỘI

Người hướng dẫn khoa học: 1. TS. ĐINH XUÂN NAM
2. TS. LÊ THÀNH DƯƠNG
Phản biện 1: PGS.TS. TRẦN ĐÌNH NHÃ

Phản biện 2: PGS.TS. CAO THỊ OANH
Phản biện 3: PGS.TS. TRẦN HỮU TRÁNG

Luận án sẽ được bảo vệ trước Hội đồng chấm luận án tiến sĩ họp tại:
Học viện Khoa học xã hội

tội phạm về hối lộ diễn ra hết sức phức tạp, tinh vi; số lượng vụ việc tội phạm
ngày một tăng, mặt khác còn thể hiện tính đặc thù cơ bản, gây nhiều khó khăn
cho công tác thực hành quyền công tố. Tội phạm về hối lộ thể hiện ở những đặc
thù cơ bản như: loại tội phạm này diễn ra bằng lời nói và hành động trực tiếp
không để lại hiện trường, thường không có người làm chứng, tội phạm diễn ra
nhanh chóng; của hối lộ là tài sản, tiền bạc hoặc các lợi ích khác được chuyển
giao bằng nhiều hình thức tinh vi. Ngay cả trường hợp tội phạm bị bắt quả tang,
các đối tượng phạm tội vẫn chối tội vì có sự đồng thuận của các đối tượng.
Trong những năm vừa qua, ngành Kiểm sát đã phối hợp với các cơ quan
tiến hành tố tụng tấn công mạnh mẽ và có hiệu quả vào các tội phạm tham nhũng
nói chung, tội phạm về hối lộ nói riêng và đã đạt được những kết quả quan trọng,
góp phần to lớn trong việc giữ gìn và bảo đảm tình hình trật tự trị an, ổn định tình
hình chính trị, kinh tế, văn hóa – xã hội được Đảng, Nhà nước và nhân dân ghi
nhận. Công tác thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ còn gặp
nhiều khó khăn vướng mắc và bộc lộ một số tồn tại, thiếu sót như: kiểm tra xác
minh chưa kịp thời; chất lượng công tác thực hành quyền công tố trong giai đoạn
điều tra chưa cao; thực hành quyền công tố trong việc khởi tố vụ án, khởi tố bị
can chưa chặt chẽ dẫn đến còn bỏ lọt tội phạm và người phạm tội, làm oan người
vô tội. Do đó, nghiên cứu sinh lựa chọn vấn đề "Thực hành quyền công tố đối
với các tội phạm về hối lộ ở nước ta hiện nay " làm đề tài luận án tiến sĩ nhằm
giải quyết những vấn đề lý luận và thực tiễn, góp phần nâng cao hiệu quả hoạt
động điều tra, truy tố, xét xử của các cơ quan tiến hành tố tụng đối với tội phạm
về hối lộ ở Việt Nam là cấp thiết khách quan.
2. Mục tiêu và nhiệm vụ nghiên cứu
Mục tiêu nghiên cứu của đề tài luận án là nhằm tiếp cận một cách có hệ
thống và toàn diện công tác thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối
lộ trên cả hai bình diện lý luận và thực tiễn. Tìm ra nguyên nhân bất cập trong
thực hành quyền công tố. Trên cơ sở đó đề xuất một số giải pháp, kiến nghị góp
phần hoàn thiện lý luận và thực tiễn nhằm nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác
thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ ở nước ta.

+ Về thời gian: Đề tài nghiên cứu thực tiễn về thực hành quyền công tố trong
giai đoạn điều tra và xét xử sơ thẩm các vụ án về hối lộ trong khoảng thời gian 10 năm
từ năm 2007 đến 2016.
+ Về không gian: Địa bàn khảo sát, phân tích đánh giá được thực tiễn thực hành
quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ trên phạm vi cả nước trong đó tập trung ở
những tỉnh, thành phố trọng điểm, những ngành thường xảy ra tội phạm về hối lộ.
4.Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu
- Phương pháp luận của luận án là phép biện chứng duy vật của chủ nghĩa MácLênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và các quan điểm của Đảng, Nhà nước Tòa án trong đấu tranh
phòng, chống tội phạm nói chung và đấu tranh phòng, chống tội phạm về hối lộ nói riêng.
- Phương pháp nghiên cứu: Luận án được nghiên cứu bằng nhiều phương
pháp khác nhau như: Phương pháp thống kê, tổng hợp, phân tích, so sánh, điều tra
xã hội học; bằng các biện pháp khảo sát, sử dụng biểu đồ minh hoạ; phỏng vấn, tọa
đàm với các Kiểm sát viên, Điều tra viên, Thẩm phán có nhiều kinh nghiệm về đấu
tranh phòng chống tội phạm về hối lộ; khảo cứu các văn bản, tài liệu có liên quan
đến công tác đấu tranh phòng, chống loại tội phạm này.
5. Ý nghĩa lý luận và thực tiễn của luận án
5.1.Ý nghĩa lý luận
Luận án đã góp phần bổ sung, hoàn thiện lý luận khoa học pháp lý chuyên
ngành kiểm sát; làm rõ nội dung có tính đặc thù của công tác thực hành quyền công tố
đối với các tội phạm về hối lộ nhằm góp phần nâng cao nhận thức lý luận về vị trí, vai
trò của VKSND trong đấu tranh phòng chống tội phạm về hối lộ và nâng cao hiệu quả
hoạt động thực hành quyền công tố của ngành kiểm sát.
5.2. Ý nghĩa thực tiễn
Luận án có thể được sử dụng làm tài liệu phục vụ cho công tác đào tạo, bồi
dưỡng chuyên sâu nghiệp vụ kiểm sát trong Trường Đại học kiểm sát Hà Nội; Trường
đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ kiểm sát tại thành phố Hồ Chí Minh; là nguồn tài liệu
giúp CQĐT và VKSND tham khảo xây dựng qui chế phối hợp liên ngành trong phòng,
chống tội phạm nói chung và tội phạm về hối lộ nói riêng; cung cấp cho các Kiểm sát
viên kiến thức cơ bản, thao tác nghiệp vụ kiểm sát khi thực hành quyền công tố đối với
các tội phạm về hối lộ.

đối với các tội phạm về hối lộ ở nước ta.
Chương 1
TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU
1.1.Tình hình nghiên cứu
1.1.1. Các công trình nghiên cứu của nước ngoài
-Các công trình nghiên cứu về vị trí, vai trò, chức năng của Viện Kiểm sát/
Viện công tố, các luận án tiến sĩ nước ngoài.
Đối với các quốc gia tại khu vực Đông Nam Á: Tại Indonesia, Công trình
nghiên cứu về tổ chức và hoạt động của hệ thống tư pháp Indonesia (2010) của
TS.Simon Butt, Đại học Sydney phân tích Luật Công tố viên 2004 của Indonesia:“Công
tố viên trực tiếp tiến hành điều tra các tội phạm liên quan đến tham nhũng, buôn lậu và
lật đổ chính quyền. Công tố viên phối hợp với Điều tra viên cảnh sát hoàn tất hồ sơ vụ
án, bao gồm cả điều tra bổ sung trước khi chuyển hồ sơ cho Tòa án” [64].
Các công trình nghiên cứu đã chỉ ra các quy định về TTHS còn nhiều bất cập,
sự hợp tác và mối quan hệ giữa Công tố viên và Điều tra viên thuộc lực lượng Cảnh sát.
Lực lượng Cảnh sát và Công tố thường chỉ trích nhau về tình trạng thiếu năng lực trong
giai đoạn điều tra.
3


Luận án tiến sĩ của Tony Paul Marguery,“Sự thống nhất và đa dạng của các
cơ quan công tố tại châu Âu”là công trình nghiên cứu chuyên sâu về Cơ quan công tố
của bốn quốc gia châu Âu bao gồm Pháp, Hà Lan, Ba Lan và Cộng hòa Séc [69]. Kết
quả nghiên cứu của công trình về hoạt động của cơ quan công tố như sau:
Cộng hòa Pháp, Viện công tố Pháp có tư cách đại diện cho xã hội, trách nhiệm
chính là tìm kiếm, đòi hỏi các hoạt động điều tra phải tuân thủ đúng pháp luật khi điều
tra các tội phạm, bảo vệ lợi ích chung của xã hội.
Hà Lan, Công tố viên thực hành quyền công tố và phải giám sát giai đoạn điều
tra các vụ án hình sự, đặc biệt các vụ án hối lộ, tham ô cũng như các vụ án kinh tế, chức
vụ. Công tố viên có thể đề ra yêu cầu cho tất cả những người tham gia tố tụng. Công tố

dẫn về vai trò của công tố viên” được thông qua tại Hội nghị lần thứ tám về phòng
chống tội phạm và xử lý người phạm tội nhằm cung cấp các thông tin thiết thực và lý
luận pháp lý để các quốc gia nghiên cứu đưa vào nội luật. [77].
Trong báo cáo Chương trình phát triển của Liên hiệp quốc (2010), “Báo cáo
nghiên cứu về tổ chức và chức năng của hệ thống tư pháp ở năm quốc gia chọn lọc (Trung
Quốc, Liên bang Nga, Nhật Bản, Hàn Quốc và Indonesia)” , nội dung của mỗi báo cáo
4


thành phần là cung cấp những thông tin cơ bản nhất về thực trạng và vấn đề cải cách tư pháp
ở mỗi quốc gia được nghiên cứu. [62].
Bài tham luận của Jorg-Martin Jehle tại Hội nghị UNDP-POGAR Cairo (năm 2005),
“Chức năng của Cơ quan công tố từ góc nhìn so sánh tại châu Âu - Các nghiên cứu quốc tế có
thể đóng góp cho sự phát triển tư pháp hình sự như thế nào”. Ở hầu hết các nước châu Âu (trừ
Anh và Ailen), Cơ quan công tố được xem như cơ quan đứng đầu trong hoạt động tư pháp hình
sự đặc biệt ở giai đoạn điều tra, nghĩa là Cơ quan Công tố phải kiểm sát tất cả các bước điều tra
tội phạm của Cảnh sát cho tới hoạt động tiến hành xét xử tại Tòa. [66].
Theo Báo cáo thảo luận nhóm tại Hội nghị quan chức cấp cao lần thứ 120 của
Viện Phòng ngừa và xử lý tội phạm tại Khu vực châu Á và Viễn Đông của Liên Hiệp
quốc (UNAFEI), (2002), “Sự hợp tác giữa Cảnh sát và các Công tố viên” đã xác định
phạm vi, nhiệm vụ, quyền hạn của Cơ quan công tố ở các nước rất khác nhau. [76].
Báo cáo nghiên cứu về tổ chức và hoạt động của hệ thống tư pháp Nhật Bản (2010)
của PGS. Luke NotTòa ánge, Đại học Tổng hợp Sydney, GS. Kent Anderson, Đại học Quốc
gia Úc, GS. Makoto Ibusuki, Đại học Tổng hợp Seijo, GS. David Johnson, Đại học tổng hợp
Hawai nghiên cứu, phân tích: Viện Công tố Nhật Bản,cũng có chức năng, nhiệm vụ rất quan
trọng trong TTHS [70].
1.1.2. Tình hình nghiên cứu trong nước
- Các sách chuyên khảo và luận án liên quan đến đề tài luận án
Võ Khánh Vinh (1996) “Tìm hiểu trách nhiệm hình sự đối với các tội phạm về
chức vụ” đây là một trong những cuốn sách đầu tiên nghiên cứu chuyên sâu và phân

Tạp chí Kiểm sát (2007), “Trách nhiệm hình sự đối với các tội phạm về tham
nhũng trong Bộ luật hình sự Việt Nam”. Nội dung sách chuyên khảo nhận định tham ô,
hối lộ là một hiện tượng xã hội thuộc phạm trù lịch sử, nó gắn liền với sự ra đời và phát
triển của Nhà nước, còn Nhà nước là còn tham nhũng, không phân biệt chế độ kinh tế,
chính trị, xã hội.
Nguyễn Tiến Sơn, (2012), Luận án tiến sĩ“Mối quan hệ giữa Cơ quan điều tra
với VKS trong TTHS Việt Nam”, tác giả đã nghiên cứu dưới góc độ lý luận một cách có
hệ thống, toàn diện và chuyên sâu về mối quan hệ giữa CQĐT và VKSND trong TTHS
Việt Nam.
Lê Thị Tuyết Hoa, Luận án tiến sĩ luật học (năm 2005), với đề tài “Quyền công tố
ở Việt Nam”, đã nghiên cứu những vấn đề lý luận về vấn đề quyền công tố ở một số nước
trên thế giới và quyền công tố trong TTHS ở Việt Nam; Luận án đã xác định quyền công tố
trong TTHS là “Quyền của Nhà nước giao cho VKS thực hiện theo quy định của Hiến pháp
và pháp luật để truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người phạm tội, thực hiện sự buộc tội
đối với người đó tại Tòa án”.
Đào Lệ Thu (2011), “Các tội phạm về hối lộ theo luật hình sự Việt Nam trong sự
so sánh với luật hình sự Thụy Điển và Ốt-xtray-lia”, Luận án tiến sĩ luật học. Luận án so
sánh những dấu hiệu pháp lý của tội phạm về hối lộ theo luật hình sự Việt Nam, luật hình sự
Thụy Điển và luật hình sự Ốt-xtray-lia.
Tôn Thiện Phương (2017) “Thực hành quyền công tố trong tố tụng hình sự từ thực
tiễn tỉnh Nghệ An”, luận án tiến sĩ luật học tác giả đã nghiên cứu phân tích chức năng thực
hành quyền công tố, đối tượng, phạm vi của chức năng thực hành quyền công tố theo quy
định của luật tố tụng hình sự Việt Nam trên cơ sở đó luận án đã phân tích đánh giá thực
trạng thực hành quyền công tố của VKSND theo quy định của luật TTHS đối với các vụ án
hình sự trên địa bàn tỉnh Nghệ An.
- Các giáo trình, bài báo cáo, chuyên đề và bài viết có liên quan đến đề tài
luận án
Trường đào tạo bồi dưỡng nghiệp vụ kiểm sát (2004) “Kỹ năng thực hành
quyền công tố và kiểm sát điều tra, xét xử vụ án hình sự ”. Nội dung chủ yếu bao gồm
kĩ năng thực hành quyền công tố và kiểm sát việc tuân theo pháp luật trong việc điều

Tổng quan tình hình nghiên cứu ở trong nước và nước ngoài cho thấy: Những công
trình nghiên cứu ở nước ngoài đã tiếp cận đa chiều, phong phú, sâu sắc đối với vấn đề
về vai trò của cơ quan Công tố trong công tác thực hành quyền công tố nói chung và
thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ nói riêng. Mức độ tác động của
cơ quan Công tố trong công tác thực hành quyền công tố các vụ án hình sự ở mỗi nước
tuy có khác nhau. Nhưng qua nghiên cứu các công trình khoa học nói trên, có thể khẳng
định các nước trên thế giới đều xác định sự cần thiết phải có chức năng thực hành
quyền công tố ngay từ giai đoạn điều tra các vụ án hình sự. Đây có thể coi là mối quan
hệ phối hợp và chế ước giữa hai cơ quan, trong đó có mối quan hệ chế ước một chiều
của Cơ quan Công tố. Trước tình hình hiện nay cũng như yêu cầu cải cách tư pháp
và hội nhập quốc tế đang đặt ra; cần phải có nghiên cứu chuyên sâu.
1.3. Những vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu của luận án
Thứ nhất, bổ sung và hoàn thiện những vấn đề lý luận về chức năng thực
hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ; phương hướng đổi mới tổ chức
và hoạt động của VKSND theo yêu cầu cải cách tư pháp.
Thứ hai, làm rõ lý luận và thực tiễn về phương thức thực hiện chức năng
thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ cũng như những khó khăn,
vướng mắc, bất cập cần phải giải quyết.
Thứ ba, xác định đặc điểm, nội dung quan hệ phối hợp giữa VKSND và
Cơ quan điều tra và giữa VKSND với TAND trong điều tra, xét xử các vụ án hình
sự nói chung và mối quan hệ phối hợp giữa VKSND với các cơ quan này trong đấu
tranh phòng, chống các tội phạm về hối lộ nói riêng.
Thứ tư, khảo sát, nghiên cứu đánh giá thực trạng chức năng thực hành
quyền công tố của VKSND đối với các tội phạm về hối lộ trong thời gian 2007 –
2016, tìm ra nguyên nhân kết quả đạt được và những hạn chế khắc phục .
Thứ năm, đề xuất giải pháp, kiến nghị nâng cao hiệu quả công tác thực
hành quyền công tố đối với các tội phạm về hối lộ nhằm góp phần nâng cao hiệu
quả hoạt động điều tra và xét xử các tội phạm về hối lộ trong giai đoạn hiện nay và
trong những năm sắp tới.
Kết luận Chương 1

“Tội phạm về hối lộ là hành vi do người có năng lực trách nhiệm thực hiện
một cách cố ý bằng hình thức dùng lợi ích nào đó tác động đưa người có chức vụ quyền
hạn làm điều trái pháp luật nhưng có lợi cho mình xâm phạm hoạt động đúng đắn của
cơ quan, tổ chức, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân”.
2.1.2. Quy định của pháp luật hình sự Việt Nam về các tội phạm hối lộ
2.1.2.1 Khái quát quá trình hình thành và hoàn thiện các quy định của pháp
luật hình sự về các tội phạm hối lộ ở Việt Nam
Giai đoạn từ sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đến pháp điển hóa lần thứ
nhất - BLHS Việt Nam năm 1985
Có các Văn bản sau: Sắc lệnh số 223/SL ngày 17/11/1946 quy định hướng dẫn
các Tòa án trừng trị một số một số tội phạm liên quan đến tài sản; Sắc lệnh số 267/SL
ngày 15/6/1956; Pháp lệnh ngày 21/10/1970 quy định về việc "Trừng trị các tội phạm
xâm phạm tài sản xã hội chủ nghĩa và tài sản công dân" Sắc lệnh số 03/SL, ngày
15/3/1976 quy định"Tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn" và quy định tội "nhận và đưa
hối lộ"; Nghị quyết hội nghị lần 06 của Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa IV đã đề
ra chủ trương “Kiên quyết đấu tranh những mặt tiêu cực trong hoạt động kinh tế và xã
hội nhất là tệ nạn ăn cắp, hối lộ ức hiếp quần chúng”; Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội
chủ nghĩa Việt Nam năm 1980 ngày 20/5/1981, Ủy ban thường vụ Quốc hội ban hành
pháp lệnh trừng trị tội hối lộ.
Bộ luật hình sự Việt Nam năm 1985 đến Bộ luật hình sự năm 1999
8


Quốc hội nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa VII đã thông qua
BLHS và đã có hiệu lực ngày 01/01/1986. BLHS năm 1985 là bước tiến quan trọng
trong lịch sử lập pháp hình sự ở nước ta. BLHS, có 20 Chương với 280 Điều. Tội nhận
hối lộ được quy định tại Điều 226 và được sửa đổi, bổ sung 3 lần vào các năm: ngày
12/8/1991; ngày 22/12/1992 và ngày 10/5/1997.
Bộ luật hình sự Việt Nam năm 1999 đến Bộ luật hình sự năm 2015
Nhằm đáp ứng nhu cầu đấu tranh phòng chống tội phạm trong tình hình mới,

Ngoài việc vẫn giữ nguyên quy định không áp dụng thời hiệu truy cứu trách
nhiệm hình sự đối với các tội xâm phạm an ninh quốc gia quy định tại Chương XIII và
các tội phá hoại hòa bình, chống loài người và tội phạm chiến tranh quy định tại
Chương XXVI, khoản 3 Điều 28 còn bổ sung thêm hai tội khác vào các trường hợp
không áp dụng thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự: Tội tham ô tài sản theo khoản 3
và khoản 4 Điều 353; Tội nhận hối lộ theo khoản 3 và khoản 4 Điều 354.
Hai là, hình phạt (chương VI)
Chế tài đối với tội phạm về chức vụ hiện nay tương đối nghiêm khắc, loại hình
phạt chủ yếu là tù, chỉ đối với 05 tội phạm có quy định hình phạt cải tạo không giam
9


giữ (các tội phạm quy định tại các Điều 281, 285, 286, 287 và 288). Do vậy, BLHS
2015 đã bổ sung hình phạt cải tạo không giam giữ tại khoản 1 của 14 điều luật quy định
về tội phạm cụ thể của chương này. Đồng thời, BLHS 2015 cũng bổ sung quy định hình
phạt tiền là hình phạt chính đối với 02 tội danh, đó là tội đưa hối lộ (Điều 364), tội môi
giới hối lộ (Điều 365).
Nhằm hạn chế hình phạt tử hình, đồng thời khuyến khích người phạm tội tham
nhũng khắc phục hậu quả, nộp lại tiền cho Nhà nước, Điều 40 Bộ luật Hình sự năm
2015 quy định “Người bị kết án tử hình về tội tham ô tài sản, tội nhận hối lộ mà sau khi
bị kết án đã chủ động nộp lại ít nhất 3/4 tài sản tham ô, nhận hối lộ và hợp tác tích cực
với cơ quan chức năng trong việc phát hiện, điều tra, xử lý tội phạm hoặc lập công lớn”
thì sẽ không thi hành án tử hình đối với người bị kết án và chuyển hình phạt tử hình
thành tù chung thân.
Ba là, miễn trách niệm hình sự (Điều 29)
Trên cơ sở kế thừa Điều 25 BLHS năm 1999 (sửa đổi, bổ sung năm 2009),
Điều 29 BLHS năm 2015 được thiết kế lại theo hướng quy định cụ thể các trường
hợp đương nhiên được miễn trách nhiệm hình sự (khoản 1) và các trường hợp có
thể được miễn trách nhiệm hình sự (khoản 2). Thể hiện nguyên tắc nhân đạo, đồng thời
tạo điều kiện cho công tác đấu tranh chống tội phạm hối lộ, BLHS năm 2015 quy định


cho xã hội và hậu quả nguy hiểm cho xã hội, đây là mối quan hệ khách quan.
Chủ thể của tội nhận hối lộ
Chủ thể tội phạm nói chung như: Đạt độ tuổi nhất định, phải có năng lực trách
nhiệm hình sự quy định tại Điều 12, Điều 13 BLHS năm 1999.Tuy nhiên đối với tội
nhận hối lộ chỉ có thể là những người sau đây:
Phải là người có chức vụ, quyền hạn nhưng khác với người có chức vụ quyền
hạn của tội tham ô tài sản. Chủ thể của tội nhận hối lộ là chủ thể đặc biệt tức là chỉ có
người có chức vụ, quyền hạn mới nhận hối lộ được.
Thứ tư, mặt chủ quan của tội phạm
Người phạm tội nhận hối lộ thực hiện hành vi phạm tội với lỗi cố ý trực tiếp,
tức là họ nhận thức trước được hành vi của mình là nguy hiểm cho xã hội, thấy trước
được hậu quả và mong muốn hậy quả xảy ra. Mục đích nhận hối lộ của người phạm tội
là dấu hiệu bắt buộc trong cấu thành tội phạm.
2.1.3.2. Các dấu hiệu pháp lý đặc trưng của tội đưa hối lộ (Điều 289 BLHS)
Thứ nhất, khách thể của tội phạm
Tội đưa hối lộ được quy định tại Điều 289 BLHS năm 1999 (Điều 364 BLHS
năm 2015). Theo đó, đưa hối lộ trước hết là hành vi đưa tiền, tài sản hoặc lợi ích vật
chất khác (của hối lộ) dưới bất kỳ hình thức nào cho người có chức vụ quyền hạn để họ
làm hoặc không làm một việc vì lợi ích hoặc theo yêu cầu của người đưa hối lộ.
Thứ hai, mặt khách quan của tội phạm
Khách quan của tội đưa hối lộ thể hiện ở chỗ người đưa hối lộ có thể trực tiếp
đến cơ quan, gia đình hoặc bất kỳ địa điểm nào để đưa của hối lộ cho người nhận hối lộ
hoặc qua trung gian như gửi tiền hối lộ qua thẻ ngân hàng, qua dịch vụ bưu điện...
Thứ ba, chủ thể của tội đưa hối lộ
Tội đưa hối lộ được quy định tại Điều 289 BLHS năm 1999 thuộc các tội
phạm khác về chức vụ (Mục B. Chương XXI). Tuy nhiên chủ thể của tội đưa hối lộ lại
không phải là chủ thể đặc biệt mà là bất kỳ người nào có đủ năng lực trách nhiệm hình
sự và đạt độ tuổi nhất định theo quy định tại Điều 12, Điều 13 BLHS năm 1999
Bất kỳ ai bao gồm cả người có chức vụ, quyền hạn và người không có chức

thể của tội làm môi giới hối lộ được quy định tại Điều 290 không phải là chủ thể đặc
biệt mà là bất ký ai bao gồm cả người có chức vụ, quyền hạn và người bình thường đạt
độ tuổi nhất định và có năng lực trách nhiệm hình sự. Người từ đủ 14 tuổi nhưng chưa
đủ 16 tuổi chỉ phải chịu trách nhiệm hình sự về tội làm môi giới hối lộ thuộc trường hợp
quy định tại khoản 2, 3, 4 Điều 290 BLHS năm 1999 vì đây là trường hợp phạm tội rất
nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng.
Thứ tư, mặt chủ quan của tội môi giới hối lộ
Chủ quan của tội phạm, tội môi giới hối lộ được thực hiện do lỗi cố ý trực tiếp
tức là người phạm tội thấy trước được hành vi môi giới của mình là nguy hiểm cho xã
hội và mong muốn cho hậu quả xảy ra.
2.2. Cơ sở lý luận và pháp luật về thực hành quyền công tố đối với các tội
phạm về hối lộ
2.2.1. Những vấn đề lý luận về công tố, quyền công tố và thực hành quyền công tố
2.2.1.1. Khái niệm về công tố
Công tố là hoạt động tố tụng của Nhà nước đối với các vụ án hình sự xâm hại
trực tiếp hoặc gián tiếp đến lợi ích của Nhà nước, lợi ích Công và Nhà nước nhân danh
quyền lực công tố cáo công khai người phạm tội (buộc tội) và hình thức tư tố là hình
thức tố tụng có vi phạm đến lợi ích riêng của cá nhân.
2.2.1.2. Khái niệm quyền công tố
Quyền công tố là quyền của Nhà nước giao cho VKS thực hiện việc truy cứu
trách nhiệm hình sự đối với người phạm tội nhằm truy tố, người phạm tội ra trước Tòa
án để xét xử và thực hiện sự buộc tội người đó trước phiên tòa.
2.2.1.3. Khái niệm, đối tượng, phạm vi của thực hành quyền công tố
Điều 3 Luật tổ chức VKSND năm 2014 về "Chức năng thực hành quyền công
tố của VKSND". Theo đó, thực hành quyền công tố là "Hoạt động của VKSND trong
TTHS để thực hiện việc buộc tội của Nhà nước đối với người phạm tội, được thực hiện
ngay từ khi giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm, kiến nghị khởi tố và trong suốt quá
trình khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử vụ án hình sự". Khoản 1 Điều 23 Bộ luật TTHS
năm 2003 thì VKS thực hành quyền công tố trong TTHS, quyết định việc truy tố người
phạm tội ra trước Tòa án.

chức VKSND
2.2.3.1. Thực hành quyền công tố trong giai đoạn khởi tố các tội phạm về hối lộ
Thứ nhất, thực hành quyền công tố trong việc tiếp nhận, giải quyết tố giác, tin
báo về tội phạm và kiến nghị khởi tố các tội phạm về hối lộ: Điều 103 Bộ luật TTHS
năm 2013 (Điều 145, 146, 147 Bộ luật TTHS năm 2015), Điều 12, 13 Luật tổ chức
VKSND năm 2014 và các điều 7, 8, 9 ,11 Thông tư liên tịch số 06/2013/TTLT - BCA BQP - BTC - BNN&PTNT - VKSND tối cao ngày 02/8/2013 " Hướng dẫn thi hành quy
định của Bộ luật TTHS về tiếp nhận, giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm và kiến nghị
khởi tố".
Thứ hai, thực hành quyền công tố trong việc khởi tố vụ án đối với tội phạm về
hối lộ.
Khởi tố vụ án về hối lộ trên cơ sở các quy định tại Điều 104, Điều 126, Điều 127
Bộ luật TTHS năm 2003 (Điều 154, 179,180 Bộ luật TTHS năm 2015), Điều 14, Điều 15
Luật tổ chức VKSND năm 2013; Thông tư liên tịch số 05/TTLT-VKSNDTC-BCA-BQP
ngày 07/9/2005 giữa VKSND tối cao, Bộ Công an, Bộ Quốc phòng về quan hệ phối hợp
giữa VKSND tối cao và Bộ Công an, Bộ Quốc phòng "Trong việc thực hiện một số quy
định của Bộ luật TTGHS năm 2003" (TTLT số 05).
2.2.3.2. Thực hành quyền công tố trong giai đoạn điều tra các tội phạm về hối lộ
Thứ nhất, thực hành quyền công tố trong việc khởi tố bị can
Thứ hai, thực hành quyền công tố trong việc áp dụng, thay đổi, hủy bỏ các
biện pháp ngăn chặn trong điều tra các tội phạm về hối lộ
Một là, thực hành quyền công tố trong việc bắt bị can phạm tội về hối lộ để tạm giam.
Thực tiễn điều tra các vụ án về hối lộ cho thấy, đa số các đối tượng phạm tội
về hối lộ đặc biệt là những người có chức vụ, quyền hạn nhất định trong các cơ quan
Nhà nước, có địa chỉ làm việc, nơi cư trú rõ ràng.
13


Hai là, thực hành quyền công tố trong việc áp dụng biện pháp bắt người phạm
tội về hối lộ trong trường hợp khẩn cấp.
Trong quá trình điều tra vụ án về hối lộ khi xác định có một trong những căn

điện của các đối tượng phạm tội về hối lộ.
Điều 144 Bộ luật TTHS năm 2003 thì khi cần thiết phải thu giữ thư tín, điện
tín, bưu kiện, bưu phẩm tại bưu điện thì CQĐT ra lệnh thu giữ. Lệnh này phải được
VKS cùng cấp phê chuẩn trước khi thi hành. Khi nhận được hồ sơ đề nghị xét phê
chuẩn, Kiểm sát viên được phân công phải nghiên cứu lệnh thu giữ, căn cứ để thu giữ,
trường hợp lệnh thu giữ có căn cứ và hợp pháp thì báo cáo Viện trưởng ra quyết định
phê chuẩn. Trường hợp hồ sơ chưa đủ tài liệu, chứng cứ thì báo cáo Viện trưởng ra bản
yêu cầu CQĐT bổ sung để xét phê chuẩn.
Thứ tư, đề ra yêu cầu điều tra, trực tiếp tiến hành một số hoạt động điều tra.
Một là, đề ra yêu cầu điều tra.
Để thực hiện tất cả chức năng thực hành quyền công tố trong quá trình điều tra
vụ án hình sự, Khoản 7 Điều 14 Luật tổ chức VKSND năm 2014 và Khoản 2 Điều 112
Bộ luật TTHS năm 2003 đều quy định khi thực hành quyền công tố trong giai đoạn điều
14


tra, VKSND có quyền đề ra yêu cầu điều tra và yêu cầu CQĐT tiến hành điều tra. Đảm
bảo các thủ tục tố tụng hoặc để làm rõ các tình tiết có liên quan đến những vấn đề cần
chứng minh trong vụ án về hối lộ theo quy định tại Điều 63 Bộ luật TTHS.
Hai là, tiến hành một số hoạt động điều tra.
Để đảm bảo không làm oan người vô tội, tại khoản 2 Điều 112 Bộ luật TTHS
năm 2003 và khoản 7 Điều 114 Luật tổ chức VKSND năm 2014 quy định khi thực hành
quyền công tố trong giai đoạn điều tra vụ án hình sự, VKS có quyền tiến hành một số
hoạt động điều tra. Tuy nhiên, theo quy định tại các điều 131, 135, 137, 138, 153 Bộ
luật TTHS năm 2003 thì VKS chỉ tiến hành một số hoạt động điều tra sau đây :
Hỏi cung bị can, trong trường hợp cần thiết như; Lấy lời khi người làm
chứng, người bị hại, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan. Kiểm sát viên có quyền
triệu tập để lấy lời khai; Kiểm sát viên có quyền tiến hành hoạt động đối chất, nhận dạng
và thực nghiệm điều tra, nhưng phải thông báo cho Điều tra viên biết để phối hợp và
biên bản các hoạt động điều tra do Kiểm sát viên lập phải lưu vào hồ sơ vụ án.

tài liệu, chứng cứ đã được kiểm tra tại phiên tòa.

15


Thứ ba,tranh luận tại phiên tòa, việc tranh luận tại phiên tòa xét xử các vụ án
về hối lộ là yêu cầu bắt buộc đối với Kiểm sát viên.
Kiểm sát viên phải chuẩn bị trước dự kiến các vấn đề cần tranh luận mà người
bào chữa, bị cáo và những người tham gia tố tụng khác trình bày ý kiến về luận tội của
Kiểm sát viên và đưa ra đề nghị của mình thì Kiểm sát viên phải ghi lại những ý kiến
đó. Trường hợp cần xem xét thêm chứng cứ, Hội đồng xét xử quyết định trở lại việc
xét hỏi thì sau khi xét hỏi xong, Kiểm sát viên phải tiếp tục tranh luận.
Thứ tư, kháng nghị bản án, quyết định của Tòa án trong trường hợp oan sai, bị
bỏ lọt tội phạm, người phạm tội.
Nếu phát hiện thấy bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực pháp luật của Tòa
án có vi phạm pháp luật, oan, sai, bỏ lọt tội phạm, người phạm tội thì Kiểm sát viên phải báo
cáo ngay với Viện trưởng VKS cấp mình để kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm. Nếu quá
thời hạn thì VKS cấp cao kháng nghị theo trình tự giám đốc thẩm, tái thẩm.
2.3. Mối quan hệ giữa Viện Kiểm sát nhân dân với Cơ quan điều tra
và Tòa án nhân dân trong thực hành quyền công tố đối với các tội phạm về
hối lộ
2.3.1. Mối quan hệ giữa Viện Kiểm sát nhân dân và Cơ quan điều tra
Theo đó mối quan hệ giữa VKSND với CQĐT trong điều tra vụ án về hối lộ vừa
thể hiện mối quan hệ biện chứng vừa thể hiện nét riêng biệt trong TTHS. Thứ nhất, mối
quan hệ phối hợp giữa VKSND với CQĐT. Thứ hai, mối quan hệ chế ước giữa VKSND
với CQĐT trong điều tra vụ án về hối lộ
2.3.2. Mối quan hệ giữa Viện Kiểm sát nhân dân với Tòa án nhân dân trong xét xử
sơ thẩm các tội phạm về hối lộ
Mối quan hệ giữa VKSND với TAND trong xét xử sơ thẩm vụ án về hối lộ là
mối quan hệ tồn tại một cách khách quan xuất phát từ yêu cầu của công tác đấu tranh

đến công tác thực hành quyền công tố các tội phạm về hối lộ
3.1.1. Diễn biến tình hình tội phạm về tham những và hối lộ đã được khởi
tố, điều tra, truy tố và xét xử từ năm 2007 đến năm 2016 trên địa bàn cả nước
Theo số liệu thống kê của Cục thống kê tội phạm VKSND tối cao thì trong 10
năm qua, kể từ năm 2007 đến năm 2016, trên địa bàn cả nước, tổng số 7 tội phạm quy
định tại mục A "Các tội phạm về tham nhũng" trong đó có tội nhận hối lộ và tổng số 7
tội phạm quy định tại mục B "Các tội phạm khác về chức vụ" của BLHS năm 1999
trong đó có tội đưa hối lộ và tội làm môi giới hối lộ đã bị CQĐT khởi tố, VKSND truy
tố và TAND đưa ra xét xử cụ thể như sau:
Thứ nhất, tổng số tội phạm về tham nhũng VKS truy tố và Tòa án đưa ra xét
xử cụ thể như sau:
- Tội tham ô (Điều 278), CQĐT tiếp nhận 1652 tố giác, tin báo, kiến nghị khởi
tố, đã khởi tố 1469 vụ/2831 bị can VKS truy tố tổng cộng 1458 vụ/2818 bị can, Tòa án
đã xét xử 1426 vụ/2767 bị cáo
- Tội nhận hối lộ (Điều 279), CQĐT đã tiếp nhận 465 tố giác, tin báo tố giác
tội phạm và kiến nghị khởi tố, đã khởi tố 360 vụ/889 bị can VKS truy tố 354 vụ/882 bị
can, Tòa án đã xét xử 342 vụ/882 bị cáo
- Tội lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản (Điều 280), CQĐT tiếp
nhận 519 tố giác, tin báo về tội phạm và kiến nghị khởi tố, đã khởi tố 508 vụ/1870 bị
can; VKS truy tố 310 vụ/806 bị cáo; Tòa án đã xét xử 495 vụ/777 bị cáo
- Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ ( Điều 281) VKS
truy tố 498 vụ/1867 bị can; Tòa án đã xét xử 497 vụ/1836 bị cáo
- Tội lạm quyền trong khi thi hành công vụ (Điều 282), CQĐT tiếp nhận 98 tố
giác, tin báo về tội phạm và kiến nghị khởi tố, đã khởi tố 89 vụ/201 bị can; VKS truy tố
87 vụ/147 bị can; Tòa án đã xét xử 87 vụ/197 bị cáo
- Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục
lợi (Điều 283), CQĐT tiếp nhận 11 tố giác, tin báo về tội phạm và kiến nghị khởi tố, đã
khởi tố 9 vụ/15 bị can; VKS truy tố 9 vụ/15 bị can; Tòa án xét xử 9 vụ/15 bị can
- Tội giả mạo trong công tác (Điều 284), CQĐT tiếp nhận 109 tố giác, tin báo
về tội phạm và kiến nghị khởi tố, đã khởi tố 108 vụ/198 bị can; VKS truy tố 106 vụ/195

Từ năm 2007 đến năm 2016, CQĐT tiếp nhận 539 tố giác, tin báo về tội phạm
và kiến nghị khởi tố, đã khởi tố 435 vụ/928 bị can, VKS truy tố 431 vụ/930 bị can, Tòa
án xét xử 425 vụ/914 bị cáo phạm các tội phạm khác về chức vụ. Trong số 425 vụ/914
bị cáo bị TAND các cấp xét xử 7 tội về chức vụ có 224 vụ/390 bị cáo phạm tội đưa hối
lộ, chiếm 52,71% số vụ và chiếm 42,67% số bị cáo bị đưa ra xét xử. Trong tổng số 425
vụ/914 bị cáo bị TAND các cấp đưa ra xét xử 7 tội về chức vụ có 24 vụ/90 bị cáo phạm
tội làm môi giới hối lộ, chiếm 5,65% số vụ và chiếm 9,85% số bị cáo bị đưa ra xét xử.
Nếu so sánh tổng số vụ án và số bị cáo bị đưa ra xét xử về tội đưa hối lộ và
môi giới hối lộ trên tổng số 425 vụ/914 bị cáo phạm 7 tội về chức vụ thì cơ cấu tội
phạm cụ thể là (356 vụ / 480 bị cáo) phạm tội đưa hối lộ và môi giới hối lộ, chiếm
59,76 % số vụ và 52,52 % số bị cáo.
Về cơ cấu các tội phạm về hối lộ (tội nhận hối lộ, tội đưa hối lộ, tội môi giới
hối lộ) so với các tội phạm về tham nhũng và các tội phạm khác về chức vụ. Trong 10
năm từ năm 2007 đến năm 2016, trên địa bàn cả nước VKS đã truy tố 3455 vụ/7728 bị
can; Tòa án đã xét xử 3374 vụ/7283 bị cáo phạm tội về tham nhũng và phạm các tội
phạm khác về chức vụ. Trong đó VKS truy tố 612 vụ/1386 bị can; Tòa án đã xét xử 598
vụ/1362 bị cáo phạm tội về hối lộ, chiếm 17,7% số vụ và chiếm 17,93% số bị can bị
truy tố và chiếm 17,72% số vụ và chiếm 18,7% số bị cáo đã đưa ra xét xử.
3.1.2. Tác động của diễn biến tình hình tội phạm về hối lộ đối với hoạt động
thực hiện chức năng thực hành quyền công tố của Viện kiểm sát nhân dân
Tội phạm về hối lộ xảy ra hầu hết các lĩnh vực đời sống xã hội. Các đối
tượng phạm tội về hối lộ, đặc biệt là các đối tượng tội phạm nhận hối lộ là những người
có chức vụ, quyền hạn đang giữ những cương vị công tác nhất định, có trình độ chuyên
môn nghiệp vụ, có quan hệ rộng.

18


3.2. Hoạt động thực hành quyền công tố của Viện kiểm sát nhân dân đối
với các tội phạm về hối lộ

3.2.2. Tình hình thực hành quyền công tố các tội phạm về hối lộ
3.2.2.1. Thực hành quyền công tố trong khởi tố các tội phạm về hối lộ
Trong 10 năm qua, kể từ năm 2007 đến năm 2016, cơ quan điều tra đã khởi tố
360/889 bị can phạm tội nhân hối lộ; 230 vụ/390 bị can phạm tội đưa hối lộ; 30 vụ/90 bị
can phạm tội làm môi giới hối lộ. Thông qua hoạt động thực hành quyền công tố của
VKSND cho thấy việc khởi tố bị can của Cơ quan điều tra đều có căn cứ, đúng pháp
luật, đúng người đúng tội.
3.2.2.2. Thực tiễn công tác thực hành quyền công tố trong giai đoạn truy tố
các tội phạm về hối lộ
- Về kết quả truy tố: VKS các cấp truy tố 614 vụ/1370 bị can phạm tội về hối
lộ, Tòa án các cấp đã đưa ra xét xử 598 vụ/ 1328 bị cáo; chiếm 97,71% số vụ và chiếm
96,93% số bị cáo phạm tội về hối lộ.
- Về trả hồ sơ điều tra bổ sung: VKS trả hồ sơ cho CQĐT 3 vụ/ 8 bị can; lý do
trả hồ sơ là do: Còn thiếu chứng cứ quan trọng mà VKS không thể tự mình bổ sung được.
19


Tòa án trả hồ sơ điều tra bổ sung 4 vụ/ 10 bị cáo, lý do: Cần xem xét thêm những chứng
cứ quan trọng đối với vụ án mà Tòa án không thể bổ sung được tại phiên tòa. Tỷ lệ trả
điều tra bổ sung là 1,14%
- Truy tố không đúng tội danh nhận hối lộ: 3 vụ/ 10 bị can.
- Truy tố oan người vô tội: 1 vụ/ 2 bị can.
- Chuyển CQĐT đình chỉ 1 vụ/ 2 bị can.
- Thay đổi, hủy bỏ biện pháp ngăn chặn tạm giữ, tạm giam đối với 56 bị can.
Nhìn chung, trong số 614 vụ/ 1370 bị can do VKS truy tố về các tội phạm hối
lộ đều trong thời hạn truy tố theo quy định tại Điều 166 Bộ luật TTHS, không có trường
hợp nào vi phạm thời hạn tố tụng.
3.2.2.3. Thực tiễn công tác thực hành quyền công tố trong giai đoạn xét xử sơ
thẩm các tội phạm về hối lộ
Thực hành quyền công tố của VKSND mà trực tiếp là hoạt động của Kiểm sát

- Trình độ, năng lực chuyên môn, kĩ năng nghề nghiệp cũng như kinh nghiệm,
bản lĩnh trong công tác của một bộ phận Kiểm sát viên còn hạn chế.

20


- Kiểm sát viên chưa chủ động phối hợp với Điều tra viên trong các hoạt động
điều tra phát hiện thu thập được tài liệu chứng cứ, tinh thần trách nhiệm chưa cao.
- VKSND tối cao và VKSND các cấp chưa tiến hành tổng kết rút kinh nghiệm
về công tác thực hành quyền công tố đối với tội phạm về hối lộ.
- Công tác đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ về thực hành quyền công tố đối với
loại tội phạm về hối lộ chưa được quan tâm đúng mức.
Kết luận Chương 3
Trên cơ sở phân tích diễn biến tình hình các tội phạm về hối lộ đã bị khởi tố, điều
tra, truy tố và xét xử trong 10 năm kể từ năm 2007 đến năm 2016, Luận án đã rút ra những
đặc điểm hình sự đặc trưng của loại tội phạm này đã tác động và ảnh hưởng đến công tác
thực hành quyền công tố của VKSND trong điều tra, truy tố và xét xử sơ thẩm.
Từ thực trạng thực hành quyền công tố của VKSND trong điều tra, truy tố và
xét xử sơ thẩm các tội phạm về hối lộ qua đó làm rõ những nội dung của công tác thực
hành quyền công tố của VKSND trong hoạt động tiếp nhận, giải quyết tố giác, tin báo
tội phạm về hối lộ, kiến nghị khởi tố, khởi tố vụ án, khởi tố bị can; phê chuẩn quyết
định khởi tố bị can và các quyết định áp dụng, thay đổi, hủy bỏ các biện pháp ngăn
chặn; đề ra yêu cầu điều tra, tiến hành một số hoạt động điều tra các tội phạm về hối lộ.
Chương 4
CÁC GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ THỰC HÀNH QUYỀN
CÔNG TỐ ĐỐI VỚI CÁC TỘI PHẠM VỀ HỐI LỘ Ở NƯỚC TA
4.1. Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác thực hành quyền
công tố các tội phạm về hối lộ
Để bảo đảm công tác đấu tranh phòng chống tham nhũng của CQĐT,
VKSND, TAND đi đúng hướng và có hiệu quả trong công tác đấu tranh phòng chống

nghiệp vụ cho đội ngũ Kiểm sát viên làm công tác thực hành quyền công tố các tội
phạm về hối lộ
- Các Kiểm sát viên phải có ý thức tự học tập, nghiên cứu tài liệu nâng cao
năng lực, trình độ của mình, kịp thời cập nhật các văn bản pháp luật, nắm vững nội
dung, tinh thần quy định của BLHS, Bộ luật TTHS, Luật Tổ chức VKSND và các
Thông tư liên tịch của các cơ quan tư pháp trong quan hệ phối hợp thực hiện các quy
định Bộ luật TTHS.
- Chú trọng, tăng cường công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ nâng cao trình độ
chuyên môn, kỹ năng nghề nghiệp tại các cơ sở đào tạo của ngành. Đổi mới công tác
giảng dạy, bồi dưỡng cán bộ trong Ngành . Tổng kết, bổ sung, hoàn thiện lý luận các tội
phạm về hối lộ, xây dựng các chuyên đề nghiệp vụ như: rút kinh nghiệm hoạt động thực
hành quyền công tố trong điều tra và xét xử các vụ án về hối lộ; yêu cầu điều tra vụ án
về hối lộ.
4.4. Tăng cường công tác tổng kết kinh nghiệm và hướng dẫn nghiệp vụ
công tác thực hành quyền công tố các tội phạm về hối lộ
VKSND các tỉnh cần phối hợp với CQĐT, TAND tổ chức những phiên tòa
điển hình xét xử các vụ án về hối lộ bằng hình thực trực tuyến đến tất cả VKSND
các cấp trong toàn ngành nhằm tuyên truyền và phổ biến kinh nghiệm công tác thực
hành quyền công tố và kiểm sát điều tra, kiểm sát xét xử loại án này đến tất cả đội
ngũ Kiểm sát viên.
4.5. Triển khai thực hiện các đạo luật về tư pháp hình sự có liên quan đến
hoạt động thực hiện chức năng thực hành quyền công tố
BLHS năm 2015 (Sửa đổi, bổi sung năm 2017) bắt đầu có hiệu lực pháp luật
từ ngày 01/01/2018 để bảo đảm sự phù hợp và đồng bộ giữa các văn bản pháp luật do
đó ba đạo luật về tư pháp hình sự bao gồm: Bộ luật TTHS năm 2015, Luật Tổ chức cơ
quan điều tra hình sự năm 2015, luật thi hành tạm giữ, tạm giam năm 2015.
- Sửa đổi, bổ sung luật Tố cáo năm 2011 theo hướng quy định khuyến khích
vật chất đối với người tố cáo hành vi tham nhũng theo tỉ lệ % số tiền tham nhũng được
thu hồi và quy định cơ chế bảo đảm bí mật và bảo vệ người tố cáo hành vi tham nhũng.
4.6. Tăng cường hợp tác quốc tế trong công tác đấu tranh phòng chống tội


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status